Quyển 1 · Chương 11: Trưởng thôn đến nhà

Dương Phàm ghé qua phòng khám một chút, sau đó về nhà ăn cơm trưa.

Mã Tiểu Thường hỏi về thu hoạch trong núi, Dương Phàm lắc đầu: “Hôm nay vận khí không tốt lắm, bất quá cũng không sao, ngày mai ta sẽ đi trấn trên một chuyến, có lẽ sẽ có chuyển biến lớn.”

“A?”

Mã Tiểu Thường có chút kinh ngạc.

Sau đó nàng thở dài một hơi: “Dương Phàm, ngươi cứ như vậy sẽ rất mệt mỏi, ta… ta thật sự băn khoăn, hay là…”

Dương Phàm lắc đầu: “Tẩu tử, ngươi yên tâm đi, còn lâu mới tới hạn, rất nhanh ta sẽ gom đủ mười vạn. Thời gian chưa tới, chúng ta không cần sốt ruột.”

Mã Tiểu Thường cũng không dám nói gì thêm.

Dương Phàm nhìn nàng, bỗng nhiên cười nói: “Tẩu tử, thật ra ta tìm được một phương thuốc cổ truyền, cùng lắm thì ta bán phương thuốc đó đi, chắc chắn giá trị không ít tiền.”

“A?”

Mã Tiểu Thường giật mình: “Này… chuyện này có đáng tin không?”

“Đương nhiên đáng tin. Tất nhiên, nếu không phải bán đi thì càng tốt, mọi chuyện cứ chờ ngày mai ta đến tiệm thuốc rồi tính tiếp.”

Dương Phàm nói xong lại bổ sung một câu: “Yên tâm đi, mọi thứ rồi sẽ khá lên.”

Cơm nước xong, hắn liền đi đến phòng khám.

Dù sao phòng khám cũng cần người trông coi, cho dù bình thường chẳng có ai ghé thăm.

Quả nhiên cả buổi chiều không có một ai tới tìm thầy trị bệnh, Dương Phàm cũng mừng được thanh nhàn, dứt khoát ngồi trong đó tu luyện.

Người trong thôn đều chú ý đến nhất cử nhất động của hắn.

Đặc biệt là mấy bà thím lại có đề tài mới để bàn tán.

“Ai, xem ra Dương Phàm hôm nay lên núi vận khí không tốt lắm nhỉ!”

“Mười vạn đồng, rốt cuộc hắn làm sao mới gom đủ đây? Chỉ sợ… ai, chỉ sợ không dễ dàng như vậy.”

“Chính là thế! Đến lúc đó Vương Tam Long mà dẫn người tới, thì biết làm sao bây giờ?”

“Tiểu Thường chắc chắn sẽ bị mang đi, Dương Phàm nói không chừng còn bị đánh một trận!”

Các bà đều không khỏi thở dài.

Trên núi làm gì còn nhiều cơ hội như vậy?

Họ đều hiểu bây giờ không còn là 20 năm trước nữa.

Vào 20 năm trước, đôi khi chỉ cần đào một cuốc xuống đất là có thể tìm thấy mỏ vàng.

Tất nhiên, ngay cả 20 năm trước đó cũng chỉ là xác suất cực kỳ nhỏ.

Nhưng dù sao cũng từng xảy ra.

Còn bây giờ thì sao?

Trên núi đã bị đào xới cạn kiệt, làm gì còn mỏ vàng nào sót lại nữa?

Cho nên, họ đều cho rằng dù Dương Phàm có lên núi mỗi ngày, thậm chí là ở lại trên đó, thì cũng chẳng có ích gì.

Đối với khốn cảnh của Dương Phàm và Mã Tiểu Thường, họ đương nhiên chẳng có cách nào giúp đỡ.

Chỉ có thể lúc trà dư tửu hậu đem ra bàn tán, đồng cảm với họ đôi chút mà thôi.

Mắt thấy đã đến chạng vạng, Dương Phàm đang định trở về ăn cơm thì bỗng nhiên có một người xông vào.

“Dương Phàm, nghe nói ngươi định trả mười vạn cho Vương Tam Long, có đúng không?”

Người này vừa vào cửa đã rất hung hăng.

Giống như vừa ăn phải thuốc súng vậy.

Dương Phàm hơi sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lên.

Người tới là một nam tử hơn bốn mươi tuổi, thân hình cao lớn, chính là thôn trưởng Lý Hổ.

Lý Hổ này tuy là thôn trưởng nhưng thường ngày đều sống ở trong thành.

Nghe nói hắn mua nhà ở đó cũng rất khá.

Chỉ khi trong thôn có chuyện gì, hắn mới trở về một chuyến.

Tất nhiên, trong thôn cũng có sẵn nhà gạch đỏ để hắn có thể ở lại bất cứ lúc nào.

“Lý thôn trưởng, ngài cũng nghe nói chuyện này sao?” Dương Phàm có chút kinh ngạc.

Lý Hổ cao lớn ngồi xuống trước mặt Dương Phàm, nhìn hắn chằm chằm rồi trầm giọng nói: “Vương Tam Long không phải kẻ dễ trêu chọc. Đắc tội hắn là một chuyện đại phiền toái, hiện tại ngươi gom được bao nhiêu tiền rồi?”

Dương Phàm cười khổ: “Lý thôn trưởng, mười vạn đồng đâu có dễ gom như vậy? Ai, đừng nói nữa, hiện tại ta đang đau đầu lắm đây…”

“Ha hả.”

