Quyển 1 · Chương 544: Thế giới mới, cuộc sống mới

Nghe được Tiểu Bạc trả lời, Trần Trạch hài lòng gật gật đầu.

Nhưng Tiểu Bạc băn khoăn là đúng, vô luận ở Huyền Thiên Đại Lục Tu Tiên giới bất kỳ nơi nào, dù cường đại đến đâu thì yêu thú cũng chỉ có vận mệnh chờ bị săn giết.

Thường thường càng là yêu thú cường đại thì tài liệu trên người giá trị lại càng lớn.

Trần Trạch mỉm cười nói: “Tiểu Bạc, ta sắp sửa mang các ngươi đi là một thế giới hoàn toàn mới, nơi đó linh khí dư thừa, không có tranh đấu, cũng không có săn giết, người tu tiên cùng yêu thú có thể chung sống hòa bình, các ngươi chỉ cần ở đó tuân theo quy tắc an tâm tu luyện là được.”

Nghe được Trần Trạch nói như vậy, thần sắc Tiểu Bạc rõ ràng có chút kích động.

Chúng nó cũng khao khát những ngày tháng bình yên, không phải tất cả yêu thú đều thích giết chóc, chỉ là người tu tiên săn giết chưa bao giờ đình chỉ, chúng nó không phản kháng, không địch lại đối phương thì chỉ có con đường chết.

Cho nên chúng nó chỉ có thể không ngừng tu luyện, không ngừng nâng cao cảnh giới, rồi đi đến những nơi linh khí càng thêm nồng đậm.

Kỳ thật rất ít yêu thú rời bỏ lãnh địa của mình, đại đa số trường hợp đều là người tu tiên tới địa bàn săn giết chúng nó, chúng nó chỉ là bị động thừa nhận mà thôi.

Nhưng lời Trần Trạch nói hiện tại đã làm chúng nó thấy được hy vọng mới, có lẽ thật sự có thể ở một nơi không có tranh đấu để an tâm tu luyện, cùng người tu tiên chung sống hòa bình.

“Chúng ta nguyện ý đi.” Tiểu Bạc đại diện cho tất cả yêu thú đưa ra đáp lại, nó lựa chọn tin tưởng Trần Trạch, không chút nghi ngờ.

Cũng giống như lúc trước, Trần Trạch chỉ cần một ít linh dược liền buông tha chúng nó, còn giúp nó bố trí trận pháp, nhờ vậy mới giúp nó an toàn đột phá thành tứ giai yêu thú.

Nghe thấy câu trả lời này, Trần Trạch cũng nhẹ nhàng thở ra, hắn vốn còn lo lắng chúng nó không thể tiếp nhận đề nghị này, hiện tại xem ra, lo lắng của hắn là dư thừa.

Như vậy công việc tiếp theo liền đơn giản, vì Tiểu Bạc đặt niềm tin tuyệt đối vào Trần Trạch, tất cả yêu thú trong sơn động tự nhiên cũng cùng nhau tin tưởng hắn.

Hơn nữa, lúc Trần Trạch lấy Linh Tuyền Châu ra trị liệu cho Tiểu Bạc, tất cả yêu thú đều tận mắt chứng kiến, chúng nó còn có lý do gì để không tin.

Sau khi tất cả yêu thú đều đồng ý, Trần Trạch bắt đầu bận rộn, đầu tiên là thu toàn bộ vật tư mà bầy yêu thú tích góp trong sơn động vào Vạn Vật Không Gian.

Theo sau, hắn đem từng con yêu thú, bất kể cảnh giới cao thấp, thu hết vào Vạn Vật Không Gian.

Tam giai Trăng Tròn Tinh Ngân Xà làm gương tốt đi vào trước nhất, sau đó là tam giai Thanh Lân Cự Mãng, các yêu thú khác theo sát phía sau, cuối cùng áp trận chính là Tiểu Bạc.

“Đa tạ tiền bối ân cứu mạng, cũng đa tạ tiền bối đã cho chúng ta cơ hội này.” Tiểu Bạc nói với Trần Trạch trước khi tiến vào Vạn Vật Không Gian.

Trần Trạch mỉm cười gật đầu: “Tin tưởng các ngươi có thể sống rất tốt ở nơi đó.”

“Đa tạ tiền bối!” Còn chưa tiến vào Vạn Vật Không Gian, trước mắt Tiểu Bạc đã hiện ra một khung cảnh khác biệt.

Đợi cho bóng dáng Tiểu Bạc tiến vào Vạn Vật Không Gian, Trần Trạch nhìn quanh bốn phía, nơi này không cần thiết phải lưu lại trận pháp nữa.

Sau khi hủy bỏ trận pháp, hắn cũng tùy theo tiến vào Vạn Vật Không Gian.

Trong Vạn Vật Không Gian, Tiểu Bạc cùng tất cả yêu thú đều cảm thấy tò mò và hưng phấn với thế giới mới này, chúng đang hướng mắt nhìn khắp nơi, hoàn toàn không bận tâm đến việc làm thế nào để đến được đây hay đây là nơi nào.

Chúng đã cảm nhận được môi trường ở đây tốt hơn Quan Ải Mạch rất nhiều, hơn nữa linh khí còn dư thừa, chỉ cần có thể an tâm tu luyện ở nơi như vậy thì mọi nghi vấn đều không quan trọng, chúng hận không thể đi thăm dò nơi này ngay lập tức.

Chỉ là Trần Trạch vẫn chưa tới, các yêu thú cũng rất thủ quy củ, không chạy loạn khắp nơi.

Tất cả những gì Trần Trạch làm, trong mắt chúng chẳng khác nào tiên nhân.

