Quyển 1 · Chương 320: Thử thuốc, cố hết sức là được

Một viên lục phẩm đan dược ở Vạn Vật Cửa Hàng đổi giá là 20 vạn điểm tích phân, nói cách khác phí tổn luyện chế loại đan dược này cũng chỉ cần chừng đó.

Không nói đến những nơi khác, chỉ riêng tại Tu Tiên giới Đại Càn Vương Triều, vật phẩm loại này ít nhất cũng phải có giá trăm vạn linh thạch.

Mà đây cũng chỉ là dự định giá trong lòng Trần Trạch, có lẽ giá thực tế còn cao hơn, chủ yếu là hắn chưa từng nghe nói qua có loại đan dược này được bán ra.

“Xem ra loại đan dược này cũng giống như Huyền Dương Thanh Linh Đan, không thể truyền lưu ra ngoài. Trên thị trường không có loại đan dược này, nếu ta tùy tiện bán ra, chỉ chuốc lấy tai họa cho bản thân.”

Trần Trạch lại nhìn hình ảnh Tam Thanh Tẩy Linh Đan mà ngẩn người, hắn suy tư xem viên đan dược này rốt cuộc có thích hợp để hắn sử dụng hay không.

Hắn đã dùng qua một lần đan dược tăng lên phẩm cấp linh căn, nên cũng không xác định liệu dùng lại lần nữa có hiệu quả hay không.

Tuy rằng trước kia dùng là tứ phẩm đan dược, lần này là lục phẩm, nhưng giới thiệu về Tam Thanh Tẩy Linh Đan quá ít, căn bản không thể nào phân biệt được.

“Không được, vẫn là không thể mạo hiểm. Nếu linh căn vừa mới tăng phẩm lại bị giáng xuống thì thật là được không bù mất, xem ra chỉ có thể tìm người thử xem hiệu quả của viên đan dược này thế nào.”

Nghĩ đến đây, trong lòng Trần Trạch đã nảy ra một ý tưởng, mục tiêu thí dược hắn cũng đã chọn xong.

Trần Trạch không hề do dự, trực tiếp mua hai viên Tam Thanh Tẩy Linh Đan, tổng cộng tiêu phí 40 vạn điểm tích phân.

“Tất cả đều là vì vạn vô nhất thất, cái giá này cũng đáng.”

Ngay sau đó, hai viên trung phẩm Tam Thanh Tẩy Linh Đan xuất hiện trước mặt Trần Trạch.

Trần Trạch phất tay, hai viên Tam Thanh Tẩy Linh Đan rơi vào tay. Nhìn thấy một đường vân màu vàng nhạt trên đan dược, hắn mới nhớ ra đan dược đổi từ Vạn Vật Cửa Hàng đều là trung phẩm.

“Cũng không biết trung phẩm Tam Thanh Tẩy Linh Đan có thể tăng linh căn lên tới trình độ nào?”

Trước kia trung phẩm Huyền Dương Thanh Linh Đan cũng chỉ giúp linh căn của Chu Toàn tăng lên một tầng cấp, ở phương diện tăng phẩm cấp linh căn, nó không thể hiện ra sự khác biệt giữa trung phẩm và hạ phẩm.

Các loại đan dược khác ở phương diện phẩm cấp quả thực thể hiện ra chênh lệch không nhỏ.

Chỉ là tại sao, duy độc ở phương diện tăng phẩm cấp linh căn, trung phẩm và hạ phẩm lại không có gì khác biệt rõ rệt.

Trần Trạch suy nghĩ một lát vẫn không hiểu rõ nguyên do, cũng không tiếp tục rối rắm nữa, nghĩ nhiều cũng không bằng thử một lần, thử rồi sẽ biết.

Trần Trạch thu hồi ý thức khỏi Vạn Vật Không Gian, sau đó lập tức truyền âm cho Trần Phàm.

“Trần Phàm, các ngươi hiện tại đang ở đâu?”

“Chủ nhân, chúng ta vẫn đang ở Đồng Quan Ái Mạch, có chuyện gì cần an bài cho ta sao?”

“Ừ, quả thực có chút việc nhỏ cần ngươi làm. Các ngươi ở Đồng Quan Ái Mạch là vừa vặn, hiện tại các ngươi đang làm gì?”

“Chủ nhân, chúng ta đang hộ pháp cho Chu Toàn, cậu ấy đang đột phá Trúc Cơ cảnh.”

“Tốc độ tu luyện của Chu Toàn nhanh như vậy sao? Nhớ lần trước gặp, cậu ta mới chỉ Luyện Khí cảnh tầng ba tầng bốn, mới qua bao lâu mà đã muốn đột phá Trúc Cơ cảnh rồi.”

“Chủ nhân, Chu Toàn có tốc độ tu luyện nhanh như vậy đều là nhờ đan dược ngài ban cho để tăng phẩm cấp linh căn, hơn nữa còn có nhiều tài nguyên tu luyện cung ứng. Nếu tốc độ tu luyện không nhanh như vậy mới là không bình thường.”

“Nguyên là như thế.”

