Quyển 1 · Chương 3: “Cổng quỷ”

Vân đạm phong khinh, người đọc lòng ta.

Phá lệ được thả ra Vân Thuật tâm tình sung sướng, ngồi trên chiếc mô tô thân thiết (hoa rớt), ngồi xe của Thanh Thủy hiệp hội rời đi.

Dọc theo đường đi, chiếc xe chở Vân Thuật không ai nói chuyện, mà Vân Thuật cũng vui vẻ duy trì trạng thái này, có thể không mở miệng là thoải mái nhất, có thể không xã giao thì quá tuyệt vời.

Nam tử cao lớn ở trên xe lấy điện thoại ra ấn cái gì đó, cuối cùng đưa điện thoại cho Vân Thuật.

Vân Thuật nghi ngờ cầm điện thoại, khó hiểu nhìn hắn.

“Hiểu biết một chút tình huống hiện tại, cảm giác cậu giống người ngoài hành tinh chẳng hiểu cái gì cả.”

“……”

Tuy rằng tôi có lẽ đúng là người ngoài hành tinh, nhưng mà……

Cậu nói xem! Có phải cẩu tác giả ném cậu vào đây không?

Vân Thuật gật đầu cảm ơn hắn, sau đó nhìn những tin tức này để hiểu về thế giới này, cách làm của anh cao lớn hoàn toàn hợp ý hắn.

Thế giới này cũng là Lam tinh, thậm chí quốc gia hắn đang ở vẫn là Hoa Hạ, nhìn đến điểm này, hắn thiếu chút nữa rưng rưng.

Kiếp sau vẫn là người Hoa Hạ (rơi lệ đậu nành).

12 năm trước, trò chơi tên là 【Quỷ Môn】 giáng lâm Lam tinh, khắp nơi trên Lam tinh đều xuất hiện “Quỷ Môn”, sinh vật ở gần “Quỷ Môn” đều sẽ bị quỷ khí quấn thân, dương khí ngày một tiêu tán. Ngay từ đầu, mọi người không chủ động giải quyết chuyện này, đều đối đãi với nó bằng tâm thái như đối phó virus, cho đến khi hơn một nửa dân số toàn cầu chết đi, giai cấp lãnh đạo các quốc gia mới dần dần phái người đi thăm dò “Quỷ Môn”, nhóm “người chơi chuyên nghiệp” đầu tiên cũng ra đời từ đó.

Cái giá phải trả là, tuy rằng bọn họ có một số người sống sót đi ra, nhưng tinh thần của những người này đều không tốt lắm, không một ai sống quá một năm.

Không phải ai cũng dám giao tiếp với “Quỷ”, nhưng luôn có những người vì các loại nguyên nhân mà nguyện ý xung phong nhận việc. Cho nên, những người mở đường đã mang ra một số “Quỷ vật” từ “Quỷ Môn”, những “Quỷ vật” này cũng trở thành thương phẩm quý giá nhất hiện nay, các “Quỷ vật” khác nhau sẽ có hiệu quả đối phó với “Quỷ” khác nhau.

Để quy phạm người chơi chuyên nghiệp, Liên hợp thế giới đã thành lập tổ chức Hiệp hội người chơi tên là “Quỷ Môn”, các quốc gia khác nhau có đãi ngộ và quy củ khác nhau, nhưng đều có một điểm chung.

Đó chính là “Tích điểm Quỷ Môn”.

Điều thú vị là, việc thành lập hiệp hội này lại được sự duy trì của ý chí Quỷ Môn?

“Tích điểm Quỷ Môn” vốn do chính trò chơi Quỷ Môn tạo ra, thế giới đã hoàn thiện nó, chia tích điểm thành bốn cấp bậc: Thị, quốc, châu, thế giới.

Lão ca dáng cao chủ động gánh vác việc đưa Vân Thuật đến chung cư thanh niên là vì dữ liệu Quỷ Môn của Vân Thuật có chút thú vị.

