Quyển 1 · Chương 53: Thu hoạch từ Thiên Linh Hạc, Triệu Linh Nhi một mình ra ngoài

Triệu Linh Nhi tiến vào Vạn Vật Không Gian, không bao lâu liền đi ra.

Ra tới đồng thời, nàng cũng đem thành quả Diệp Chính Bình sử dụng Thiên Linh Cuốc đào quặng, nói cho Trần Trạch một phen.

Trần Trạch đối với thành quả này, kỳ thật trong lòng sớm đã có số, trên mặt không lộ ra vẻ quá mức kinh hỉ.

“Lúc này mới chỉ là vừa mới bắt đầu.”

“Chủ nhân, linh dược đã thu xong, là cầm đi bán, hay là lưu trữ chờ tân cửa hàng khai trương rồi bán?”

“Cầm đi bán đi, hiện tại đúng là lúc thiếu linh thạch, tân cửa hàng bên kia tạm thời cũng không dùng được.

Chờ đến khi tân cửa hàng khai trương, cần đến những linh dược này, lại từ Vạn Vật Cửa Hàng bên trong đổi là được.

Dự trữ những nguyên liệu nấu ăn kia cũng sắp hết rồi đúng không, ngươi thuận tiện đi mua sắm một chút.

Có thời gian thì ghé qua tân cửa hàng xem trang hoàng đến đâu rồi.”

“A!” Triệu Linh Nhi chần chờ một chút, vẫn là hỏi: “Chủ nhân để mình ta đi ra ngoài sao?”

Trần Trạch mỉm cười nhìn Triệu Linh Nhi: “Sao vậy? Sợ hãi?”

Bị Trần Trạch kích tướng, Triệu Linh Nhi sắc mặt đỏ lên: “Mới không có.”

Triệu Linh Nhi như đang tự cổ vũ bản thân: “Chủ nhân yên tâm, ta nhất định hoàn thành nhiệm vụ.”

Đây là lần đầu tiên Trần Trạch để nàng một mình ra ngoài, trong lòng tuy có chút khẩn trương, nhưng nhiều hơn vẫn là chút ít kích động.

Quyết định để Triệu Linh Nhi đơn độc đi ra ngoài không phải là ý định nhất thời, Trần Trạch kỳ thật trong lòng sớm đã có ý tưởng này.

Tuy rằng Triệu Linh Nhi, Trần Phàm, Triệu Vân đều là phân thân, nhưng ba cụ phân thân này là do hắn ban đầu đổi ra.

Hơn nữa, đều là hiển hiện ra bộ dáng dựa theo ý chí trong lòng hắn.

Hắn quyết định muốn chú trọng bồi dưỡng ba cụ phân thân này, hiện tại Trần Phàm và Triệu Vân đều có lộ trình riêng phải đi, Triệu Linh Nhi tự nhiên cũng không thể lạc hậu.

Để nàng tự mình đi lại nhiều hơn, đối với thế giới này cũng sẽ sinh ra nhận thức của riêng nàng.

Tất cả phân thân đều có ý thức riêng, Trần Trạch cũng chưa từng coi bọn họ đơn thuần là một khối phân thân, mà xem như những cá thể độc lập.

Sau khi nhìn thấy ánh mắt khẳng định của Trần Trạch, Triệu Linh Nhi rời khỏi phủ đệ.

Trần Trạch thì tiếp tục ăn đồ ăn Triệu Linh Nhi làm, tuy nhìn là một bàn lớn, nhưng đối với tu vi Trúc Cơ của hắn mà nói, cũng chỉ là vừa đủ no.

Ăn cơm chỉ là để thỏa mãn ăn uống, mỗi ngày hấp thu thiên địa linh khí đã đủ để hắn đạt tới hiệu quả tích cốc, những món ăn này mỗi ngày ăn một bữa là được.

Không bao lâu sau, Trần Trạch đã tiêu diệt sạch sẽ đồ ăn trên bàn.

“Diệp Chính Bình lúc này linh lực hẳn là khôi phục không sai biệt lắm, vừa lúc gọi hắn tới rửa chén.”

Tâm niệm vừa động, Diệp Chính Bình vừa khôi phục linh lực xong liền xuất hiện trước mặt Trần Phàm.

“Chủ nhân tìm ta?” Diệp Chính Bình nghi hoặc.

“Ừm, đi rửa chén đi.”

“A!”

Diệp Chính Bình không ngờ Trần Trạch đột nhiên triệu hoán lại chỉ là vì để hắn tới rửa chén.

Nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Trần Trạch, Diệp Chính Bình lập tức hiểu ra, phản ứng vừa rồi của mình không đúng, sao có thể nghi ngờ chủ nhân chứ.

Lập tức sửa miệng: “Là chủ nhân, ta đi ngay.”

Nói xong, Diệp Chính Bình lập tức bận rộn.

Trần Trạch không còn nhìn Diệp Chính Bình nữa, ăn no xong liền nằm trên ghế nằm nghỉ ngơi.

Hôm qua cả đêm không ngủ, vẫn luôn dạy Triệu Linh Nhi hát tiểu khúc, lúc này cảm thấy có chút mỏi mệt.

Lúc này, Triệu Linh Nhi ra khỏi phủ đệ, lập tức hướng chợ đi tới.

Vị trí bán linh dược và giá cả nàng đều rõ ràng, dọc đường không trì hoãn, rất nhanh đã tới cửa hàng thu mua linh dược.

Chưởng quầy hiệu thuốc nhìn thấy Triệu Linh Nhi đi vào, đầy mặt tươi cười đón tiếp: “Chào cô nương, xin hỏi cô nương có yêu cầu gì?”

