Quyển 1 · Chương 62: Mắt âm dương

Chương 62: Đôi mắt âm dương

-

Sau khi băng bó xong, tôi mới nhìn thấy quần áo trên người dính đầy máu. Mẹ Tiêu tìm chiếc áo hoodie của Tiêu Viễn đưa cho tôi mặc, chiếc áo màu trắng ấy thoang thoảng mùi nước giặt thơm lừng.

Tôi nói căn phòng cũng bị tôi làm bẩn rồi. Mẹ Tiêu nghe xong, hào sảng đáp: “Người không sao là may mắn lắm rồi, con bé này đến lúc này rồi còn bận tâm cái thảm làm gì? Mấy thứ đó đáng giá được mấy đồng!”

Tiêu Viễn tựa vào đầu giường, thân thể có vẻ mệt mỏi, cố gắng mở mắt nghe chúng tôi nói chuyện. Bà Bạch bảo cậu ấy nghỉ ngơi trước, chúng tôi chuẩn bị rời đi. Lúc sắp đi, cậu ấy gọi tôi lại, “Sở Sở.”

Tôi nghe người khác gọi mình như vậy cảm thấy đặc biệt không tự nhiên, nhưng vẫn mỉm cười quay đầu lại, “Ừm?”

“Hôm nay cảm ơn em.”

“Không có gì, chúng ta không phải bạn học sao! Nghỉ ngơi cho tốt nhé!” Nói xong, tôi cùng mọi người rời đi. Trong vô thức, tôi cảm thấy ánh mắt kia vẫn không hề rời đi cho đến khi cánh cửa phòng đóng chặt mới thôi.

Bà Bạch và tôi trở về căn nhà của chúng tôi. Vừa bước vào cửa, bà thấy tình trạng thảm khốc dưới đất liền thở dài thườn thượt: “Không ngờ nó lại bỏ qua Tiêu Viễn mà chuyển sang đuổi theo con, may mà có Tiểu Mai ở đây, nếu không thì ta đây đã mang tội rồi.”

“Bà Bạch, bà đừng nói vậy, chuyện này đâu có trách bà được!”

“Nếu không phải ta muốn con ở lại bầu bạn với ta thì làm sao con lại bị thương chứ! Lê Sở à, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy? Con mau kể cho ta nghe đi!”

Tôi kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối, đương nhiên trong đó đã bỏ qua cuộc nói chuyện cuối cùng giữa tôi và Ngao Cửu Tiêu.

Bà Bạch đảo mắt nhìn quanh, suy nghĩ một lúc lâu mới lên tiếng: “Con nói hắn đã đến, mọi chuyện đã được giải quyết rồi sao?”

“Vâng, nhưng con nghĩ chuyện dì Ba đã nói trước đây vẫn phải làm, có điều chắc sẽ không đến quấy phá nữa đâu. Người phụ nữ đó chỉ có một chân, lại còn mặc hỉ phục trông thật đáng thương!

Bà Bạch, rốt cuộc cô ta là ai vậy ạ? Con nghe Ngao…”

Tôi còn chưa kịp nói hết tên, bà Bạch đã liếc nhìn tôi một cái đầy cảnh cáo. Tôi đành nuốt ngược hai chữ ‘Cửu Tiêu’ vào bụng. Bà Bạch từng nói tôi không được gọi thẳng tên của hắn.

Tôi đổi cách nói, tiếp tục: “Nghe vị thần đó nói cô ta tên là Mạt Hương.”

Bà Bạch gật đầu: “Đúng vậy, cô ta tên là Mạt Hương, lúc ta sinh ra thì cô ta đã không còn nữa rồi. Đó là thời đại của tục bó chân đấy! Con không thấy đôi giày thêu của cô ta chỉ bé bằng bàn tay sao.”

Tôi tò mò hỏi: “Cô ta chết thế nào ạ? Con thấy cô ta còn rất trẻ!”

Bà Bạch giật mình, kinh ngạc hỏi: “Con nhìn thấy cô ta sao?!”

“Vị thần đó chạm nhẹ vào giữa trán con là con nhìn thấy rồi. Bây giờ con nhìn mọi thứ vẫn rất khó chịu, cứ như mắt bị gắn một cái lồng kính vậy. Bà Bạch, sau này con sẽ không cứ thế này mãi chứ?”

“Con nói hắn đã khai thiên nhãn cho con sao?” Bà lại một lần nữa kinh ngạc!

Tôi ngơ ngác lắc đầu, “Con không hiểu ạ!”

“Có người sinh ra đã có đôi mắt âm dương nhưng loại người này cực kỳ hiếm. Tiểu Mai chính là người có đôi mắt âm dương bẩm sinh còn ta thì không. Có người cố gắng muốn có đôi mắt âm dương tu luyện cả đời cũng chưa chắc đã mở được, tất cả đều phải xem cơ duyên và linh tính.

Có đôi mắt âm dương rồi con sẽ có thể giúp Tiểu Mai tốt hơn, dù sao thì con bé ấy!

Nhưng cũng có một điểm không tốt, sau này con sẽ nhìn thấy mọi thứ, chắc là con sẽ phải thích nghi một thời gian. Không phải ai cũng có thể dễ dàng chấp nhận được, việc ngày ngày nhìn thấy những yêu ma quỷ quái mà bị hóa điên cũng không phải là không có.”

Lại có thể đáng sợ đến vậy sao?

Vừa rồi tôi nhìn Mạt Hương và Lục Ngân chỉ hơi sợ một chút, trong lòng còn thấy ma quỷ cũng không đáng sợ đến thế. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của bà Bạch, trong lòng tôi cũng bắt đầu cảm thấy bất an.

-

(Hết chương)

Truyện liên quan