Chương 580: Diệp Đỉnh Thiên và Diệp Hoài Cẩn

Từ Siêu đang đợi.

Hổ Hoàng đồng thời mở ra hai loại dị năng, tiêu hao không hề nhỏ, không thể kéo dài, mà chính hắn có ‘Sinh Cơ Đoạt Lấy’ không ngừng bổ sung khôi phục, năng lực chiến đấu bền bỉ không phải Hổ Hoàng có thể so sánh.

Chỉ cần Hổ Hoàng không thể tiếp tục sử dụng cường hóa dị năng, chính là thời cơ để hắn chém giết nó.

Cách chiến trường của Từ Siêu và Hổ Hoàng khoảng bốn năm cây số.

Cơ Dã sắc mặt vô cùng phức tạp nhìn chằm chằm Miêu Hoàng đối diện, hắn tuy rằng cùng Miêu Hoàng vẫn luôn đại chiến, nhưng toàn bộ tình hình chiến trường hắn vẫn luôn lưu ý.

Đặc biệt là khi nhìn thấy Từ Siêu sau lần giao thủ đầu tiên với Hổ Hoàng đã chiếm thượng phong, cho dù Hổ Hoàng bùng nổ, Từ Siêu cũng chưa từng bị hoàn toàn áp chế, Cơ Dã càng cảm thấy xấu hổ.

Chiến lực của Từ Siêu này làm sao trong khoảng thời gian ngắn tăng lên nhiều như vậy?

Đã có thể độc chiến Hổ Hoàng loại Thú Hoàng đứng đầu tầng thứ ba Lột Phàm.

Nhớ tới lúc khai chiến, hắn còn lo lắng Từ Siêu không đối phó được Thử Hoàng... Thầm nghĩ mình thật là lo bò trắng răng!

Từ Siêu đến bây giờ đã liên trảm ba vị Thú Hoàng, giải phóng Tần Hoài An, Kim Quảng Trí, Tạ Sao Hôm, ba vị chiến lực cảnh giới Lột Phàm, vì nhân loại nghịch chuyển chiến cuộc, đặt nền móng cho thắng lợi của đại chiến lần này.

Mà chính hắn thì sao?

Ngay cả Miêu Hoàng cũng còn chưa bắt được!

Tuy nói Miêu Hoàng đối diện bị hắn chém bị thương mấy đạo vết thương, nhưng chính lưng và cánh tay trái của hắn cũng bị móng vuốt của nó làm bị thương, xem như ngang tay.

Cơ Dã âm thầm lắc đầu.

Trước kia hắn luôn cho rằng mình là một tuyệt thế yêu nghiệt, thiên phú tu luyện thuộc hàng đứng đầu trong Nhân tộc.

Nhưng từ khi quen biết Từ Siêu, hắn mới biết thế nào là tuyệt thế yêu nghiệt, không... Từ Siêu không phải yêu nghiệt, là biến thái!

Chỉ trong hơn một năm ngắn ngủi, đi xong con đường mà người khác cần vài thập niên mới có thể đạt tới, đây không phải biến thái thì là gì?

Không được, phải nỗ lực hơn nữa!

Bằng không chờ Từ Siêu giải quyết Hổ Hoàng, lại đến giúp hắn đánh chết Miêu Hoàng, thì Cơ Dã thật không biết giấu mặt mũi vào đâu!

Cơ Dã xách cự kiếm lại lần nữa lao về phía Miêu Hoàng.

Cuộc chém giết trở nên càng thêm hung ác.

Cũng may giờ phút này toàn bộ thế trận chiến trường đang có lợi cho nhân loại, nhờ Từ Siêu liên trảm ba vị Thú Hoàng, làm tình thế chiến trường đại biến, đối thủ của hắn là Miêu Hoàng cũng chịu không ít ảnh hưởng.

Lúc này Miêu Hoàng tuy rằng đang giao chiến với Cơ Dã, nhưng nhìn thấy Thú Vương bên mình bị tàn sát khắp nơi, càng thêm nôn nóng bất an, tâm phù khí táo, dẫn tới sai lầm liên tục.

