Quyển 1 · Chương 24: Kiêu ngạo
Mẹ Từ Siêu nhìn vẻ mặt tự hào của đối phương khi nhắc đến con cái, sao có thể không nghe ra "ẩn ý" trong lời nói của bà.
Theo lời đối phương, "Nhà các ngươi Hùng Bãi từ nhỏ đã hiểu chuyện hiếu thuận, hiện tại lại học trường đại học võ khoa tốt nhất, sau này tiền đồ không thể đo lường, hai người các ngươi cứ chờ hưởng phúc thôi!"
Dì Chu được mẹ Từ Siêu khen cho mát lòng mát dạ, nắm lấy tay mẹ Từ, hai người trò chuyện càng thêm nhiệt tình.
Bên cạnh, Hùng Bãi và Từ Siêu nhìn nhau cười khổ.
Thật ra Từ Siêu cũng biết dì Chu không phải người xấu, hồi nhỏ khi nhà làm món ngon thường hay gọi Từ Siêu sang ăn cùng.
Chỉ là làm cha mẹ, ai mà chẳng vì con cái có tiền đồ mà kiêu ngạo, gặp người quen là lại không nhịn được muốn khoe khoang một chút!
"Thế nào, các ngươi đã xem được căn nào chưa? Hai nhà chúng ta có thể mua gần nhau, qua lại cũng tiện!"
Dì Chu tiếp tục hỏi.
Đúng lúc này, cô nhân viên kinh doanh lúc nãy cầm hợp đồng quay lại.
Cô mỉm cười nói với Từ Siêu: "Anh Từ, đây là hợp đồng mua nhà, anh xem qua một chút, nếu không có vấn đề gì thì chúng ta ký luôn nhé?"
Từ Siêu nhận lấy hợp đồng, "Được, để chúng tôi xem qua đã."
Nói rồi cậu đưa hợp đồng cho mẹ, "Mẹ, con mua nhà cho hai người, mẹ với bố xem thử hợp đồng có chỗ nào không ổn không."
Dì Chu nghe vậy ngẩn người, "Lệ Hoa, các ngươi đã chọn được nhà rồi sao! Ta còn tưởng các ngươi mới đến, là căn hộ kiểu gì thế?"
Cô nhân viên kinh doanh bên cạnh không bỏ lỡ cơ hội đẩy mạnh tiêu thụ.
Cô tiếp lời: "Dì ơi, nhà họ xem căn hộ kiểu F32, diện tích 198m², kiểu này rất tiện dụng, ở chỗ chúng cháu bán chạy nhất đấy ạ."
Dì Chu dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Từ Siêu, rồi hạ giọng hỏi mẹ Từ Siêu: "Lệ Hoa, căn nhà này cũng là do con trai mua sao?"
Mẹ Từ Siêu vui mừng nhìn Từ Siêu, giọng điệu hơi trách móc:
"Ai! Thằng bé Tiểu Siêu này cứ nhất quyết đòi mua, bảo chỗ chúng tôi đang ở không có thang máy, bất tiện lắm."
Dì Chu nghe vậy, tiếp tục hỏi:
"Tiểu Siêu nhà các ngươi vẫn đang học Đại học Công nghệ mà! Đây là khởi nghiệp kiếm được tiền rồi sao?"
Bà nhớ rõ Từ Siêu chưa thức tỉnh trở thành võ giả, nếu có thể kiếm tiền ở đại học thì chỉ có thể là khởi nghiệp.
"Không phải đâu, đứa nhỏ này cũng đã thức tỉnh trở thành võ giả rồi, cũng giống như Hùng Bãi nhà chị, tham gia chiến đấu trong đợt thú triều vừa rồi."
Hùng Bãi vốn thấy cha mẹ đang trò chuyện hăng say nên không tiện ngắt lời, vẫn luôn lặng lẽ đứng nghe cùng Từ Siêu.
Lúc này cậu không nhịn được, kinh ngạc hỏi:
"Á! Siêu Hạt, cậu trở thành võ giả rồi á? Chuyện từ bao giờ thế? Sao không nói cho tớ biết?"
Cậu và Từ Siêu tuy hiện tại một năm không gặp được mấy lần, nhưng ngày thường vẫn giữ liên lạc.
Từ Siêu thấy ánh mắt ai oán của Hùng Bãi, cứ như một cô vợ nhỏ bị phụ bạc, có chút chịu không nổi.
"Hùng Đại, không phải tớ không nói cho cậu, tớ mới thức tỉnh được nửa tháng nay, còn chưa kịp báo cho cậu, không phải cố ý giấu đâu mà!"