Chưởng quầy hiệu thuốc sau khi nhìn thấy dung nhan của Triệu Linh Nhi, thái độ nói chuyện rõ ràng khác hẳn trước kia.

Hơn nữa hắn nhìn ra tu vi hiện tại của Triệu Linh Nhi là Luyện Khí tầng tám.

Cùng tuổi tác của nàng rất tương xứng, chưởng quầy trong lòng đánh giá nếu là tiên tử từ tông môn nào đó đi ra, hắn tuyệt đối không dám chậm trễ.

“Bán chút linh dược.” Triệu Linh Nhi không nói nhảm, trực tiếp lấy toàn bộ linh dược ra.

Thấy Triệu Linh Nhi một bộ dáng thanh lãnh, chưởng quầy cũng không dám nói nhiều, lập tức kiểm kê linh dược của nàng.

Rất nhanh, chưởng quầy kiểm kê xong: “Tổng cộng 10 cây linh dược 10 năm tuổi, cô nương xem, cho cô 260 khối linh thạch được không?”

“Được.” Triệu Linh Nhi khẽ gật đầu, giá cả này đã vượt ngoài dự kiến của nàng.

Nàng nhớ rõ lần trước Trần Trạch để một phân thân khác tới bán dược, linh dược 10 năm tuổi này cũng chỉ bán được 200 khối hạ phẩm linh thạch.

Nàng không rõ vì sao lần này chưởng quầy lại thu giá cao hơn, chẳng lẽ gần đây linh dược tăng giá?

Bất quá, có thể bán được nhiều linh thạch hơn, nàng cũng lười hỏi.

Chưởng quầy thấy Triệu Linh Nhi đồng ý giá cả, lập tức lấy ra 260 khối linh thạch đưa cho nàng.

“Đây là 260 khối hạ phẩm linh thạch, cô nương thu cho.”

“Ừm.” Triệu Linh Nhi nhận lấy linh thạch, xoay người rời đi.

“Hoan nghênh lần sau ghé lại.”

Chưởng quầy nhìn bóng lưng Triệu Linh Nhi rời đi, như thể hồn vía đã bị câu đi mất.

Mãi cho đến khi bóng dáng Triệu Linh Nhi hoàn toàn biến mất ở cửa hiệu, hắn vẫn không thu hồi ánh mắt.

Sau một lát thất thần, chưởng quầy như đột nhiên phát hiện mình thất thố, vội vàng mặc niệm trong lòng:

“Phi lễ chớ coi, phi lễ chớ nghe, tiểu tâm khó giữ được cái mạng nhỏ này.”

Lúc này chưởng quầy mới cảm thấy sợ hãi, hắn chỉ là một tu sĩ Luyện Khí tầng bốn, sao dám nhìn trộm một vị tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ.

Vừa rồi nhìn trộm, đối phương khẳng định đã sớm phát hiện, chỉ là không muốn so đo với hắn thôi.

Triệu Linh Nhi rời khỏi hiệu thuốc, căn bản không chú ý tới ánh mắt của chưởng quầy.

Nàng nhanh chóng rời đi, chỉ là sợ chưởng quầy hối hận về giá thu mua linh dược mà thôi.

Nếu Trần Trạch biết việc để Triệu Linh Nhi đi bán linh dược lại có hiệu quả như vậy.

Hắn chắc chắn sẽ hối hận, trước kia linh dược đều nên để Triệu Linh Nhi đi bán.

Thậm chí hắn còn cảm thán một câu: “Mỹ nữ chính là có sức hút mà!”

Sau khi Triệu Linh Nhi hoàn thành nhiệm vụ bán linh dược, nàng lại ngựa quen đường cũ đi mua sắm nguyên liệu nấu ăn Trần Trạch muốn.

Đối với việc mua sắm nguyên liệu, Triệu Linh Nhi vẫn rất có tâm đắc.

Trước kia tuy không cần nàng đi mua, nhưng những nguyên liệu này cuối cùng đều tới tay nàng.

Lại qua tay nàng chế biến, xuất hiện trên bàn ăn của Trần Trạch.

Nàng hiểu rõ khẩu vị của Trần Trạch, mua đồ ăn đối với nàng không phải việc khó.

Chỉ là cách nàng mua đồ ăn, lại khiến những người bán hàng rong cảm thấy mới lạ.

Hóa ra Mỹ Tiên Tử khi đi mua đồ ăn cũng biết cò kè mặc cả.

Thu gom xong nguyên liệu nấu ăn cần thiết, Triệu Linh Nhi men theo con phố, đi về phía tiệm tạp hóa Vạn Vật đang sửa sang ở cuối phố.

Triệu Linh Nhi trong lòng đắc ý vì bản thân đã độc lập hoàn thành hai nhiệm vụ, bước chân đi đường cũng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.

Hiện tại chỉ cần ghé qua tiệm tạp hóa Vạn Vật xem xét một chút, như vậy mọi nhiệm vụ hôm nay của nàng coi như hoàn thành, có thể thong dong trở về phục mệnh với Trần Trạch.

Đúng lúc này, một gã say rượu đột nhiên nhảy ra chắn trước mặt nàng: “Tiểu muội muội, thúc thúc dẫn con đi một nơi rất vui!”

Triệu Linh Nhi nghi hoặc nhìn gã say rượu, chỉ là một kẻ Luyện Khí tầng ba, không hiểu sao lại dám trắng trợn táo bạo xuất hiện trước mắt nàng như vậy.

“Ngươi không biết chủ nhân ghét nhất là kẻ say rượu sao?” Triệu Linh Nhi đầy vẻ ghét bỏ.

Truyện liên quan