Chương 11: Quan tài táng thiên

Mặc Lăng thấy lão nhân nhìn chằm chằm mình mà bật cười, trong lòng căng thẳng, cả người lông tơ dựng ngược lên, lập tức hoảng hốt xoay người cất bước chạy trốn, nhưng dù chạy thế nào, hắn vẫn thấy mình đứng yên tại chỗ. Lập tức hoảng sợ kêu to.

Lại một lát sau, giọng nói gào thét của Mặc Lăng đã khản đặc, trên người đẫm mồ hôi, vô lực ngồi bệt xuống đất.

“Kêu nha! Sao không kêu nữa? Ngươi có kêu rách cổ họng cũng chẳng ai nghe thấy đâu.” Lão nhân bình thản nói.

Nghe vậy, thân mình Mặc Lăng lại run rẩy một chút, quay đầu ấp úng hỏi: “Ngươi... ngươi là người nào? Này... nơi này là địa phương nào?”

“Ta không phải người!” Lão nhân cười ha hả đáp, “Còn về nơi này, đương nhiên là Ma Sương Quỷ Lâm trong miệng các ngươi! Bất quá nơi chúng ta đang ở đã được ta thiết lập trận pháp, người khác vào không được cũng ra không xong.”

Nghe được lời này, Mặc Lăng lại kinh hãi nuốt nước miếng, gian nan nói: “Không... không phải người, vậy là cái gì?”

“Ách, ngươi có thể thả lỏng chút không, ta cũng sẽ không giết ngươi! Ta muốn giết ngươi thì đã chẳng cho ngươi giải độc!” Lão giả nhìn thiếu niên đang không ngừng run rẩy kia, cười ha hả nói.

Nghe lão giả nói vậy, trong lòng Mặc Lăng không khỏi thả lỏng đôi chút, thận trọng hỏi: “Là ngươi giải độc cho ta?!”

“Chẳng lẽ nơi này còn có người khác? Hay là ngươi ngu ngốc đến mức tưởng mình tự khỏi? Ngươi trúng chính là độc của Tam Vĩ Ma Hạt, ta không ra tay thì ngươi đã sớm chết rồi!”

“Tam Vĩ Ma Hạt? Phụ thân ta từng nói độc đó cương mãnh vô cùng, không thuốc nào cứu được!” Mặc Lăng kinh ngạc nói.

“Một con bọ cạp độc rách thôi, cái gì mà không thuốc nào cứu được. Ngươi nếu không tin, cứ tự mình lấy mũi tên đâm thêm cái nữa, sắp chết ta lại ra tay cứu ngươi lần nữa!” Lão giả liếc Mặc Lăng, rồi chỉ vào mũi tên dính máu bên cạnh, hài hước nói.

Mặc Lăng nào dám chịu thêm lần tra tấn nữa, lập tức cười gượng: “Đa tạ tiền bối ra tay cứu giúp! Còn xin tiền bối mở trận pháp, vãn bối xin cáo từ! Ngày sau tất đương báo đáp!”

“Ngày sau báo đáp?” Nhìn Mặc Lăng muốn dùng mánh khóe chuồn êm, lão giả không khỏi cười tủm tỉm nói: “Ta xem không bằng hôm nay báo đáp đi!”

Nghe vậy, Mặc Lăng trong lòng cả kinh, lắp bắp nói: “Tiền... tiền bối thần thông cái thế, vãn bối ngay cả tu sĩ cũng không tính là, dù muốn cống hiến sức lực cũng sợ là vô năng!”

Lão giả cười ha hả nói: “Ngay cả tu sĩ cũng không tính là? Vậy thì làm cho ngươi trở thành tu sĩ đi!”

Mặc Lăng nhìn thoáng qua lão giả, chợt thở dài một hơi bất đắc dĩ: “Tiền bối chớ có trêu đùa ta, ta từ nhỏ đã gặp đại nạn, bị kẻ gian đoạt mất linh cốt, không có linh cốt thì làm sao trở thành tu sĩ.” Thần sắc lập tức ảm đạm.