Được Trần Phàm nói như vậy, Trần Trạch cũng cảm thấy tốc độ tu luyện hiện tại của Chu Toàn là hoàn toàn bình thường.

Thiên phú thượng phẩm linh căn, cộng thêm nguồn cung đan dược tu luyện trung phẩm vô hạn, dù là kẻ ngốc thì tốc độ tu luyện cũng không thể chậm được, huống hồ Chu Toàn bọn họ đâu phải kẻ ngốc.

Theo những gì Trần Trạch biết được từ Trần Phàm, ba người bọn họ vẫn luôn ở lì tại Đồng Quan Ái Mạch, săn giết yêu thú chưa từng dừng lại.

Bọn họ hoàn toàn áp dụng phương thức tu luyện lấy chiến xúc luyện, tiềm năng mỗi lần đều bị ép đến cực hạn rồi sau đó bùng nổ.

Phương thức tu luyện như vậy, tốc độ tăng tu vi tự nhiên không thể chậm.

Nhưng phương thức này, người tu tiên bình thường không thể sao chép được.

Trừ phi là thiên kiêu của đại tông môn hoặc thế lực lớn mới có đãi ngộ như vậy.

Nhưng cũng hiếm thấy, không có thiên kiêu nào nguyện ý chịu khổ tu luyện như thế, an tâm đả tọa tu luyện chẳng phải thoải mái hơn sao.

“Trần Phàm, ngươi tìm cơ hội rời đi một chút, sau đó gọi 66 đến Đồng Quan Ái Mạch.”

“Chủ nhân, chỉ đơn giản vậy thôi sao? Còn cần ta làm gì khác không?”

“Đây mới chỉ là bắt đầu, làm xong việc đó, ngươi cứ tiếp tục ghi lại chi tiết quá trình đột phá của Chu Toàn, chờ cậu ta đột phá xong, ta sẽ nói cho ngươi biết phải làm gì tiếp theo.”

“Rõ, chủ nhân, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.”

Trần Phàm có chút hưng phấn kết thúc liên lạc với Trần Trạch, cuối cùng lại có thể phân ưu cho chủ nhân.

Đồng Quan Ái Mạch.

Trần Phàm tùy ý tìm một cái cớ rời đi, để Vệ Hưng Tư tiếp tục hộ pháp, hắn rất nhanh sẽ quay lại.

Vệ Hưng Tư cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục hộ pháp cho Chu Toàn.

Tuy rằng đều biết lần đột phá này của Chu Toàn chắc chắn sẽ thuận lợi như Vệ Hưng Tư trước kia, không xảy ra ngoài ý muốn, nhưng hộ pháp vẫn là điều cần thiết.

Bọn họ đã giết một nhóm người ở Đồng Quan Ái Mạch, nhưng dù sao đây cũng là dã ngoại, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra tình huống đột xuất.

Chỉ cần một con yêu thú xuất hiện quấy nhiễu cũng có thể ảnh hưởng đến Chu Toàn đang đột phá.

Việc Trần Phàm tìm lý do rời đi một lát cũng là để tuần tra xung quanh, đảm bảo không có yêu thú nào xuất hiện.

Trần Phàm hành động rất nhanh, rời đến một nơi không người, quan sát tình hình xung quanh rồi lập tức gọi 66 ra.

Sau đó, Trần Phàm lập tức truyền âm cho Trần Trạch.

“Chủ nhân, ta đã đưa 66 đến Đồng Quan Ái Mạch.”

“Ừ, ngươi quay về đi, chờ tin tức của ta.”

“Rõ, chủ nhân.”

Kết thúc liên lạc với Trần Trạch, Trần Phàm lập tức quay lại sơn động nơi Chu Toàn đang đột phá.

Số 66 thì ở lại tại chỗ chờ ý thức của Trần Trạch giáng xuống.

Trần Phàm vừa đi, ý thức của Trần Trạch liền giáng xuống thân xác số 66.

“Chủ nhân, ngài đã tới.”

“Ừ, đi thôi, chúng ta đi gặp Tiểu Bạc.”

“Rõ, chủ nhân.”

“Số 66, nói đến thì ngươi cũng đã cùng ta trải qua không ít chuyện, có hứng thú tự mình ra ngoài bôn ba một phen không?”

“Toàn bộ đều do chủ nhân an bài, có thể phân ưu cho chủ nhân là sứ mệnh của chúng ta.”

“Ha ha, tốt, không cần nói những lời đó, ta biết các ngươi đều có suy nghĩ của riêng mình, điều này cũng không có gì.

Chỉ cần các ngươi trung thành với ta, các ngươi muốn làm gì đều có thể tự do làm.

Thường xuyên bắt các ngươi ở trong Vạn Vật Không Gian cũng rất nhàm chán đúng không!

Lần này xong việc ở Đồng Quan Ái Mạch, ngươi hãy một mình ra ngoài du ngoạn đi!”

“Rõ, chủ nhân, ta nhất định sẽ tìm kiếm cơ duyên cho chủ nhân.”

“Ha ha, không sao, tận lực là được rồi!”

Truyện liên quan