Chương 440: Món quà bất ngờ cho tiền bối Lạc

Đồng thời, Từ Siêu lại thầm đoán, không biết Lạc tiền bối hai dị năng còn lại là gì?

Ngại vì đối phương là bậc trưởng bối cũng là cường giả đệ nhất Hoa Hạ, Từ Siêu không dám dùng ‘Phá Vọng Chi Nhãn’ để nhìn trộm.

Thấy Từ Siêu bị thủ đoạn của mình trấn áp, Lạc Nhất Phàm rất hài lòng gật đầu.

“Thế nào, dị năng không gian của ta cũng không tệ chứ!”

Từ Siêu tự đáy lòng tán thưởng: “Tiền bối, dị năng của ngài quá mạnh!”

Lạc Nhất Phàm: “Bất quá ngươi cũng không cần hâm mộ ta, ta cũng rất hâm mộ ngươi. Dị năng không gian ngươi thức tỉnh rất mạnh, năng lực đó ta cũng chỉ mới nghe nói qua!”

“Đây cũng là lý do ta tới tìm ngươi hỗ trợ.”

Từ Siêu: “Lạc tiền bối, ngài cứ nói, muốn ta làm gì?”

Lạc Nhất Phàm thần sắc nghiêm túc: “Hải tộc đã đổ bộ tại căn cứ thị Sao Mai, phỏng chừng hừng đông sẽ khởi xướng công kích!”

“Căn cứ thị Sao Mai đã hướng các căn cứ thị khác của chúng ta cầu viện.”

“Ta yêu cầu ngươi vận dụng dị năng không gian, phối hợp với chúng ta, đưa một số cường giả đi qua đó một cách thần không biết quỷ không hay!”

Từ Siêu sắc mặt đại biến, kinh hô thành tiếng.

“Cái gì, Hải tộc đổ bộ ở căn cứ thị Sao Mai?”

Hắn hiểu rõ sự đáng sợ của Hải tộc. Theo tin tức mà phía Hoa Hạ nắm giữ, một khi Hải tộc đổ bộ, rất ít căn cứ thị nào có thể chống đỡ được sự tấn công của chúng.

Các căn cứ thị do thế lực đảo quốc thiết lập từ vài kỷ nguyên Niết Bàn trước đều đã bị hủy diệt.

Dẫu sao lục địa so với đại dương vẫn quá nhỏ bé.

Không ai nghi ngờ việc đại dương đã tiến hóa ra những sinh vật cực kỳ khủng bố, nhưng nhân loại cũng nên may mắn là hiện tại chúng dường như vẫn muốn sinh sống dưới đại dương hơn.

Những cuộc tấn công vào căn cứ thị trên đất liền thường chỉ là hành động của một vài Thú hoàng ở khu vực gần biển, dù vậy cũng không thể khinh thường.

Nếu có một ngày, khi những Hải tộc khủng bố dưới đáy sâu đồng loạt tấn công lục địa, thì bất luận là về thực lực thể chất hay số lượng, đó chắc chắn sẽ là ngày tận thế của sinh vật trên cạn.

Từ Siêu từng dự đoán sẽ có ngày này, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.

“Lạc tiền bối, thực lực của đám Hải tộc đổ bộ lần này thế nào?”

Lạc Nhất Phàm: “Theo kết quả điều tra sơ bộ từ căn cứ thị Sao Mai, số lượng Hải tộc đổ bộ lần này ít nhất là mấy triệu, trong đó có ít nhất một con Thú hoàng, Thú tộc cửu giai hiện đã có hơn hai mươi con, hơn nữa chúng vẫn đang tiếp tục đổ bộ.”

“Lần này có thể là đợt tấn công thăm dò của chúng. Một khi phát hiện căn cứ thị Sao Mai của chúng ta suy yếu, chúng có khả năng sẽ khởi xướng cuộc đổ bộ quy mô lớn tiếp theo.”

