Quyển 1 · Chương 13: nhà cũ cấm chế tiêu tán

Chương 13: Nhà cũ cấm chế tiêu tán

Giải quyết tạm thời tai họa ngầm phía sau, Tân Nguyệt lại đóng cửa vùi đầu tu luyện.

Lần này, nàng chủ yếu tu tập chính là quy tức thuật lừa được từ chỗ con rùa biển kia.

Tu luyện mệt mỏi, nàng thỉnh thoảng cũng sang vách bên nhà Lý gia tìm xuyến môn.

Có khi còn dùng cá khô hoặc rau xanh ướp sẵn, từ nhà Lý đổi mấy bó củi hồi trong viện.

Sau khi cố tình kết giao hai bên, nàng cùng Thẩm Thu Ý nhanh chóng quen thân.

Hai người tính tình tương hợp, tuy kém nhau mười mấy tuổi, lại rất có thể nói chuyện đến cùng.

Lúc nàng tới nhà Thẩm, không khỏi sẽ gặp Lý Thái ở nhà bên cạnh.

Lý Thái mỗi lần đều rất tự giác ngồi một bên, rất ít khi đi lên nói chuyện với Tân Nguyệt.

Đối với việc này, Tân Nguyệt vừa lòng thực sự.

Tuy rằng ngoài thành người thường không có gì chuyện nam nữ thụ thụ bất thân để nói.

Nhưng tóm lại vẫn tránh được chút nào hay chút đó, miễn gây ra hiểu lầm không cần thiết.

Tuy hai người luôn duy trì khoảng cách, nhưng thỉnh thoảng Lý Thái sẽ dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn nàng.

Tân Nguyệt suy đoán, hắn hẳn là biết đám râu xồm biến mất.

Tân Nguyệt biết Lý Thái là người thông minh, chuyện này hắn dù nghi ngờ nàng cũng sẽ không nói ra ngoài.

Nàng liền thoải mái mặc hắn xem, dù sao hắn cũng tra không ra gì.

Trong khoảng thời gian này Tân Nguyệt ra vào nhà Lý, không khỏi gặp Trương Đại Nương trong sân.

Trương Đại Nương hiển nhiên oán hận trong lòng việc Tân Nguyệt không mượn nàng lương thực.

Lúc đầu, Trương Đại Nương thấy nàng liền tránh xa, bộ dáng không muốn nói chuyện.

Sau thấy số lần nhiều, gặp nàng cũng gật đầu.

Nhưng cũng chỉ giới hạn thế, không còn cố thân thiện như trước.

Đối với việc này, Tân Nguyệt thấy cũng tốt.

Làm nàng hơi ngoài ý muốn là, Trương Đại Nương cư nhiên trở nên cần mẫn, chủ động cùng Trương Đại Thúc đi làm việc.

Trương Đại Nương nói với Trương Đại Thúc nguyên lời là:

“Dù sao trong nhà cũng không có gì đồ vật đáng mơ ước, kiếm được chút nào hay chút đó.”

Lời này nghe được Tân Nguyệt cùng Thẩm Thu Ý kinh hạ hàm.

Một người từng nhiều lần giao không nộp thuế, lười biếng mấy chục năm.

Lại bị người đá một cái sau lần giao không nộp thuế nữa, rồi đột nhiên tỉnh ngộ?

Hiển nhiên là không có khả năng.

Qua một đoạn thời gian, Trương Đại Nương cùng Trương Đại Thúc ra cửa làm việc càng ngày càng ít.

Cuối cùng trực tiếp không ra khỏi cửa, nói là muốn ở nhà giữ nhà.

Đối với việc này, Tân Nguyệt cùng Thẩm Thu Ý cũng không thấy ngoài ý muốn, ngược lại lộ vẻ quả nhiên là thế.

……………

Thời gian qua thật mau, chớp mắt đã tới hạ mạt.

Tân Nguyệt ở khu phàm nhân sinh sống hơn ba tháng, hoàn toàn thích ứng cuộc sống nơi này.

Đêm nay, Tân Nguyệt như cũ đang tu luyện.

Đột nhiên, nàng cảm giác một trận linh khí dao động mỏng manh.

“Phốc!!”

