Chương 493: Đến khu vực đỏ

Từ Siêu sắc mặt nghiêm túc nói: “Tần lão, ta biết người lo lắng cho ta, nhưng ta có thủ đoạn bảo mệnh riêng, sẽ không lấy tính mạng mình ra nói giỡn.”

“Nói cho người biết, những người tới nơi này đều không thể uy hiếp đến tính mạng của ta. Nếu không tin, người có thể hỏi Đại Pháp Vương, hoặc là tự mình ra tay kiểm chứng.”

Tần Hoài An nghi hoặc nhìn về phía Đại Pháp Vương, chỉ thấy đối phương vội vàng gật đầu.

Tần Hoài An thầm buồn bực, lão già này trước kia rất cao ngạo, sao hôm nay lại dễ nói chuyện như vậy, quả thực điệu thấp đến kỳ lạ, hoàn toàn là bộ dáng răm rắp nghe theo Từ Siêu.

Từ Siêu tiếp tục nói: “Tần lão, không phải ta không hiểu chuyện mà nhất quyết muốn hành động đơn độc.”

“Người biết thủ đoạn của ta, đi cùng mọi người sẽ làm chậm tốc độ của ta. Chúng ta tách ra, phạm vi tra xét có thể mở rộng hơn nhiều, thu hoạch chắc chắn cũng sẽ nhiều hơn không ít.”

Khóe miệng Tần Hoài An giật giật, một tiểu tử vừa mới tốt nghiệp đứng trước mặt vị đại tông sư đỉnh phong như ông mà nói: Ngươi là gánh nặng!

Nếu là người khác, Tần Hoài An đã sớm tát cho một cái, nhưng lời này từ miệng kẻ biến thái như Từ Siêu nói ra, ông thật sự không thể phản bác.

Tiểu tử này sở hữu dị năng không gian biến thái, luận về tốc độ di chuyển, nếu không kể đến tiêu hao, cường giả Lột Phàm cảnh cũng không bằng cậu ta.

Nghĩ đến đây, Tần Hoài An cũng bắt đầu tâm động.

Nếu thật như vậy, thu hoạch lần này của bọn họ có khả năng sẽ vượt xa dĩ vãng.

Tuy nhiên, ông không thể dễ dàng kết luận, vẫn muốn tự mình kiểm nghiệm một phen.

“Được, nếu ngươi tự tin như vậy, lão già này sẽ cùng ngươi qua vài chiêu. Nếu đúng như lời ngươi nói, ta đồng ý cho ngươi hành động đơn độc.”

Từ Siêu bất đắc dĩ: “Được thôi!”

Đại Pháp Vương ánh mắt sáng lên, bộ dáng như đang xem kịch vui.

Một lát sau.

Ba người tụ họp lại một chỗ.

Từ Siêu biểu tình bình đạm, thần sắc không lộ ra bất kỳ biến hóa nào.

Tần Hoài An thì có chút thất hồn lạc phách, trong mắt còn tàn lưu một tia khiếp sợ. Ông trừng mắt nhìn Đại Pháp Vương đang cố nhịn cười bên cạnh, mặt già ửng đỏ.

Thật sự quá mất mặt, ông toàn lực ra tay mà ngay cả góc áo của Từ Siêu cũng không chạm tới.

Kể cả đòn tấn công tinh thần lực mạnh mẽ của ông cũng không gây ảnh hưởng chút nào đến Từ Siêu, tựa như trâu đất xuống biển.

Tần Hoài An ném tinh đồ cho Từ Siêu: “Cái này cho ngươi, tiểu tử ngươi phải biết kiềm chế một chút.”

Từ Siêu duỗi tay tiếp nhận: “Tần lão, người đưa cho ta rồi thì các người làm sao bây giờ?”

Tần Hoài An xua tay, chỉ chỉ vào đầu mình: “Khu vực và lộ trình chúng ta đi đều ở trong đầu ta cả rồi. Ngược lại là tiểu tử ngươi chắc chắn sẽ chạy loạn, có nó sẽ tiện hơn.”

Ngay sau đó, ông lại ném một cái hộp cho Từ Siêu: “Đây là thiết bị phát tín hiệu, thật sự gặp nguy hiểm thì mở nó ra, chúng ta thấy sẽ lập tức chạy tới.”

Từ Siêu gật đầu, nhận lấy rồi thu vào nhẫn không gian.

Sau đó, Tần Hoài An dặn dò Từ Siêu thêm vài điều cần chú ý và ước định thời gian hội hợp, Từ Siêu mới rời đi.

Khi rời đi.

Từ Siêu liếc nhìn Đại Pháp Vương, truyền âm cho hắn: “Hảo hảo phối hợp với Tần lão, đừng có ra vẻ.”

Đại Pháp Vương theo thói quen định hơi khom lưng, đột nhiên phản ứng lại, nhớ tới Tần Hoài An vẫn còn ở bên cạnh.

Động tác cứng đờ lại, đổi thành khẽ gật đầu.

Cảnh này bị Tần Hoài An bắt gặp, ông nhìn Đại Pháp Vương với ánh mắt đầy hồ nghi.

Mười phút sau.

Trên một mảnh đại lục tàn phá có ngọn núi lửa, một đạo thân ảnh trống rỗng xuất hiện.

Từ Siêu ngẩng đầu nhìn ngọn núi tàn phá cao vài trăm mét hình miệng núi lửa phía trước, cúi đầu đối chiếu với tinh đồ trong tay, nhịn không được cảm thán: “Một vạn km, thật sự có chút mệt.”