Nhìn bộ dáng uể oải của Mặc Lăng, lão giả cười cười, chậm rãi nói: “Ai nói không có linh cốt thì không thể trở thành tu sĩ?”

Lời này như sét đánh giữa trời quang, đánh thẳng vào trái tim Mặc Lăng. Hắn trừng lớn hai mắt, lộ vẻ vui mừng không thể tin được, cẩn thận hỏi: “Khó... chẳng lẽ ta còn có hy vọng trở thành tu sĩ?!”

“Tự nhiên là có!”

Ba chữ ấy khiến lòng Mặc Lăng dâng lên sóng to gió lớn, kinh hỉ khôn cùng.

Một lát sau, Mặc Lăng mới lấy lại tinh thần, nắm lấy tay lão giả, lệ quang trào ra, cầu xin: “Còn xin tiền bối giúp ta! Nhất định phải giúp ta! Gia đình ta bị kẻ gian hãm hại, báo thù không cửa, hèn nhát đến cực điểm! Tiền bối nếu giúp ta, bất cứ việc gì tiền bối yêu cầu ta đều đáp ứng, tuyệt không nói dối!”

Lão giả nhìn thiếu niên đang lộ vẻ cầu xin trước mắt, bàn tay khẽ vuốt trán hắn, trong lòng đã hiểu rõ, lập tức thở dài: “Chuyện của ngươi, ta đã biết hết!”

Mặc Lăng kinh ngạc trước thần thông của lão giả, chỉ chạm nhẹ vào trán mà đã thấu hiểu mọi sự, ánh mắt lập tức tràn đầy mong đợi. Hắn biết, lão nhân trước mắt tuyệt đối có thần thông quảng đại, chắc chắn có thể cứu mình.

“Ai, ngươi tuy niên thiếu, lại là hạng người có đại nghị lực, đại quyết tâm, ta phó thác sự tình cho ngươi cũng yên tâm hơn nhiều!”

“Một thiếu niên mười mấy tuổi tuy không thể tu hành, nhưng nhiều năm như vậy chưa từng từ bỏ, mỗi ngày lén lút vào Ma Sương Quỷ Lâm luyện thể. Hành vi như vậy, thật là người phi thường, từ lâu ta đã chú ý tới ngươi!”

Nhìn ánh mắt kinh ngạc của Mặc Lăng, lão giả giải thích: “Nhất cử nhất động trong Ma Sương Quỷ Lâm đều không thoát khỏi mắt ta, chỉ cần muốn, ta có thể tùy thời xuất hiện ở bất cứ đâu trong rừng.”

“Ta quan sát ngươi thật lâu, cũng biết người ta chờ đợi cuối cùng đã xuất hiện!” Lão giả thở dài.

“Bất quá, ta còn muốn hỏi ngươi mấy câu.”

“Tiền bối xin cứ hỏi!” Mặc Lăng trịnh trọng nói.

“Tu hành chi lộ gian nan hiểm trở, có thể nói là cửu tử nhất sinh. Con đường phía trước mịt mờ, nếu có người chặn đường, ngươi nên làm thế nào?”

“Đương nhiên phải giết!” Mặc Lăng chém đinh chặt sắt nói.

Lão giả như đã biết Mặc Lăng sẽ trả lời như vậy, lập tức không nhanh không chậm hỏi tiếp: “Nếu có kẻ khinh nhục cha mẹ ngươi, giết hại huynh đệ thân nhân, thì nên làm thế nào?”

“Đương nhiên phải giết!” Mặc Lăng vẫn trả lời hai chữ đó, dừng một chút lại nói: “Thậm chí khi cần thiết, ta sẽ lục soát cả nhà, diệt cả tộc chúng!”

Lời này vừa ra, không khí xung quanh như lạnh xuống. Lão giả nhíu mày nhìn Mặc Lăng, cứ nhìn như vậy, ông đang đợi, đợi Mặc Lăng nhận ra mình lỡ lời mà xin lỗi.

