Quyển 1 · Chương 131: Hoắc Cửu Uyên ra tay

Bên kia.

Từ Siêu vượt qua hiện tại Quách Vi Vi hai người trước mặt, một đao giải quyết nàng đồng bạn, một kẻ khác là tứ giai võ giả.

Quách Vi Vi nhìn trước mắt người đàn ông mặt sẹo khiến tông sư đều bó tay không biện pháp, còn có đồng bạn đang nằm trong vũng máu bên cạnh.

Nàng cả người run rẩy, trực tiếp bùm một tiếng, quỳ gối trước mặt Từ Siêu.

Một bộ dạng nhu nhược đáng thương.

Cầu xin nói: “Tiền bối, cầu ngươi đừng giết ta, ta cũng là bị bọn họ bức bách!”

“Phụ thân ta là kẻ nghiện cờ bạc, bị bọn họ gài bẫy, thiếu rất nhiều tiền, bọn họ lấy tính mạng cha mẹ ta uy hiếp ta gia nhập bọn họ, ta cũng không còn cách nào khác!”

“Ta là sinh viên Đại học Võ đạo Hải Tinh, một vị dị năng giả cấp B, chỉ cần ngươi không giết ta, ta nguyện ý nghe ngươi bất luận sự phân phó nào!”

Nói xong, còn cố ý dùng sức kéo áo trước ngực xuống, lộ ra một mảng tuyết trắng.

Bị nỗi sợ hãi chi phối, nàng rốt cuộc chẳng màng đến tôn nghiêm.

Huống chi.

Kẻ có thể phản bội nhân loại gia nhập ‘Thiên Quốc’ thì căn bản không có tư cách nói đến tôn nghiêm.

Từ Siêu trợn mắt há hốc mồm nhìn Quách Vi Vi, cái kịch bản quái quỷ gì thế này?

Cha nghiện cờ bạc, mẹ bệnh tật, bản thân đi học, gia đình tan nát!

Liền không thể biên một cái kịch bản mới mẻ độc đáo hơn sao?

Hắn cau mày nhìn Quách Vi Vi, xoay người, đưa lưng về phía nàng.

“Kéo áo lên cho tử tế!”

Quách Vi Vi thấy người đàn ông mặt sẹo trước mắt không lập tức giết mình, sắc mặt vui mừng, cho rằng đối phương đã bị mình thuyết phục.

Nàng ngoan ngoãn kéo lại áo, ngẩng đầu.

Đổi giọng điệu nũng nịu nói.

“Tiền bối....”

Lời còn chưa dứt, đột nhiên cảm giác một tia ánh đao lướt qua, ngay sau đó cổ chợt lạnh, ngã gục xuống đất.

Cho đến chết nàng vẫn không nhắm mắt, trong mắt chứa đầy sợ hãi, không cam lòng và cả oán hận!

Từ Siêu lắc đầu nhìn thi thể nàng.

“Cái thứ gì không biết, chút tư sắc này mà cũng muốn dụ dỗ ta, làm Giải Ngữ nhìn thấy hiểu lầm thì sao!”

“Còn là sinh viên võ đạo Hải Tinh, dị năng cấp B! Bộ dạng kiêu ngạo thật.”

“Ta có năm cái dị năng thì ta có kiêu ngạo không?”

“Cấp bậc gì mà dám học cùng trường với Giải Ngữ!”

Giải quyết xong hai người, Từ Siêu ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài.

Tôn Dã vẫn đang điên cuồng phá hủy các công trình kiến trúc xung quanh, chỉ trong chốc lát vừa rồi, đã có thêm hai ba tòa nhà bị hắn biến thành phế tích.

Hiện tại khu vực phụ cận chỉ còn lại bốn năm tòa nhà lẻ loi đứng vững.

Hắn dùng ‘Chân Thật Chi Nhãn’ quan sát.

Trong mấy tòa nhà còn lại.

Ngoài tòa nhà Giải Ngữ và Hoắc đại tông sư đang ở, trong một tòa nhà khác, chính là kẻ còn lại của ‘Thiên Quốc’, vị lục giai đỉnh phong võ giả bị cắt mất nửa tai trái.

Ánh mắt Từ Siêu lộ ra vẻ nóng bỏng, lục giai đỉnh phong võ giả, hắn vẫn chưa từng thử sức.

Rất muốn đi thử xem sao!

Nhưng ngay sau đó hắn thu liễm chiến ý trong lòng.

Hôm nay thể hiện thực lực đã là đủ rồi, nếu lại lộ ra chiến lực địch nổi lục giai đỉnh phong võ giả thì có chút quá đà!

Thực ra khi đánh chết mấy kẻ trước đó, hắn căn bản không vận dụng bao nhiêu thực lực.

Hắn thu thi thể hai người vào nhẫn không gian.

Ngay sau đó.

Thân ảnh trực tiếp biến mất tại chỗ, xuất hiện trong căn phòng nơi Ôn Giải Ngữ đang ở.

Nhìn thấy Từ Siêu xuất hiện.

Ôn Giải Ngữ đi tới quan tâm hỏi: “Thế nào? Ngươi không bị thương chứ!”

Từ Siêu nhìn nàng mỉm cười lắc đầu.

“Không sao, chỉ mấy tên võ giả tứ ngũ giai, không làm bị thương ta được!”

Ngay sau đó hắn chuyển hướng sang Hoắc đại tông sư.

“Hoắc tiền bối, tên tông sư bên ngoài kia xử lý thế nào?”

Hoắc Cửu Uyên nhìn người trẻ tuổi trước mắt, trong ánh mắt không giấu nổi sự tán thưởng.

Bằng sức của một người.