“Nhưng may là cuối cùng cũng ra khỏi khu vực màu lục!”

Sau khi cáo biệt Tần Hoài An và Đại Pháp Vương, cậu một đường vận dụng dị năng không gian, mỗi lần dịch chuyển đều hơn 100 km, đây là giới hạn tra xét của ‘Phá Vọng Chi Nhãn’. Dọc đường, cậu thỉnh thoảng dừng lại xem tinh đồ để xác định phương hướng.

Sau khi liên tục dịch chuyển gần trăm lần, cậu cuối cùng cũng đi được vạn km.

Từ Siêu chưa từng dùng dị năng không gian di chuyển quãng đường dài như vậy, lúc này tinh thần lực và khí huyết chi lực đều tiêu hao gần ba phần.

Sở dĩ tiêu hao nhanh như vậy là vì cậu luôn duy trì đồng thời hai dị năng ‘Phá Vọng Chi Nhãn’ và ‘Dịch Chuyển Không Gian’.

May mắn là cậu cũng mở một dị năng khôi phục khác là ‘Sinh Cơ Đoạt Lấy’, liên tục bổ sung năng lượng.

Hiệu quả rất rõ rệt, những đại tông sư đỉnh phong khác cần vài giờ mới tới được đây, cậu lại chỉ mất mười phút.

Đồng thời, điều khiến Từ Siêu vui mừng là cậu cảm ứng được ấn ký không gian để lại gần ‘Thứ Nguyên Thông Đạo’ và trên người Đại Pháp Vương vẫn rất rõ ràng, điều này chứng tỏ một vạn km chưa phải là giới hạn của ‘Đại Dịch Chuyển’.

Cho tới hôm nay, cậu vẫn chưa đo được khoảng cách giới hạn của dị năng không gian, lần này tới ‘Toái Tinh Khư’, vừa vặn có thể thử nghiệm một chút.

Từ Siêu tính toán nghỉ ngơi tại đây, khôi phục trạng thái đến đỉnh phong rồi mới xuất phát.

Cậu tìm một chỗ ngồi xuống, phân ra đại bộ phận ý thức tiến vào không gian ‘Thần Quốc’, vận chuyển ‘Sinh Cơ Đoạt Lấy’, nhanh chóng dùng thi thể thú vương để khôi phục.

Cùng lúc đó.

Trên tay Từ Siêu lóe lên ánh sáng, xuất hiện ba viên tinh tinh. Nhìn ba viên tinh tinh này, cậu lẩm bẩm: “Thật đúng là quét tước sạch sẽ a!”

Ba viên tinh tinh này chính là thu hoạch dọc đường của cậu.

Trong lúc di chuyển, cậu dừng lại vài lần dùng ‘Phá Vọng Chi Nhãn’ tra xét xem có bảo vật nào bị người đi trước bỏ sót không, kết quả chỉ tìm được ba viên tinh tinh.

Xem ra khu vực màu lục quả thật không có thứ gì tốt.

Từ Siêu xem xét tinh đồ trên màn hình điện tử, kế tiếp cậu muốn tiến vào khu vực màu vàng, xem có gì để nhặt không.

Mười lăm phút sau.

Từ Siêu chậm rãi đứng dậy, thở ra một hơi.

Cuối cùng cũng khôi phục đến trạng thái đỉnh phong, tiếp tục xuất phát.

Một giờ sau.

Thân ảnh Từ Siêu xuất hiện trên một mảnh đại lục hẹp dài chừng vài chục km. Trên mảnh đại lục này có một vết nứt lớn chạy dọc, vết nứt không giống như tự nhiên vỡ ra, mà giống như bị cường giả một kích oanh ra.

Nhìn vết nứt dài mấy chục km này, Từ Siêu chấn động, cậu khó mà tưởng tượng được cường giả cảnh giới nào mới có thể một kích tạo ra hiệu quả như vậy.

Đồng thời, mắt Từ Siêu sáng lên, cuối cùng cũng chính thức tiến vào khu vực màu đỏ.

Nơi này đã cách ‘Thứ Nguyên Thông Đạo’ hơn ba vạn km, mà khi cậu mở dị năng không gian, cảm ứng được ấn ký không gian bên kia chỉ hơi ảm đạm một chút, chứng tỏ vẫn chưa phải là giới hạn của ‘Đại Dịch Chuyển’.

Hy vọng thu hoạch ở khu vực màu đỏ sẽ không làm cậu thất vọng!

Trước đó khi đi ngang qua khu vực màu vàng, Từ Siêu đã dừng lại vài nơi để dùng ‘Phá Vọng Chi Nhãn’ tìm kiếm, kết quả thu hoạch không làm cậu hài lòng, chỉ được hơn mười viên tinh tinh cùng vài mảnh vỡ chiến hạm không lớn lắm.

Nếu là đại tông sư đỉnh phong bình thường, có lẽ sẽ hài lòng với thu hoạch này, nhưng Từ Siêu lại sở hữu ‘Phá Vọng Chi Nhãn’ - loại dị năng phụ trợ tìm bảo biến thái.

Phạm vi tìm kiếm một lần của cậu lên tới hàng triệu km vuông, hiệu suất gấp hơn mười lần đại tông sư bình thường.

Vì vậy, thu hoạch này khiến cậu rất không hài lòng.

Cho nên Từ Siêu không lãng phí thời gian ở khu vực màu vàng, vận dụng tốc độ tối đa của dị năng không gian, sau khi nghỉ ngơi một lần dọc đường, cuối cùng cũng tới được khu vực màu đỏ.

Truyện liên quan