Chương 541: Phân thân tái hiện

“Rống!”

Quạ Hoàng gầm lên giận dữ.

Ngay sau đó, thân hình vốn khô gầy còng lưng của nó tại chỗ hóa thành một con quạ đen khổng lồ dài mấy chục mét, toàn thân lông vũ màu đen tỏa ra hàn mang u lãnh.

Chẳng qua lúc này, một chiếc móng vuốt bên phải của nó đã bị chém đứt, máu tươi không ngừng tuôn rơi, phá hủy uy thế ngập trời của nó.

“Thật là ngươi, tên nhân loại đáng chết này! Lần trước bổn hoàng không thể giết ngươi, lần này ngươi lại dám đưa tới cửa.”

“Còn muốn giết bổn hoàng? Vừa rồi chẳng qua là may mắn đánh lén đắc thủ, các ngươi nhân loại cũng chỉ biết chơi mấy trò tiểu xảo không lên được mặt bàn này.”

“Chết cho bổn hoàng...”

Thân thể khổng lồ của Quạ Hoàng gầm thét lao về phía Từ Siêu, đôi cánh lớn vỗ mạnh, nhấc lên luồng khí lãng ngập trời cuốn sạch mặt hồ Tinh Nguyệt tạo thành những đợt sóng lớn.

Từ Siêu tất nhiên không sợ, nhìn Quạ Hoàng lao tới, chiến ý trong người sôi trào.

Tới hay lắm!

Lão quạ đen này là một Thú hoàng cấp Lột Phàm tầng thứ nhất, là một đối thủ cực tốt để kiểm nghiệm toàn diện chiến lực của hắn.

Từ Siêu tay phải nắm chặt thanh đao màu bạc, đồng thời vận chuyển võ kỹ đỉnh cấp ‘Trụ Quang Trảm’, toàn bộ 1,68 triệu kg lực lượng bùng nổ, đón lấy thân hình khổng lồ của Quạ Hoàng mà bổ tới.

Bỗng nhiên, Từ Siêu nhận thấy thiên địa đại thế quanh thân đang vô khổng bất nhập trấn áp xuống người mình.

Là Quạ Hoàng vận dụng thiên địa chi thế!

Thế nhưng Từ Siêu không hề hoảng sợ, bởi vì hắn cảm giác được sau khi đột phá đến Cửu giai Đại Tông sư, thể chất cùng tinh thần lực của hắn đều đã bước vào cảnh giới Lột Phàm. Thiên địa chi thế của Quạ Hoàng ở tầng thứ nhất này chỉ gây ảnh hưởng rất mỏng manh lên hắn.

Hắn chỉ cảm thấy động tác cơ thể có một chút trúc trắc.

Vấn đề không lớn!

Từ Siêu tự có phương pháp ứng đối.

‘Vạn Tượng Thiên Dẫn’, khai!

Một luồng lực trường khủng bố lấy cơ thể Từ Siêu làm trung tâm phát tán ra, triệt tiêu sự trấn áp của thiên địa chi thế, khiến hắn không còn chịu chút ảnh hưởng nào nữa.

Chiếc móng trái khổng lồ tỏa u mang của Quạ Hoàng và thanh đao màu bạc của Từ Siêu lại lần nữa giao kích.

Phanh!

Xét về hình thể, Từ Siêu đối đầu với Quạ Hoàng chẳng khác nào con kiến hám voi, nhưng kết quả của lần giao thủ này lại là cả hai cùng bạo lui, hơn nữa Quạ Hoàng còn lùi xa hơn mấy chục mét.

Oanh!

Giữa hai bên, một vết nứt không gian dài gần 300 mét nhanh chóng thành hình.

Vì khoảng cách giao thủ khá gần mặt đất, vết nứt không gian khổng lồ nhanh chóng nuốt chửng không ít nước hồ Tinh Nguyệt, hoa cỏ cây cối trên mặt đất cũng bị cuốn vào trong đó.