Nếu không phải tiên nhân, sao có thể có thần thông kinh thiên vĩ địa như vậy.

Chạy loạn trong nhà tiên nhân, quả thực chính là bất kính.

Cũng đúng lúc này, bóng dáng hóa hình từ ý thức của Trần Trạch xuất hiện trước mặt đàn yêu thú.

“Tiểu Bạc, cảm giác nơi này thế nào?” Trần Trạch trực tiếp đi đến trước mặt Tiểu Bạc.

“Ngài là tiền bối?” Tiểu Bạc nghi hoặc đánh giá người xa lạ có giọng nói quen thuộc này.

“Là ta!” Trần Trạch khẽ gật đầu cười.

Tiểu Bạc trong lòng khiếp sợ không thôi, tiền bối đúng là tiền bối, mỗi ngày một gương mặt mới.

“Tiền bối, nơi này thật sự rất tốt, ta có thể cảm nhận được linh khí ở đây nồng đậm hơn Quan Ải Mạch rất nhiều, rất thích hợp để chúng ta tu luyện.” Tiểu Bạc kích động nói, nơi này mang lại cho nó chấn động quá lớn, dù Trần Trạch có bộ dạng thế nào nó cũng có thể tiếp nhận.

Trần Trạch cười cười: “Nơi này tuy cũng có những người tu tiên khác tồn tại, nhưng các ngươi hoàn toàn không cần lo lắng, chỉ cần an tâm tu luyện là được, chờ đến khi các ngươi có thể hóa hình, cũng có thể đi giao lưu với những người tu tiên đó.”

“Tiền bối, người tu tiên ở đây đều là người của ngài sao?” Tiểu Bạc thử hỏi, đối với người tu tiên, ngoại trừ Trần Trạch ra, nó vẫn chưa thể tin tưởng ai khác.

Trần Trạch gật gật đầu, biết Tiểu Bạc đang suy nghĩ gì: “Không sai biệt lắm có thể nói như vậy, nhưng điều đó không quan trọng, hãy cứ chờ mong cuộc sống mới của các ngươi đi!”

Tiểu Bạc nghi hoặc nhìn Trần Trạch, câu “không sai biệt lắm” này có phải có ý ba phải hay không?

Nhưng trong lòng nó lại đang chân chính mong đợi.

Ngay tại đây, Tiểu Bạc đột nhiên cảm ứng được hơi thở của một người tu tiên xuất hiện, nhưng khi nhìn về phía phát ra hơi thở, người nọ đã xuất hiện ngay trước mặt nó.

“Chủ nhân.” Lý Hằng Ổn cung kính hành lễ với Trần Trạch.

Trần Trạch hơi gật đầu: “Đây là Tiểu Bạc, chúng nó từ nay về sau sẽ sống ở đây, ngươi hãy thông báo xuống cho những người tu tiên bên kia, Vạn Vật Không Gian cấm tư đấu, đồng thời cũng cấm ra tay với yêu thú, kẻ nào trái lệnh, ngươi tự mình xử lý.”

“Là, chủ nhân, ta sẽ thông báo ngay.” Lý Hằng Ổn cung kính nói.

“Đi đi!”

Tiểu Bạc hoảng sợ nhìn Lý Hằng Ổn đến không dấu vết, đi không để lại bóng, thực lực này chắc chắn ở trên nó, nói cách khác là cao hơn cả cảnh giới Nguyên Anh.

Ngay cả tồn tại như vậy cũng phải tôn xưng tiền bối là chủ nhân, vậy rốt cuộc tiền bối có tu vi cao đến mức nào?

Chúng nó coi Trần Trạch là tiên nhân, nhưng nơi này vẫn là Tu Tiên giới, chúng nó cũng biết không thể nào có tiên nhân tồn tại.

“Có phải mình cũng nên đổi cách xưng hô với tiền bối không?”

Ngay khi Tiểu Bạc còn đang nghi hoặc, một luồng hơi thở khiến nó tim đập nhanh đột nhiên xuất hiện, còn đáng sợ hơn cả Lý Hằng Ổn lúc nãy, hơn nữa đây là phản ứng bản năng của yêu thú trước một yêu thú cường đại.

Mà những yêu thú khác phía sau Tiểu Bạc, ngay khi vừa cảm nhận được luồng hơi thở này, đã lập tức phủ phục trên mặt đất, uy áp này quá mức khủng bố khiến chúng không dám ngẩng đầu.

Ngay sau đó, một thân hình cực lớn xuất hiện trong mắt Tiểu Bạc, dù nó đang ở trạng thái rắn nhỏ, nhưng Bích Ngọc Thanh Sư trong mắt nó chẳng khác nào một con quái thú che trời.

Nó cũng không nhịn được mà phủ phục trên mặt đất, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng Bích Ngọc Thanh Sư, trong lòng không ngừng nghi hoặc, rốt cuộc con yêu thú này ở cảnh giới nào.

Trần Trạch thấy thế, khẽ nhíu mày, giác quan của yêu thú vốn nhạy bén, hiện tại Bích Ngọc Thanh Sư vừa xuất hiện, chúng đã bản năng cảm thấy sợ hãi trước yêu thú cường đại.

Quan trọng hơn là, hiện tại Bích Ngọc Thanh Sư đang ở trạng thái thu liễm hơi thở, dù vậy, Tiểu Bạc và đồng loại vẫn không chịu nổi uy áp vô hình mà nó tỏa ra.

“Tiền bối, đây đều là những yêu thú ngài tìm về sao?” Bích Ngọc Thanh Sư có chút khó hiểu, thực lực của đám yêu thú này có phải quá thấp không, thậm chí còn có rất nhiều con chưa khai linh trí.

Truyện liên quan