Quyển 1 · Chương 104: Kể chuyện thì nên kể như thế nào?

Tác giả bước đi vô cùng vững chãi, cánh tay cẩn thận tránh đi cái chân tàn khuyết của cậu bé, ôm lấy cậu thật chắc chắn.

Cậu bé rất dè dặt, không dám dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người đối phương.

Thân hình cậu hơi cứng đờ, lưng thẳng tắp, chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy khuôn mặt thanh tú của Tác giả.

Mãi sau cậu mới nhận ra mình đã làm nhăn cổ áo đối phương, bàn tay hơi run rẩy buông ra, sau đó từng chút một cố gắng giúp Tác giả vuốt phẳng.

Chàng thanh niên tóc đen ôn nhuận như ngọc khẽ cong khóe môi, hơi nghiêng đầu, làm như không hề phát hiện ra những cử động nhỏ của cậu.

Họ dừng lại trước một tòa kiến trúc kiểu Tây màu đỏ, tường đỏ ngói đỏ, trên mái nhà có vài ống khói, vách tường khảm những bức tranh mosaic rực rỡ.

Chỉ là do lâu ngày không được tu sửa, bức tranh khảm kia đã chẳng còn nhìn ra hình thù nguyên bản.

Họ đẩy cửa bước vào, từng nhóm trẻ mồ côi đang ngồi vây quanh một người, đứa trẻ ngồi ở trung tâm đang cầm một quyển sách, miệng lẩm bẩm điều gì đó.

Nguồn sáng duy nhất trong phòng là lò sưởi đang cháy, chỉ là ngọn lửa bên trong trông như sắp tắt, chập chờn không ổn định.

“Sau đó, cô bé ấy liền… ọe ——”

Một đứa trẻ trong nhóm đang kể chuyện, cuối cùng không nhịn được mà dừng lại, vẻ mặt không thể kìm nén được sự buồn nôn sinh lý.

Cậu bé cảm thấy dạ dày cuộn trào, dịch vị chua chát như dòng nước lũ dâng lên cổ họng, nhất thời không nói nên lời, câu chuyện vì thế mà bị gián đoạn.

Ngọn lửa trong lò sưởi bên cạnh họ lập tức trở nên bất ổn, từ đỏ chuyển sang đen, rồi bùng lên dữ dội, như ác ma đang nhe nanh múa vuốt.

Đám trẻ mồ côi vây quanh cậu nhìn chằm chằm bằng ánh mắt lạnh lẽo, miệng đóng mở liên hồi như những con rối bị thao túng, quỷ dị vô cùng: “Chuyện xưa đâu? Chuyện xưa đâu? Kể không xong thì phải bị phạt!”

Một đứa trẻ lớn hơn trong nhóm cầm một chiếc thước kẻ giơ cao, còn cậu bé vừa làm gián đoạn câu chuyện chỉ có thể run rẩy đưa tay ra.

“Chát ——”

Chiếc thước kẻ giáng xuống mạnh mẽ không chút do dự, lòng bàn tay cậu bé lập tức da tróc thịt bong, máu tươi văng tung tóe.

Thế nhưng cậu không thể phát ra tiếng, chỉ biết cắn chặt môi dưới, nuốt ngược tiếng kêu rên vào trong bụng.

Sau đó, bàn tay không bị thương lại mở sách ra, hít sâu vài hơi rồi run rẩy tiếp tục kể: “Cô bé ấy mang theo quà tặng, vui vẻ hạnh phúc trở về nhà…”

Tiêu Vệ An nhìn quanh một vòng, phát hiện không thấy bóng dáng những người giáo viên đâu, cũng không biết họ đã đi đâu.

Chỉ có hai hộ công đang đứng canh chừng ở một bên.

Rõ ràng khi kể chuyện, lẽ ra phải là công việc của những người làm thầy như họ mới đúng chứ?

Khi nhóm người họ vừa tiến lại gần, ngọn lửa trong một lò sưởi tự động bùng lên, một quyển sách cũ kỹ không gió mà tự mở, dường như đang chờ đợi người kể lại câu chuyện của nó.

“Hy vọng đây sẽ là một câu chuyện trước khi ngủ thân thiện.” Tiêu Vệ An nhẹ nhàng đặt cậu bé xuống, sau đó cầm lấy quyển sách.

Hắn cúi mắt nhìn, bìa sách vẽ một cô bé đáng yêu đang chạy trong rừng, xung quanh là những con vật nhỏ quấn quýt, chim chóc hót trên vai, hoa cỏ cũng nở nụ cười.

“Hay là để ta kể chuyện cho các ngươi nghe nhé?”

Đám trẻ xung quanh do dự, hộ công đang cúi đầu bên cạnh nhận ra động tĩnh phía này, từng chút một nhích lại gần.

Cuối cùng, chúng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn vây quanh Tác giả ngồi thành một vòng.

[Kể chuyện thôi mà, mình nhất định sẽ kể thật sinh động, thậm chí còn có thể diễn kịch phân vai!] Tiêu Vệ An hứng thú mở sách, hạ tầm mắt xuống.

Ngay giây tiếp theo, hắn biết mình đã sai rồi, hắn thật ngây thơ, thật sự.

Hắn chỉ biết kể chuyện cần có cảm xúc, lại vô tình bỏ qua rằng trong một phó bản quỷ dị thế này, làm sao có thể tồn tại một quyển sách ấm áp bình thường được?

Hoàn toàn trái ngược với bìa sách đáng yêu, đập vào mắt Tiêu Vệ An là hình ảnh một thi thể chân thực máu thịt be bét, đó là một cô bé bị mổ bụng, trên mặt đầy những vết gặm nhấm.

Những con dã thú xung quanh dùng hàm răng sắc nhọn xé nát huyết nhục của cô bé, ruột gan đỏ tươi dính nhớp trong bụng bị lôi ra ngoài, trộn lẫn với bùn đất trên lá khô, rồi bị chúng ăn sạch.

Chỉ nhìn hình ảnh thôi, đã như cảm nhận được mùi tanh hôi thối rữa xộc thẳng vào mũi.

Tiêu Vệ An đanh mặt, lật tiếp vài trang, phía sau vẫn là những hình ảnh thảm khốc không nỡ nhìn, nhìn mà ghê người.

Đây hoàn toàn là phiên bản hiện thực của những câu chuyện cổ tích đen tối.

Trách không được cậu bé kia không kể tiếp nổi, nhìn thứ này mà kể chuyện thì bóng ma tâm lý không biết lớn đến mức nào.

“Cạch ——” Tác giả trực tiếp khép sách lại.

Còn chưa bắt đầu đã kết thúc.

Ngọn lửa trong lò sưởi phía sau lại trở nên xao động bất an, thần sắc của đám trẻ mồ côi ngồi quanh cũng dần thay đổi.

“Thầy có trí nhớ tốt, đã xem xong câu chuyện rồi, tiếp theo thầy sẽ kể cho các em nghe từng chút một.”

Tác giả không hề hoảng loạn, còn đưa ra một lý do vô cùng hợp lý, thần sắc của đám trẻ vây quanh hắn lập tức bình thường trở lại.

Chiêu này, gọi là trực tiếp ngắt quãng thi pháp.

Ngọn lửa vốn định chìm vào điên cuồng cũng lặng đi, bóng đen vặn vẹo phản chiếu trên sàn nhà lập tức chần chừ.

Truyện liên quan