Lý Hổ cười lạnh: “Dương Phàm, ngươi đừng có lừa ta! Ta nghe nói hôm qua ngươi tìm được thứ gì đó ghê gớm trên núi, đi trấn trên một chuyến, nghe nói bán được vài vạn, đúng không?”

“Làm gì có!”

Dương Phàm vội vàng lắc đầu.

Lý Hổ này không phải người tốt lành gì.

Cho nên Dương Phàm thề thốt phủ nhận.

“Không có?”

Lý Hổ đập mạnh tay xuống bàn, lạnh lùng nói: “Dương Phàm, ngươi là thái độ gì đấy? Ngươi phải làm rõ, ta là thôn trưởng!”

“Là là là, thôn trưởng.”

Dương Phàm thở dài: “Đúng vậy, ngài là thôn trưởng tốt của ta, nên ta cũng đang định hỏi mượn ngài vài vạn để xoay xở đây, nếu trong tay thôn trưởng có…”

“Hừ!”

Lý Hổ lại đập mạnh xuống bàn.

“Dương Phàm, đừng có giả ngốc với lão tử!”

Nói rồi hắn móc từ trong túi ra một tờ giấy nợ, lạnh lùng nói: “Ta không quan tâm ngươi bán được bao nhiêu, hiện tại 5000 đồng này phải trả ngay, nếu không thì…”

Sắc mặt Dương Phàm lập tức trầm xuống.

Hắn lạnh lùng đáp: “Lý thôn trưởng, ngài lại nhắc lại chuyện cũ, phải không?”

Hắn cũng đứng dậy: “Vẫn còn muốn lấy tiền mai táng của chú và anh trai ta ra để nói chuyện, đúng không?”

Không cần nhìn tờ giấy nợ kia hắn cũng biết Lý Hổ muốn nói đến chuyện gì.

Hắn lạnh mặt, tiếp tục nói: “Lý Hổ, làm người phải có lương tâm! Số tiền này thật sự là do ngài bỏ ra sao? Hừ!”

Sắc mặt Lý Hổ cũng trở nên lạnh lẽo.

“Dương Phàm, ngươi…”

Dương Phàm không nhường một bước, quát lạnh: “Cút!”

Lý Hổ nghiến răng nghiến lợi.

Hắn giận dữ nói: “Lúc đó chú và anh họ ngươi chết thảm như vậy, lão tử dẫn người đi thu xác, không cần trả tiền à? Hừ! Không ngờ ngươi lại không chịu nhận nợ! Thằng nhãi, lão tử nói cho ngươi biết, lão tử là thôn trưởng, không phải kẻ ngươi có thể đắc tội!”

Hắn đứng dậy, lạnh lùng nói: “Lão tử trước đây thấy gia đình ngươi neo đơn lại nghèo khó nên không muốn đòi, nhưng không ngờ ngươi lại được voi đòi tiên, còn muốn trả mười vạn cho Vương Tam Long. Sao có tiền trả hắn mà lại không có tiền trả ta?”

Dương Phàm ngữ khí cũng trở nên lạnh băng: “Số tiền này chính ngươi trong lòng biết rõ ràng! Hừ, ngươi còn muốn hai đầu thu lợi hay sao? Có bản lĩnh, ngươi đi thu của bao nhiêu người trong thôn ấy!”

Lý Hổ chạm phải một cái mũi hôi.

Hắn hung tợn nhìn chằm chằm Dương Phàm.

Trong lòng cảm thấy có chút kỳ quái.

Trước kia Dương Phàm tuy tính cách có chút quật cường, nhưng tổng thể mà nói cũng không đến mức ăn nói gay gắt như vậy.

Cũng sẽ không có vẻ nắm chắc phần thắng như thế.

Hiện tại nhìn qua quả thực giống như thay đổi thành một người khác.

“Được, được, được! Hừ, vậy sau này ngươi đừng có cầu ta! Nếu muốn xin chứng nhận gì đó, xem lão tử có cho ngươi làm hay không!”

Lý Hổ khí thế hừng hực xoay người bỏ đi.

Đi ra khỏi phòng khám, hắn hơi nhíu mày.

Trong lòng thầm nghĩ: Tiểu tử này hôm qua lên núi tìm được thứ tốt, nói như vậy, trên núi vẫn còn bảo vật hay sao?

Hắn lắc lắc đầu, nổi giận đùng đùng rời đi.

“Tiểu tử, lão tử dạo này sẽ ở lại trong thôn nhìn chằm chằm ngươi, đừng để ta bắt được nhược điểm!”

Nếu Dương Phàm và Mã Tiểu Thường không có tiền, số tiền này hắn tự nhiên sẽ không tới đòi.

Bởi vì đúng như Dương Phàm nói, kỳ thực chính hắn cũng chưa từng bỏ ra số tiền đó.

Hắn lại quay đầu hung tợn nhìn chằm chằm phòng khám một cái.

Lúc này mới sải bước rời đi.

Dương Phàm nhìn bóng lưng Lý Hổ rời đi.

“Hừ, Dương Phàm ta còn cần cầu ngươi sao? Thôi, hiện tại trọng điểm là ngày mai!”

Ngày hôm sau, mang theo Cửu Dương Hoàn đã chế tác xong, cậu cưỡi chiếc xe đạp cũ kỹ, lại lần nữa đi tới Hà Thị Đại Dược Phòng.

“Lý đại ca, đồ vật ta mang đến rồi, hay là thử một chút hiệu quả xem… Ân?”

Vừa mới vào cửa, liền nhìn thấy một vị mỹ nữ đang ngồi trên ghế nhìn mình.

Đúng là vị Mộ tổng kia.

Truyện liên quan