“Cho nên ta mới tìm đến ngươi, chính là hy vọng dùng tính đặc thù trong dị năng của ngươi, lặng lẽ di chuyển một lượng lớn cường giả qua đó. Chờ đến ngày mai khi Hải tộc tấn công, chúng ta phải cho chúng một bất ngờ!”

“Tranh thủ lần đầu tiên liền đánh cho chúng đau đớn, khiến chúng trong thời gian ngắn không dám dễ dàng tấn công các căn cứ thị trong cảnh nội Hoa Hạ.”

Từ Siêu nghe xong liên tục gật đầu, ngồi thẳng người, nghiêm túc nói:

“Lạc tiền bối, xin hãy sắp xếp nhiệm vụ, ta tùy thời đều có thể bắt đầu hành động.”

Lạc Nhất Phàm trong mắt tràn đầy vui mừng, xua tay ý bảo hắn không cần vội.

“Trước đó, ta cần hỏi ngươi một số tình huống, nếu liên quan đến bí mật của ngươi mà không tiện trả lời, có thể không cần nói.”

Từ Siêu: “Lạc tiền bối, ngài cứ hỏi!”

Lạc Nhất Phàm: “Một lần ngươi có thể mang theo bao nhiêu người, điều này có tiện nói không?”

“Còn nữa, nếu ngươi liên tục vận dụng dị năng này, tiêu hao có lớn không, có thể chống đỡ được bao lâu?”

Từ Siêu trầm tư một chút.

Trước kia, thông tin mà thầy của họ nắm giữ là mình có thể mang theo khoảng mười người. Sau khi dị năng không gian thăng cấp, hắn có thể mang theo hơn trăm người, và theo thực lực tăng tiến, Từ Siêu hiện tại có thể mang theo ít nhất 150 người.

Thông tin này Từ Siêu không định giấu giếm. Hiện tại là thời kỳ đặc thù, hắn nói cho Lạc tiền bối thông tin càng chính xác, càng có thể giúp Lạc tiền bối đưa ra phán đoán và điều hành đại cục.

Điểm này Từ Siêu vẫn rất tỉnh táo.

Vì thế hắn lên tiếng: “Sau khi thực lực tăng lên, ta vẫn chưa từng thi triển toàn lực, nhưng chắc là có thể mang theo hơn 100 người.”

“Về phần tiêu hao, không quá lớn, liên tục đi đi về về hơn trăm lần cũng không thành vấn đề!”

Từ Siêu khó mà nói mình có khả năng khôi phục dị năng, có thể bay liên tục vô hạn.

Chỉ đành nói dối là tiêu hao không lớn.

“Hơn 100 người! Thật chứ?”

Từ Siêu vừa dứt lời, liền thấy Lạc Nhất Phàm đối diện chấn động, gương mặt vốn luôn điềm tĩnh lần đầu tiên xuất hiện thần sắc khiếp sợ.

Từ Siêu nghiêm túc gật đầu: “Lạc tiền bối, bây giờ là lúc nào rồi, ta không thể lấy việc này ra đùa giỡn!”

“Ha ha... Tốt, tốt lắm!”

Lạc Nhất Phàm vui sướng cười lớn.

Kinh hỉ, thật sự là quá kinh hỉ!

Được lắm Hoắc Cửu Uyên, còn dám giấu lão phu một tay!

Hắn nói với ta tiểu tử này một lần chỉ mang được mười người, làm ta cứ rối rắm nếu nó chỉ có thể đưa người đi một hai lần thì nên chọn ai để chi viện.

Hiện tại hoàn toàn không cần rối rắm nữa!

Một lần mang hơn trăm người, lại còn có thể qua lại hơn trăm lần, đây là cả vạn người...

Hảo gia hỏa, đây hoàn toàn tương đương với một cổng truyền tống di động rồi!

Lạc Nhất Phàm lẩm bẩm: “Biến thái...”

Ngay sau đó thấy Từ Siêu nghi hoặc nhìn qua, vội vàng sửa lời: “Khụ! Ta không phải nói ngươi biến thái... Ta là nói năng lực này của ngươi có chút biến thái!”