Tân Nguyệt lỗ tai khẽ nhúc nhích, trong lòng có dự cảm chẳng lành.

Nàng vội ra viện nhìn không trung, thứ luôn bao phủ trên nhà cũ như biến mất.

Nàng vội chạy tới xem cấm chế nhà cũ.

“Cấm chế biến mất……”

Tân Nguyệt vẻ mặt đau khổ, oán nói:

“Sống sượng tồn tại mấy trăm năm, sao ta mới trụ vào chưa bao lâu liền tiêu tán.”

Tuy biết sớm muộn có ngày này, nàng vẫn nhịn không được uể oải.

“Về sau…… Nhà cũ cũng không còn an toàn sao?”

Nếu để người khác biết, bọn họ từ nhỏ tò mò nhưng vào không được tiểu viện thần bí, đột nhiên có thể vào.

Bọn họ có hay không cho rằng bên trong cất giấu đồ tốt, muốn tiến vào “Tìm bảo”.

Nghĩ tới đây, mặt Tân Nguyệt khổ như nuốt trăm trái khổ qua.

“Trời đất chứng giám, nhà cũ thật chỉ là tòa tiểu viện bình thường a!”

Ngày mới dọn vào, nàng lật tung nhà cửa từ trên xuống dưới.

Ngay cả mặt đất đều đào lên, mong đào được đồ tốt trong đất.

Nhưng sự thật là, trừ mấy gian nhà cùng vài gia cụ bình thường, không có gì cả.

Ngay cả linh bài tổ tiên, đều bị tộc nhân dời vào tân tổ trạch trong thành.

Chút đồ tốt chắc cũng bị đóng gói mang đi hết.

Nơi này sớm bị tân gia tộc vứt bỏ.

Nếu không nàng bị đuổi ra thành, nhắc tới nhà cũ khu phàm nhân này, bọn họ sợ vĩnh viễn không nhớ trong tộc còn chỗ gia sản dòng họ như vậy.

Đương nhiên, hiện tại nhà cũ cùng tân gia tộc trong thành không còn quan hệ.

Nó đã là tài sản Tân Nguyệt, người dời khỏi gia tộc.

Khế đất đều ở trong nạp vật túi nàng.

“Tuy nhà cũ thật chỉ là sân bình thường, nhưng người khác không biết a!”

“Nổi lên oai tâm tư sẽ phiên vào.”

Tân Nguyệt chau mày, làm sao giải quyết trận phong ba này không hao tâm lực?

Đột nhiên, trong đầu linh quang chợt lóe, Tân Nguyệt càng nghĩ càng thấy được.

Nàng kích động vỗ tay nói:

“Nếu ngăn không được, vậy để bọn họ tới, xem xong hết hy vọng sẽ không nhớ thương.”

Chỉ cần để người khác biết nàng đã xài phung phí hết đồ tích trữ.

Lại ra biển kiếm ăn như ngư dân bình thường, nàng mới ra khỏi tầm mắt bọn người kia, dốc lòng tu luyện.

“Không được, ta phải sớm tính toán.”

Nàng đột nhiên nhảy xuống băng ghế, chạy về phía phòng bếp, mau tay thu hết lương thực trong nhà vào nạp vật túi.

Ở trong nhà xoay vài vòng, Tân Nguyệt càng xem càng thấy mấy món đại kiện gia cụ trong phòng có chút chướng mắt.

“Nếu như thế, chẳng phải ta càng nghèo càng tốt, nghèo đến mức bọn họ tới một lần rồi sẽ chẳng bao giờ nghĩ tới nữa sao.”

“Hừ, hừ!!”

Tân Nguyệt cầm theo cái xẻng đi đào đất làm tầng hầm.

Nàng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy thu hồi mấy món đại kiện gia cụ kia về tương đối hay.

Túi na vật cơ bản trống không, lại không thể ném chúng đi, chỉ đành đào cái tầng hầm để giấu chúng.

Chỉ dùng nửa ngày thời gian, một cái tầng hầm đủ chứa tất cả gia cụ nhà cũ đã bị Tân Nguyệt đào xong.

Nàng tu Luyện Khí hai tầng, đào cái tầng hầm gì đó quả thực chẳng tốn bao nhiêu sức.