Cơ Dã nắm lấy cơ hội, nhất kiếm chém đứt một chân trước của Miêu Hoàng, Miêu Hoàng trọng thương tức khắc lâm vào thế yếu, bị Cơ Dã đè đầu cưỡi cổ.

Giờ phút này toàn bộ chiến trường khu vực Bắc tường thành, Nhân tộc đã ở vào ưu thế tuyệt đối.

Sau khi Hổ Hoàng rời đi, Vượn Hoàng độc chiến với Lạc Nhất Phàm đã bị hoàn toàn áp chế, trên thân hình to lớn chỗ nào cũng có vết thương do đao kiếm để lại.

Đây vẫn là do nó vận dụng dị năng hệ Thổ cấp SS tăng cường phòng ngự, cùng với dị năng hệ Kim cấp S phụ trợ tấn công từ xa, bằng không phỏng chừng là không trụ được đến lúc này.

Dù vậy, bại trận cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Mà các Thú Vương đã bị tàn sát hai phần ba, đây vẫn là do Kim Quảng Trí, Tần Hoài An cùng Tạ Sao Hôm ba người phân biệt đi chi viện ba hướng cửa thành khác, bằng không phỏng chừng Thú Vương đều phải bị giết sạch!

Các Thú Vương bị tàn sát quá thảm, ngược lại làm cho không ít cường giả cảnh giới Tông Sư của căn cứ thị Kinh Đô có thể bứt ra đi chi viện trên tường thành, cho nên thú triều công thành cũng đang bị nhanh chóng tiêu diệt.

Đến giờ phút này, quái thú có thể đánh vào căn cứ thị chỉ còn lác đác vài con, hơn nữa phần lớn là một số quái thú cấp thấp, bị cố ý thả vào để người bên trong treo cổ.

Điều này làm cho quân nhân và võ giả đang chém giết trên tường thành đến bây giờ vẫn không thể tin được, trong tưởng tượng của họ, lần này sáu vị Thú Hoàng của Thú tộc đều xuất hiện, trận chiến này chắc chắn là thảm thiết vô cùng, nào ngờ lại nhẹ nhàng như vậy, thậm chí còn không bằng mức độ thảm thiết của thú triều cấp hai.

Họ đang chém giết hăng say, ngẩng đầu nhìn bóng dáng mặc Hắc Kim chiến giáp đang giao chiến với Hổ Hoàng trên trời cao, nhìn bóng dáng vĩ ngạn cao chừng một trượng giống như chiến thần lâm thế kia, tâm triều mênh mông.

Vị nghị viên Từ Siêu này cũng quá mãnh liệt......

Chỉ trong nửa khắc liên trảm ba vị Thú Hoàng, lại độc chiến Hổ Hoàng không rơi vào thế hạ phong, cứu căn cứ thị Kinh Đô trong cơn nguy nan, quả thực là lấy thân xác phàm nhân, sánh vai thần minh!

Từ hôm nay trở đi, Hoa Hạ ngoài tiền bối Lạc Nhất Phàm, lại có thêm một vị bảo hộ thần.

Mà sự tích của nghị viên Từ sẽ được ghi vào sử sách Hoa Hạ.

......

Căn cứ thị Trung Nguyên.

Cùng lúc căn cứ thị Kinh Đô bị sáu vị Thú Hoàng dẫn đầu chúng Thú tộc tấn công, nơi này cũng bị vô số quái thú như thủy triều vây quanh.

Dẫn đầu là hai vị Thú Hoàng tầng thứ hai Lột Phàm.

Bất quá chúng nó vẫn chưa tự mình động thủ, mà là lơ lửng giữa trời cao cách cửa Nam căn cứ thị Trung Nguyên vài cây số, nhìn chằm chằm vào luồng hơi thở cường đại đang tọa trấn trong thành.

Nhiệm vụ hàng đầu của chúng không phải là lập tức chiếm lấy căn cứ thị Trung Nguyên, mà là canh chừng Diệp Đỉnh Thiên, không cho ông đi chi viện căn cứ thị Kinh Đô.