【Xếp hạng thành phố Nhớ Châu: 103】

【Xếp hạng toàn cầu: 1000w+】

【Xếp hạng tốc độ thông quan toàn cầu: NO.1】

Hai cái trước có lẽ chỉ có thể nói là có chút thú vị, nhưng xếp hạng tốc độ thì…… có chút quá đáng.

Trung bình thông một ải mất một ngày bốn tiếng?

Thứ hai kia trung bình một ải đều phải ba ngày cơ mà.

Hơn nữa, còn có một nguyên nhân……

Cho nên, dữ liệu quá đáng như vậy khiến dáng cao cảm thấy thực lực người này sẽ rất khủng bố, chỉ là anh ta quá mới.

Tôi đang nói đến người mới chơi.

Vân Thuật vẫn đang xem, anh đã nhìn thấy tin tức liên quan đến người chơi chuyên nghiệp.

“Cho nên, tôi còn phải gia nhập một hiệp hội chuyên nghiệp thì mới tiếp tục chơi được sao?”

Dáng cao hoàn hồn, thành viên lái xe ở phía trước mở miệng trước: “Chỉ là kiến nghị thôi, bởi vì đôi khi sẽ có những buổi thí luyện nhiều người, một mình tham gia không được, hơn nữa thỉnh thoảng hiệp hội sẽ cướp đoạt quyền phá đảo đầu tiên của một ‘Quỷ Môn’ nào đó, những thứ này đều do tích điểm hiệp hội thúc đẩy, người chơi không có hiệp hội chỉ có thể một mình chống chọi với tất cả các hiệp hội, lại không có sự trợ giúp, sống không dễ dàng cho lắm. Không phải nói bắt buộc phải gia nhập, tán tu không phải không sống nổi, nhưng người như vậy thường đều là đại lão, hiện tại trong một vạn người đứng đầu thế giới chỉ có duy nhất một người không gia nhập hiệp hội.”

Đội trưởng Ôn tiếp lời anh ta: “Ân, có hiệp hội thì cố nhiên sẽ chịu sự chế ước của hiệp hội, nhưng cũng có hiệp hội làm hậu thuẫn.”

Vân Thuật nghe hiểu rồi, những người này muốn hắn chủ động mở miệng gia nhập hiệp hội của bọn họ, chủ động mở miệng và được mời là hai đãi ngộ hoàn toàn khác nhau.

Bất quá, tác giả lại có suy nghĩ khác……

“Nếu tôi không muốn làm người chơi chuyên nghiệp thì sao, làm một người bình thường thôi?”

Dáng cao rốt cuộc có cơ hội lên tiếng: “Vân tiểu ca, ý tưởng này của cậu không ít người có, rốt cuộc xử lý ‘Quỷ Môn’ là một sự tra tấn tâm lý cực lớn, nhưng mà, thứ quỷ này không tốt bụng như vậy đâu, chỉ cần bước vào ‘Quỷ Môn’ một lần, cứ ba năm phải tham gia trò chơi một lần, nếu không có, người chơi này sẽ biến thành quỷ thực sự trong thế giới thực này.”

Vân Thuật sụp đổ, hắn muốn nằm liệt ăn bám cả đời! Chỉ muốn thả lỏng viết tiểu thuyết trêu đùa độc giả nhỏ của mình một chút!

“Vậy chẳng phải tôi xong đời rồi sao?”

“Vân tiểu ca đã xử lý bao nhiêu ‘Quỷ Môn’ rồi?” Đội trưởng Ôn hỏi.

Vân Thuật suy nghĩ một chút: “Tính cả cái tân nương gì gì đó vừa rồi, tổng cộng là năm cái.”

“Mất mấy ngày?”

“Năm ngày thì phải? Nếu thời gian bên trong trôi qua giống bên ngoài……”

Biết đáp án và nghe được đáp án là hai tâm trạng hoàn toàn khác nhau.

Đội hai Thanh Thủy sụp đổ.

Đội trưởng Ôn cười vô cùng cứng ngắc: “Ha ha, Vân tiểu ca thiên phú dị bẩm, nhưng nói như vậy, cậu hoàn toàn không có cách nào thoát khỏi trò chơi này rồi.”