Dưới mí mắt một vị tông sư, nhẹ nhàng đánh chết vài thủ hạ của hắn rồi thong dong rút lui, mà vị tông sư kia lại không làm gì được hắn.

Bị làm cho mặt xám mày tro.

Chiến tích huy hoàng như vậy, ở độ tuổi này không có mấy người trẻ tuổi làm được!

Hắn thức tỉnh dị năng dò xét phối hợp với dị năng không gian, quả thực khủng bố!

Uy lực triển lộ tuyệt đối không phải một cộng một đơn giản như vậy, mà là sự tăng phúc theo cấp số nhân.

Đây tuyệt đối là một người trẻ tuổi đáng được trọng điểm bồi dưỡng.

Hoắc Cửu Uyên mỉm cười gật đầu với Từ Siêu.

“Ừm, giao cho ta đi, cũng để hắn quậy đủ rồi, đã đến lúc kết thúc vở kịch khôi hài này!”

Dứt lời.

Thân ảnh hắn chậm rãi nhạt đi, như thể vừa rồi xuất hiện ở đây chỉ là một hình chiếu.

Từ Siêu thở dài trong lòng.

Đây là tầm nhìn khác biệt, người khác đánh sống đánh chết, trong mắt vị này bất quá chỉ là một màn kịch khôi hài mà thôi.

Hắn mở ‘Chân Thật Chi Nhãn’, cũng không phát hiện Hoắc đại tông sư dùng thủ đoạn gì.

Chẳng lẽ cũng là một loại dị năng?

Nhưng hắn nhớ rõ dị năng của Hoắc Cửu Uyên đại tông sư là hệ Lôi, lần trước trong thú triều còn từng xem video về ông.

Ngay sau đó hắn lắc đầu, không nghĩ nữa.

Thủ đoạn của đại tông sư không phải thứ hiện tại hắn có thể nhìn thấu, khoảng cách giữa đôi bên quả thực như trời với vực.

Hắn nhìn ra bên ngoài.

Hoắc đại tông sư đã vô thanh vô tức xuất hiện phía sau tên tông sư ‘Thiên Quốc’ đang điên cuồng phá hoại nhà cửa.

Mà đối phương lại không hề hay biết, đây chính là sự chênh lệch về cảnh giới thực lực.

Giọng nói uy nghiêm của Hoắc Cửu Uyên vang lên.

“Đủ rồi! Người của ‘Thiên Quốc’ các ngươi đi đến đâu cũng chỉ biết phá hoại, ngươi là Ngân Lệnh Chưởng Sử phải không?”

Tôn Dã vốn đang định chém thêm một kiếm nữa để phá hủy tòa nhà trước mặt, lúc này chỉ còn lại hai tòa, đến lúc đó xem đám người kia ẩn nấp thế nào.

Khu chung cư này nằm ngay cạnh huyện thành, xung quanh không có quá nhiều công trình kiến trúc.

Chỉ cần khiến đối phương lộ diện, hắn tự tin có thể giết sạch tất cả!

Bao gồm cả kẻ có dị năng không gian kia, vì hắn đoán đối phương không thể nào sử dụng dịch chuyển tức thời vô hạn lần.

Đột nhiên nghe thấy âm thanh phía sau, động tác của Tôn Dã không khỏi cứng đờ.

Ngay sau đó là cảm giác rùng mình không thể kiềm chế.

Quá khủng khiếp!

Vậy mà có người xuất hiện sau lưng mà hắn hoàn toàn không hay biết.

Hắn dùng tinh thần lực cảm nhận phía sau nhưng lại không thấy bóng dáng ai.

Hắn đành chậm rãi xoay thân hình cứng đờ lại, khoảnh khắc nhìn thấy Hoắc Cửu Uyên, đồng tử hắn co rút, cơ thể vốn đang run rẩy lại càng dữ dội hơn!

Trong mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.

Hắn khàn giọng nói: “Hoắc Đại Tông Sư!”

Ngay sau đó, hắn lùi lại cấp tốc, xoay người bỏ chạy về phía xa.

Còn chuyện ra tay sao?

Đùa à!

Đối mặt với vị thủ hộ thần của Căn cứ Hải Tinh này, đừng nói là hắn, ngay cả Phương đại nhân tới đây cũng chỉ có nước bỏ chạy!

Nhưng thân thể hắn vừa chạy được mấy chục mét, một giọng nói lại vang lên ngay bên cạnh.

“Còn muốn chạy? Theo ta về Căn cứ Hải Tinh đi, phản kháng cũng vô ích!”

Ngay sau đó, Tôn Dã nhìn thấy đối phương tùy ý giơ tay lên, một cái tát vung tới, giống như đang đập một con ruồi, nhưng hắn làm thế nào cũng không tránh thoát được.

Cái tát này giáng thẳng vào đầu hắn, khiến hắn hoa mắt chóng mặt, đầu óc quay cuồng.

Thân thể hắn ầm một tiếng, đập mạnh xuống đất.

Bụi mù mịt mù, mặt đất xuất hiện một hố sâu hình người.

Tôn Dã nằm dưới đáy hố, giãy giụa bò dậy, sắc mặt trắng bệch, ộc ra một ngụm máu tươi lớn!

Tùy ý một chiêu, Tông Sư thất giai trọng thương!

Đây chính là thực lực của thủ hộ thần Căn cứ Hải Tinh —— Hoắc Cửu Uyên.

Tôn Dã biết hôm nay không thể trốn thoát.

Nhìn Hoắc Cửu Uyên đang đứng lơ lửng giữa không trung, ánh mắt hắn lộ vẻ hung ác.

Hắn lấy từ nhẫn không gian ra một chiếc mặt nạ đeo lên mặt, giữa mày chiếc mặt nạ có một họa tiết màu bạc đầy bí ẩn.

Truyện liên quan