Quạ Hoàng cúi đầu nhìn vết thương sâu hơn mười cm trên móng vuốt, khó lòng che giấu vẻ kinh sợ trong mắt.

Chỉ so đấu lực lượng, nó thế mà lại thua kém nhân loại này!

Phải biết rằng, nó hiện tại đang hiện ra chân thân, hơn nữa lần này không hề bị đánh lén mà là đường đường chính chính giao thủ, vậy mà nó vẫn không phải đối thủ của hắn, điều này nằm ngoài dự đoán của Quạ Hoàng.

“Rống!”

“Rống!”

“Rống...”

Ngay khi hai bên vừa giao thủ một chiêu, bốn phía ẩn ẩn truyền đến từng tiếng thú rống.

Có lẽ tiếng gầm giận dữ lúc trước của Quạ Hoàng cùng động tĩnh lớn của trận chiến vừa rồi đã kinh động đến Thú tộc ở khu vực trung tâm.

Từng con thú vương với hơi thở mạnh mẽ từ bốn phương tám hướng tụ tập về đây. Tuy nhiên, vì khu vực mấy chục dặm quanh nơi ở của Quạ Hoàng không cho phép các thú vương tùy ý tiếp cận, nên chúng cần một khoảng thời gian mới có thể tới nơi.

Trên đường đi, các thú vương thầm ngờ vực, không biết kẻ nào dám tới lãnh địa của Quạ Hoàng để ra tay, chẳng lẽ là Thú hoàng khác muốn thôn tính địa bàn của nó?

Còn về Nhân tộc, chúng chưa bao giờ nghĩ tới.

Bởi vì nhiều năm qua, chuyện như vậy chưa từng xảy ra. Thú tộc không chủ động phát động thú triều tấn công thành trì nhân loại thì nhân loại đã phải thắp nhang cảm tạ rồi, sao dám ra tay với Thú hoàng?

Hơn nữa, cường giả Lột Phàm cảnh của nhân loại vốn thưa thớt, chỉ đủ miễn cưỡng trấn thủ các đại căn cứ thị, ngày thường căn bản không dám dễ dàng rời đi.

Đoàng!

Đoàng!

Đoàng...

Trong lúc các thú vương đang liều mạng lên đường, chúng lại nghe thấy từ phía hồ Tinh Nguyệt nơi Quạ Hoàng cư trú truyền đến vài tiếng giao thủ kịch liệt.

Ước chừng qua vài chục nhịp thở, con thú vương Cửu giai xông đến đầu tiên mới dùng tinh thần lực tra xét được tình hình đại chiến.

Khi nhìn thấy kẻ đang giao thủ với Thú hoàng của chúng là một thanh niên nhân loại cường tráng, còn thân thể khổng lồ của Quạ Hoàng thì nhiều chỗ bị thương đổ máu, lông vũ tàn phá, các thú vương đều choáng váng!

Trong cái đầu vốn không mấy linh hoạt của chúng lúc này chỉ có một suy nghĩ: Nhân loại sao dám làm thế?

“Quạ Hoàng, ngươi cũng không được a!”

“Không phải nói muốn cho ta có đến mà không có về sao?”

Từ Siêu càng đánh càng hưng phấn, trong lòng cảm thán: Quạ Hoàng quả là một đối thủ tốt!

Liên tục đối công với Quạ Hoàng mấy chục nhịp thở, hắn đã hoàn toàn thích ứng với lực lượng đang bạo tăng trong người.

Khác với dáng vẻ chật vật của Quạ Hoàng, hắn vẫn chưa hề bị thương. Mỗi khi đến thời khắc nguy cấp, hắn lại vận dụng không gian dị năng để né tránh, sau đó đột ngột xuất hiện tiếp tục tấn công Quạ Hoàng...

Quạ Hoàng bị Từ Siêu trào phúng, hai con mắt khổng lồ tràn ngập vẻ phẫn nộ.