Vượn Hoàng nói, để giảm bớt tổn thất không cần thiết cho Thú tộc, trước khi căn cứ thị Kinh Đô bị phá, Lạc Nhất Phàm bị giết, không cho chúng nó động thủ.

Bởi vậy chúng tuy rằng phát động thú triều vây quanh căn cứ thị Trung Nguyên, nhưng chỉ khống chế quy mô thú triều ở mức trung bình nhỏ.

Tại một căn cứ ngầm trong quân doanh khu vực cửa Nam căn cứ thị Trung Nguyên, Diệp Đỉnh Thiên đang nói chuyện với một trung niên nhân trong mật thất.

“Phụ thân, trước đó người đi nói chuyện với hai vị Thú Hoàng ngoài thành, chúng nó có ý gì?”

“Đột nhiên mang nhiều thú triều vây quanh căn cứ thị Trung Nguyên chúng ta, rồi lại không cho Thú tộc toàn lực công thành, chỉ là tiểu đánh tiểu nháo như vậy để tiêu hao, chúng nó rốt cuộc đang mưu tính cái gì?”

Nếu Từ Siêu ở đây, nhất định có thể nhận ra người này là con trai của Diệp Đỉnh Thiên, Cửu giai Đại Tông Sư —— Diệp Hoài Cẩn.

Diệp Đỉnh Thiên nhìn con trai mình, trầm mặc một lát thấp giọng nói: “Hoài Cẩn, con hẳn là đã nghe nói chuyện xảy ra ở căn cứ thị Kinh Đô rồi chứ?”

Diệp Hoài Cẩn gật gật đầu: “Nghe nói Lạc Nhất Phàm đại chiến với vị tà ma ẩn nấp sau lưng ‘Thiên Quốc’, cuối cùng lưỡng bại câu thương.”

“Mà sáu đại Thú Hoàng đột nhiên khởi xướng thú triều vây thành, phỏng chừng là muốn nhân lúc Lạc Nhất Phàm bị thương mà đánh chết ông ấy.”

Nói tới đây, Diệp Hoài Cẩn phục hồi tinh thần lại.

“Ý của phụ thân là, hai vị Thú Hoàng ngoài thành chỉ đơn thuần muốn giữ chân người, không cho người đi chi viện căn cứ thị Kinh Đô?”

Diệp Đỉnh Thiên gật đầu: “Chúng nó tuy không nói thẳng, nhưng trong lúc nói chuyện trước đó muốn biểu đạt chính là ý này. Bất quá điều này cũng đúng ý thành phụ, cho nên chúng ta đạt thành ăn ý, lúc này mới trở lại mật thất.”

“Bất quá cũng không thể đại ý, con đi ra ngoài nhìn chằm chằm một chút, có biến cố lớn lập tức báo cho ta.”

Diệp Hoài Cẩn chần chờ một chút, không lập tức rời đi, mà thần sắc ngưng trọng hỏi: “Phụ thân, chẳng lẽ người không lo lắng chút nào sao?”

“Nếu Lạc Nhất Phàm bị mấy vị Thú Hoàng vây sát, căn cứ thị Kinh Đô lập tức sẽ gặp tai họa ngập đầu, bố cục của Diệp gia chúng ta ở đó cũng sẽ tổn thất thảm trọng.”

“Hơn nữa, chờ các Thú Hoàng rút ra được tinh lực, cũng nhất định sẽ từng cái rửa sạch các căn cứ thị còn lại, đến lúc đó căn cứ thị Trung Nguyên chúng ta cũng khó lòng thoát khỏi.”

Diệp Đỉnh Thiên lắc lắc đầu: “Con coi thường Lạc Nhất Phàm rồi! Ông ấy giấu quá sâu, nguyên bản ta cho rằng trước kia đã đủ đánh giá cao ông ấy, chính là sau trận chiến giữa ông ấy và vị tà ma kia, ta mới phát hiện thực lực ông ấy che giấu còn khủng bố hơn.”

Truyện liên quan