“Một ngày một ải chẳng phải rất bình thường sao? Lưu trình đều giống nhau, tìm Boss, đánh chết.”

“……”

Đội hai Thanh Thủy lại một lần nữa sụp đổ, mọi người bao gồm cả dáng cao đều không nói nên lời, cũng không muốn nói nữa, người này thật là Versailles.

Hay là ném quách đi chỗ khác cho rồi?

……

Chung cư thanh niên nằm gần bệnh viện thành phố, thuận tiện cho thanh niên trầm cảm sớm ngày đầu thai, không đúng, thuận tiện cho bọn họ đi khám bệnh.

Đội hai Thanh Thủy đưa Vân Thuật đến phòng rồi rời đi, đội trưởng Ôn để lại một phương thức liên lạc, Vân Thuật không có điện thoại, bày tỏ mấy ngày nữa mua điện thoại sẽ kết bạn với cô.

Nhưng hắn làm gì có tiền mà mua?

Trong chung cư rất ngăn nắp, nhưng những thứ cần có thì đều có, ví dụ như nệm, bàn chải đánh răng, kem đánh răng vân vân, ngoại trừ quần áo để thay khi tắm.

Vân Thuật không còn cách nào khác, chơi mấy cái trò chơi “Quỷ Môn” liên tục mấy ngày nay, người toàn mùi hôi, tắm rửa là điều bắt buộc. Tắm xong hắn đành quấn thẳng khăn tắm, giặt sạch quần áo rồi đem phơi, ngày mai sáng sớm chắc là chưa khô, chỉ đành chờ ngày mai quần áo khô rồi ra ngoài nghĩ cách kiếm tiền.

Chín giờ rưỡi tối, chuông cửa vang lên.

“Vân tiên sinh có ở đây không? Tôi là nhân viên công tác của thành phố.”

Vân Thuật không hoài nghi, thắt chặt dây lưng rồi ra mở cửa:

“Xin chào, á.” Là một nữ sĩ, hiện tại hắn ăn mặc không được chỉnh tề cho lắm, tuy rằng không có gì, nhưng thói quen kiếp trước vẫn làm hắn hơi ngượng ngùng.

“Xin lỗi, tôi vừa tắm xong, mà lại không có quần áo để thay.”

Nữ sĩ đến từ thành phố cũng không để ý: “Ngại quá Vân tiên sinh, chúng tôi không chú ý tới điểm này, ngày mai tôi sẽ bảo nhân viên công tác đưa một ít đồ dùng sinh hoạt tới nhé.”

Vân Thuật vội vàng nhường đường: “Cảm ơn cô, làm phiền đất nước rồi, mau mời vào!”

Ngồi trong phòng khách, Vân Thuật không biết phải nói gì, hắn cũng chẳng biết đi đâu lấy nước uống, mới tới tiểu đăng nên chẳng hiểu gì cả.

Nhưng nhân viên công tác đã chuẩn bị trước, lấy từ trong túi ra…… Hai ly trà sữa??

“Không biết Vân tiên sinh thích uống gì, bất quá Vân tiên sinh cũng là người trẻ tuổi, nên tôi tiện tay mua trà sữa trên đường, xem có hợp khẩu vị của cậu không.”

Uống trà sữa vào buổi tối…… Không ngủ à?

Không ngủ thì thôi.

Vân Thuật gật đầu tỏ ý cảm ơn, huỵch một tiếng cắm ống hút vào: “Cảm ơn nhé, trà sữa rất ngon, ây! Không có trân châu thì càng tốt.”

Dương Xu – nữ sĩ đến từ thành phố cũng đáp: “Ấy, tôi cũng không thích trân châu, cho nên không gọi, hóa ra Vân tiên sinh cũng giống tôi à.”

“Cùng là kẻ đồng đạo, người cùng chí hướng.”

Đến chó cũng chẳng thèm ăn trân châu.

PS: Tác giả là chó (đã mặc sẵn giáp).

Truyện liên quan