Nghe nói cậu mới thức tỉnh nửa tháng, Hùng Bãi kéo Từ Siêu lại, hạ giọng quát:
"Cái gì? Mới thức tỉnh nửa tháng mà cậu đã tham gia chiến đấu thú triều rồi á! Cậu không muốn sống nữa à..."
Từ Siêu thấy cậu quan tâm mình, bèn nói: "Tớ không lên tường thành, chỉ ở dưới phối hợp với quân đội thôi, tương đối an toàn."
"Hơn nữa, hoàn cảnh nhà tớ cậu cũng biết đấy, tớ không liều mạng sao được!"
Thấy Hùng Bãi định nói gì đó, cậu ngắt lời: "Hùng Đại, tớ biết cậu muốn giúp tớ, đừng tưởng tớ không biết cậu lén lút gửi tiền cho nhà tớ. Nhưng tớ không thể cứ dựa dẫm vào các cậu mãi được!"
Hùng Bãi hơi ngượng ngùng, "Siêu Hạt, tớ biết tính cậu, chắc chắn sẽ không nhận, nên tớ mới..."
Từ Siêu vỗ mạnh lên cánh tay Hùng Bãi.
"Cảm ơn, anh em!"
"Giờ thì tốt rồi, tớ đã có năng lực giúp đỡ gia đình, giải quyết được vấn đề của nhà mình!"
"Chờ khi nhận nhà, dọn đến đây, tớ mời cả nhà cậu sang ăn cơm."
Hùng Bãi lại cảm nhận được sự sắc bén trên người người anh em tốt, rất vui vẻ!
Cậu đấm nhẹ vào vai đối phương.
"Được! Tớ chờ điện thoại của cậu, lúc chuyển nhà cần giúp gì thì cứ bảo."
Dì Chu bên cạnh thấy hành động của hai đứa nhỏ, liền kêu lên: "Hai đứa này, lớn đầu rồi mà còn động tay động chân."
Bà quay sang nói với chồng: "Lão Trương, hay là chúng ta cũng xem căn hộ kiểu này đi, em vừa xem qua, kiểu này đúng là không tệ!"
Trương phụ chưa kịp nói gì, Hùng Bãi đã cướp lời: "Mẹ, con đồng ý! Như vậy con có thể thường xuyên được ăn cơm mẹ Vương nấu."
Hồi nhỏ cậu cũng hay sang nhà Từ Siêu ăn chực, lâu dần cậu cứ mặt dày gọi mẹ Từ Siêu là mẹ Vương, Vương Lệ Hoa cũng rất quý đứa nhỏ này, cứ thấy cậu sang là lại làm món ngon.
Dì Chu lườm cậu một cái, "Đồ không có lương tâm, đây là chê mẹ nấu không ngon chứ gì!"
Hùng Bãi oan ức nói: "Mẹ, đây không phải con chê mẹ nấu không ngon, là bố lén nói với con đấy chứ."
Trương phụ đứng một bên ngơ ngác, "......?"
Không ngờ đang làm khán giả xem kịch mà lửa lại cháy lan sang mình.
Ông lườm Hùng Bãi một cái, ánh mắt như muốn nói: Thằng nhóc này, mày tìm việc cho tao đúng không, chờ đấy!
Ông vội vàng giải thích với vợ: "Bà xã, bà biết tôi mà! Sao tôi có thể nói lời đó, đừng nghe thằng nhóc này nói bậy! Bà nấu cơm tôi ăn mấy chục năm rồi, dạ dày tôi đã không thể rời xa hương vị này..."
Dì Chu không còn cách nào với hai cha con nhà họ Trương, đúng là hai kẻ mặt dày!
Bị Hùng Bãi chen ngang, không khí mọi người lại thoải mái hơn hẳn!
Cuối cùng, nhà Hùng Bãi cũng quyết định mua ở đây, chọn một căn hộ cùng kiểu nằm đối diện nhà Từ Siêu.
Điều này làm cô nhân viên kinh doanh vui mừng khôn xiết, không ngờ hôm nay vận may lại tốt như vậy, bán liền một lúc hai căn hộ lớn, cô quyết định tan làm sẽ hẹn bạn thân đi ăn mừng!
......
Hai nhà ký xong hợp đồng, thanh toán tiền mua nhà.
Thủ tục xử lý rất nhanh, sau khi xong xuôi, thấy trời cũng đã muộn, mọi người hẹn nhau đi ăn cơm.
Khi ăn, Trương phụ gọi một bình rượu, hỏi Từ Kiến Nghiệp có uống được không, hôm nay Từ Kiến Nghiệp cũng rất vui.