“Nếu dùng tốt, sau này tình trạng các căn cứ thị Hoa Hạ khó có thể chi viện quy mô lớn sẽ được cải thiện hoàn toàn.”

Lạc Nhất Phàm thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà đã chữa cháy kịp!

Tiểu gia hỏa này đối với Hoa Hạ mà nói, tầm quan trọng hoàn toàn không thua kém gì chính mình.

Nhất định không thể để hắn xảy ra chuyện, phải để hắn mau chóng trưởng thành.

Từ Siêu nhìn Lạc tiền bối đang biến đổi sắc mặt liên tục, lúc thì kinh hỉ, lúc thì ngưng trọng...

Hắn vẫn lên tiếng: “Lạc tiền bối?”

Lạc Nhất Phàm bị Từ Siêu gọi, sực tỉnh lại, cũng phát hiện vừa rồi mình có chút thất thố.

Không quá phù hợp với hình tượng cao nhân luôn giữ trước mặt người khác, vì thế vội vàng thu liễm thần sắc, đứng dậy.

Nhìn Từ Siêu nói: “Đi, bây giờ ta cùng ngươi đi một chuyến đến căn cứ thị Sao Mai, lưu lại ấn ký không gian ở bên đó trước, lát nữa sẽ dùng đến.”

Nói xong ông liền định đi ra ngoài.

Đi được hai bước, thấy Từ Siêu vẫn đứng bất động, vì thế quay đầu lại nghi hoặc nhìn hắn.

“Sao ngươi không đi?”

Từ Siêu ngượng ngùng cười: “Cái đó... Lạc tiền bối, thật ra ta đã lưu ấn ký không gian ở căn cứ thị Sao Mai rồi!”

Lạc Nhất Phàm ngẩn người: “Gì, ngươi đã tới căn cứ thị Sao Mai rồi?”

“Một mình đi?”

Từ Siêu gồng mình gật đầu.

Lạc Nhất Phàm một tay đỡ trán, có chút cạn lời nói: “Tiểu tử ngươi... Gan thật lớn, trước đây ta vẫn là xem nhẹ bản lĩnh tìm chết của ngươi rồi!”

Ngay sau đó, trên tay hắn, chiếc nhẫn không gian lóe lên quang mang, một vật có hình dáng lệnh bài xuất hiện, hắn tùy tay ném cho Từ Siêu.

Từ Siêu giơ tay tiếp lấy, phát hiện nó không khác biệt lắm với lệnh bài sư công đã cho mình, cũng là Trấn Thủ Lệnh.

Vì thế, cậu nghi hoặc ngẩng đầu nhìn về phía hắn: “Tiền bối, cái này...”

Lạc Nhất Phàm giơ tay ngắt lời cậu: “Thứ này có tác dụng giống hệt lệnh bài sư công ngươi cho, bất quá khối này của ta có thể ngăn cản ba lần công kích của cường giả Lột Phàm Cảnh bình thường, ngay cả khi ta ra tay, nó cũng có thể chống đỡ được một chút!”

“Tiểu tử ngươi quá biết tìm đường chết, ngày nào cũng không an phận mà chạy vào khu hoang dã, lại còn toàn chui vào chỗ sâu, ta thật sự sợ ngày nào đó ngươi xui xẻo, gặp phải thú hoàng cường đại rồi bị chúng nó coi là điểm tâm.”

Khóe miệng Từ Siêu giật giật.

Bất quá nhìn Trấn Thủ Lệnh trong tay, có thể ngăn cản ba lần công kích của cường giả Lột Phàm Cảnh, đây quả thực là đại bảo bối.

Lạc tiền bối ra tay thật hào phóng!

Còn về việc khiêm tốn khách sáo thoái nhượng một chút thì thật sự không cần thiết.

Bảo bối mà cường giả đỉnh cấp như Lạc Nhất Phàm đã ban tặng, hắn không thể nào thu hồi lại.

Cậu cười hắc hắc: “Cảm ơn Lạc tiền bối ban bảo!”

Truyện liên quan