Dùng linh lực gia cố tầng hầm mấy lần, xác định nó sẽ không sụp xuống sau.

Tân Nguyệt tay trái xách một cái tủ quần áo, tay phải một cái tủ bát, nhẹ nhàng đem mấy gia cụ trong nhà có thể xem qua được, đóng gói bỏ vào tầng hầm.

Giấu kín cửa tầng hầm, lại ở mặt trên thi triển một cái pháp quyết.

Tân Nguyệt đứng trước cửa tầng hầm, vừa lòng ở lối vào véo eo cười nói:

“Cái này, trừ phi người tới là tu sĩ, không thì căn bản không thể phát hiện.”

Tới lúc chạng vạng, Tân Nguyệt nghe thấy bên vách viện nhà họ Lý, phu thê ra biển về sau khi trở về, đề hai con cá cùng một ít rau ngâm, liền sang nhà Lý xuyến môn.

Thẩm Thu Ý mở cửa viện, khách khí đứng đó quả nhiên là Tân Nguyệt, trêu chọc nói:

“Đoán được là ngươi, mỗi lần đều trùng hợp đúng lúc ta cùng thái ca về nhà thì gõ cửa.”

Tân Nguyệt cười nói: “Sao, không chào đón ta?”

“Hoan nghênh, hoan nghênh, mau vào ngồi.”

Thẩm Thu Ý vội lôi Tân Nguyệt vào phòng.

Tân Nguyệt vào nhà, cùng Lý Thái hỏi thăm một tiếng, quen cửa quen nẻo tìm cái ghế trúc ngồi xuống.

Vừa ngồi xuống, Đại Tráng liền tung tăng dùng ly trúc phủng một chén nước đưa cho nàng.

“Tân dì, uống nước.”

Tân Nguyệt xoa đầu Đại Tráng, tóc hắn khô vàng cuộn từng lớp, có chút đâm tay.

“Tân dì, không phải nói tốt không xoa đầu ta sao, sẽ trưởng không cao.”

Đại Tráng kêu rên, đưa xong nước liền chuẩn bị chạy xa, sợ lại bị người giữ chặt xoa bóp.

“Con khỉ quậy muốn chạy đi đâu, nhìn xem đây là cái gì?”

Tân Nguyệt giang hai tay ra, trên lòng bàn tay lẳng lặng nằm viên đường đại phương.

Đại Tráng lập tức đứng yên, mắt trông mong nhìn chằm chằm viên đường kia.

“Muốn ăn không?”

Đại Tráng gật đầu rầm rộ, “Tưởng!!”

“Vậy lần sau còn xoa đầu nữa không?”

Tân Nguyệt rất vô sỉ dụ dỗ nói.

“Xoa, xoa.”

Đại Tráng chẳng có chút điểm mấu chốt nào, vui rạo rực phủng viên đường đi tìm mẹ hắn.

“Ngươi nha, luôn chiều hắn, còn như vậy thì miệng hắn đều bị ngươi dưỡng điêu mất.”

Chuyện Tân Nguyệt thường hay đem đồ vật tới nhà mình, Thẩm Thu Ý đã thấy nhiều nên chẳng trách.

Không phải bọn nàng đã thói quen chiếm tiện nghi Tân Nguyệt, mà là chỉ cần có cơ hội nàng cùng Lý Thái đều sẽ dùng thứ khác đền lại.

Tân Nguyệt cũng chẳng bận tâm chuyện này.

“Ta xem con khỉ quậy ăn uống thật tốt, nơi nào kén ăn?”

“Được được được, ta nói không qua ngươi.”

Hai người cười mắng một lát, Tân Nguyệt mới đi vào chủ đề hôm nay.

“Lý đại ca, Thu Ý tỷ, kỳ thật ta hôm nay sang là có chuyện cùng các ngươi bàn.”

Thẩm Thu Ý vẻ mặt tò mò, Lý Thái cũng từ góc xa ly nước Tân Nguyệt để, dịch lại gần.

“Kỳ thật, cũng coi như ta có việc muốn phiền các ngươi.”

“Đều là hàng xóm, cứ nói đừng ngại.” Lý Thái nói.

Truyện liên quan