Mua được nhà, ông có thể thoát khỏi cái "nhà giam" kia, vì thế đồng ý uống một chén nhỏ.
Ngay cả Từ Siêu và Hùng Bãi hôm nay cũng uống mỗi người một ly, dù sao mua nhà cũng là chuyện lớn trong đời, đáng để ăn mừng!
Riêng khoản tiền ăn, Hùng Bãi tranh trả, Từ Siêu cũng không giành với cậu.
Cậu biết Hùng Bãi có tiền hơn mình, dù sao cũng thức tỉnh sớm hơn mấy năm, dị năng thức tỉnh lại cao, chắc chắn sẽ được trường học bồi dưỡng mạnh mẽ, với mối quan hệ của hai người thì chút chuyện nhỏ này không đáng nhắc tới.
Ăn xong, Hùng Bãi hỏi Từ Siêu kỳ nghỉ có dự định gì, biết được Từ Siêu muốn đi khu hoang dã, cậu lại giật mình.
"Siêu Hạt, cậu nói thật cho tớ, hiện tại cậu thực lực thế nào?"
"Nhị giai võ giả."
Từ Siêu không định giấu Hùng Bãi.
"Gì cơ?" Hùng Bãi tưởng mình nghe nhầm, ngoáy ngoáy lỗ tai.
"Nhị giai võ giả? Cậu chắc không đùa đấy chứ!"
Sau khi nhận được lời khẳng định của Từ Siêu, Hùng Bãi có chút hỗn loạn trong gió.
Chính hắn thức tỉnh dị năng cấp A, thiên phú có thể nói là cực kỳ cao.
Ba năm, dưới sự cung ứng vô số tài nguyên của nhà trường, hiện tại cũng chỉ vừa mới bước vào võ giả tứ giai, Từ Siêu chỉ dùng nửa tháng đã lên tới võ giả nhị giai?
Hắn cho rằng Từ Siêu vừa mới tiến vào võ giả nhị giai, kỳ thực không biết rằng Từ Siêu đã sắp đạt tới võ giả tam giai.
Hắn tiến lại gần thấp giọng hỏi: “Siêu hạt, không lẽ ngươi thức tỉnh dị năng cấp S rồi chứ?”
Từ Siêu lắc đầu: “Ta thức tỉnh là dị năng cấp A, nhưng tình huống của ta có chút đặc thù! Ngươi đừng nói cho người khác, chuyện của ta chỉ nói cho mình ngươi biết!”
Hắn cũng đã cân nhắc, nếu không có thiên phú dị năng cấp A, sẽ không thể giải thích được vì sao hắn tu luyện nhanh đến thế.
Thế nhưng chuyện về giao diện, hắn không thể nói cho bất kỳ ai.
Nhân tính, là thứ không chịu nổi khảo nghiệm nhất!
Hắn gật đầu lia lịa: “Yên tâm đi! Siêu hạt, bí mật này ta sẽ không nói cho ai cả!”
“Nhưng thực lực hiện tại của ngươi mà đi vào khu hoang dã thì quá nguy hiểm, đến lúc đó hãy gọi ta, ta sẽ đi cùng ngươi!”
Từ Siêu biết từ chối cũng vô ích, bèn vươn tay vỗ vỗ vai hắn: “Được, khi nào đi ta sẽ thông báo cho ngươi!”
Truyện liên quan
Lần Thứ Một Vạn Trọng Sinh
Trần Lạc mắc bệnh nan y, sau khi vượt qua ba tháng cuối đời lại phát hiện mình trọng sinh ...
Thần Y, Mãn Cấp Hung Mãnh!
( Nông Thôn Đại Pháo + Song Tu Vô Địch + Nữ Chủ Toàn Thu + Kết Thúc Tinh Phẩm, ...
Ẩn Hình Dị Năng
Giữa chốn đô thị ồn ào náo nhiệt, có những con người vô cùng bình dị. Sống trong thế giới ...
Buôn bán các loại tiểu thuyết
Các thể loại đề tài tiểu thuyết; xem mục lục trước rồi hãy đọc; buông bỏ phẩm chất cá nhân, ...
749 Cục Gác Đêm Người? Ta Nãi Đạo Môn Chân Quân!
【Giai đoạn đầu hơi chậm nhiệt】【Hệ thống】【Linh khí khôi phục】【Thiên tài】【Hồn xuyên】【Nhân quả khép kín】【Điểm số mới ra, sau sẽ ...
Vai ác chơi đến bay lên, các nam chính hỏng mất
【Phản diện, Vô địch, Bụng đen, Sát phạt quyết đoán, Sảng văn thư giãn】Thẩm An Ngọc trọng sinh vào thế ...