Thế nhưng nó thật sự không có cách nào với lối đánh xảo quyệt này của Từ Siêu. Thiên địa chi thế của nó không trấn áp được hắn, khiến nó trở nên rất bị động, phần lớn thời gian chỉ có thể phòng thủ.

Quạ Hoàng biết không thể kéo dài, nếu cứ tiếp tục như vậy chỉ càng bất lợi cho nó, cần phải vận dụng át chủ bài!

“Rống!”

Nó gầm lên giận dữ, từ trong thân thể khổng lồ phân ra một đạo thân ảnh to lớn nửa ngưng thực, nó đã vận dụng dị năng phân thân.

Muốn liều mạng!

Tại khu vực trung tâm dãy núi Vũ Di, phía trên hồ Tinh Nguyệt.

Hai đạo thân ảnh quạ đen khổng lồ lăng không đứng đó, mang theo uy áp rung chuyển trời đất. Nếu nhìn kỹ, có thể thấy một trong hai thân ảnh có phần hư ảo, ánh mắt dại ra, không linh động như con còn lại.

Khi hai con quạ đen lăng không đứng đối diện, nhìn chằm chằm Từ Siêu như hổ rình mồi, hắn cảm giác được thiên địa chi thế xung quanh trấn áp lên mình đã tăng lên rất nhiều.

Từ Siêu hơi nheo mắt lại.

Dị năng phân thân này cũng có chút ý tứ!

Không ngờ khi Quạ Hoàng vận dụng dị năng phân thân, đồng thời dẫn động thiên địa chi thế lại có thể sinh ra sự tăng phúc lẫn nhau. Uy thế này đã khó khăn lắm mới sánh được với chuẩn hoàng mà hắn từng gặp, xem như đạt tới trình độ mới vào Lột Phàm tầng thứ hai.

Ngay sau đó, mắt Từ Siêu tỏa sáng, dị năng càng mạnh, hắn càng cao hứng.

Mạnh thì tốt... Sau này nó sẽ là của hắn!

Sau khi Quạ Hoàng triển lộ phân thân, hai đạo thân ảnh khổng lồ cùng nhau vây sát Từ Siêu.

Thấy Từ Siêu sững sờ tại chỗ, trong mắt Quạ Hoàng lóe lên vẻ tàn nhẫn.

Từ Siêu vẫn không hề hoảng loạn, thiên địa chi thế ở trình độ này không thể vây khốn được không gian dị năng của hắn.

Hắn lẩm bẩm trong miệng: Cũng gần đủ rồi!

Nếu Quạ Hoàng đã vận dụng át chủ bài, hắn cũng nên dùng một ít át chủ bài để kết thúc trận chiến này sớm thôi!

Từ Siêu thu hồi thanh trường đao màu bạc trên tay, lấy từ trong không gian ‘Thần quốc’ ra món vũ khí màu đen ánh kim tựa đao tựa kiếm kia.

Ngay sau đó, thân ảnh hắn trống rỗng xuất hiện trên đầu chân thân Quạ Hoàng, một đao hung hăng chém xuống.

Quạ Hoàng không hề hay biết uy lực khủng bố của món vũ khí màu đen ánh kim, vẫn dùng móng trái đón đỡ đòn tấn công của Từ Siêu.

Khoảnh khắc tiếp theo, cảnh tượng Quạ Hoàng dự đoán đã không xuất hiện, thay vào đó là một màn khiến nó hoảng sợ đến cực điểm.

Chỉ thấy chiếc móng trái vốn có thể so với vũ khí cấp Lột Phàm của nó đã bị món vũ khí tựa đao tựa kiếm kia nhẹ nhàng chặt đứt, mà món vũ khí màu đen ánh kim thuận thế chém trúng cổ nó.

“A...”

Một tiếng kêu thảm thiết thê lương đến cực điểm, xé toạc bầu trời trên dãy núi Vũ Di.

Truyện liên quan