Lại một lát sau, Mặc Lăng vẫn ánh mắt kiên định, nhìn thẳng lão giả nói: “Mặc kệ tiền bối có thích nghe hay không, nhưng ta không hối hận, vì đó là đáp án trong lòng ta.”

Dứt lời, lão giả giãn mày, cười ha hả, vô cùng sảng khoái: “Hảo! Hảo! Hảo lắm! Nếu ngươi vừa rồi do dự, hối hận, thì coi như lão phu nhìn lầm người, ngươi và ta cũng chẳng có duyên.”

“Còn câu cuối cùng. Ngươi vừa nói, trên đường đi tới, nếu gặp kẻ chặn đường thì giết sạch. Nhưng thiên hạ cường giả nhiều không đếm xuể, cũng có kẻ ngươi không giết nổi, hoặc ta nói táo bạo hơn, nếu kẻ chặn đường ngươi chính là cái thiên cao cao tại thượng này thì sao?” Lão giả tay trái chỉ trời, từ từ nói.

Mặc Lăng ngẩng đầu nhìn trời, lạnh lùng nói: “Vậy thì Thí Thiên!” Dừng một chút lại nói: “Giết không được thì trốn đi tu luyện, cho đến khi giết được mới thôi!”

Lão giả kinh ngạc nhìn thiếu niên, rồi cố ý lộ vẻ châm chọc: “Thí Thiên?! Ngươi là tiểu oa nhi thật khẩu xuất cuồng ngôn, toàn nói khoác lác! Phải biết thế gian có câu: Thiên định! Chuyện ông trời đã định, ai có thể thay đổi?”

Nghe được lời này, Mặc Lăng như phát điên, giận dữ hét: “Thiên định? Nó nếu dám cản ta, thì ta sẽ đổi thiên! Nếu ta không có lực lượng, vậy sẽ nỗ lực để có được lực lượng, dù sao ta muốn nói là, cho dù chết, cũng phải hóa thành lệ quỷ mà dây dưa với nó!”

Lão giả trợn mắt há hốc mồm nhìn thiếu niên đang lộ hung quang, ở vào bờ vực điên cuồng trước mắt, sao lại không biết nguyên do.

Ngày đó Mặc Cảnh bị phế, người Vân gia giẫm lên thân hắn, nhục mạ sự chênh lệch thân phận giữa hắn và Lam Vi Nhi, còn châm chọc hắn vĩnh viễn không thể báo thù, phát ngôn bừa bãi rằng chuyện thiên định không thể thay đổi!

Đợi một lát sau, Mặc Lăng bình tĩnh lại, tiến lên ôm quyền tạ lỗi: “Tiền bối, vừa rồi vãn bối thất thố, vì vừa nghe đến ba chữ đó liền nhớ tới nỗi nhục của cha mẹ, hận ý ngập trời, xin tiền bối chớ trách.”

Lão giả xua tay cười ha hả: “Không trách, không trách, ta đợi lâu như vậy, cuối cùng đã đợi được người cần đợi, nội tâm vui mừng, sao trách ngươi được!”

“Câu hỏi của ta đã xong, câu trả lời của ngươi ta cũng cực kỳ vừa lòng. Tiếp theo, nên nói đến việc ta muốn phó thác cho ngươi.” Lão giả trịnh trọng nói.

Nhìn biểu tình của lão giả, Mặc Lăng biết việc này cực kỳ quan trọng, lập tức ôm quyền: “Tiền bối xin cứ giảng!”

Lão giả chậm rãi đứng dậy nhìn về phía Mặc Lăng, chỉ vào phiến đá rách nát mình vừa ngồi, cười nói: “Ngươi có biết đây là vật gì không?”

Mặc Lăng tiến lên nhìn kỹ, lại sờ sờ phiến đá, thầm nghĩ: Không phải đá, không phải gỗ, cũng không phải kim loại quý hiếm, không biết được chế tạo từ vật gì. Lập tức nói: “Vãn bối không biết, xin tiền bối minh thị!”

Lão giả nhìn thoáng qua Mặc Lăng, sau đó ngữ khí không nhanh không chậm nói:

“Đây là Táng Thiên Quan!”

Truyện liên quan