Quyển 1 · Chương 49: Còn Có Cao Thủ?!

Chính lúc bàn tay siết chặt khẩu súng ngắn của Trần Quyện như con rắn độc vươn ra, một bàn tay khác đột ngột đập mạnh xuống, đánh thẳng khẩu "Khóc Trong Tủi Hổ" trong tay anh rơi bịch xuống thảm cỏ!

Cái gì chứ!

Khoảnh khắc này, Trần Quyện liền nhận ra, thân thủ của kẻ đứng sau lưng mình hơn hẳn anh rất nhiều!

"Chân Thần Bức Tốc!"

Trần Quyện gầm lên một tiếng, ngay sau đó rút xẻng ra quật mạnh về phía sau!

Mà người đứng sau lưng Trần Quyện rõ ràng đã bị tiếng gầm này làm cho giật mình, anh ta chả thể nào ngờ được, đi liền sau tiếng gầm "Chân Thần Bức Tốc" lại là một chiếc xẻng sắt chui ra từ xó xỉnh nào không biết!

Nhưng cho dù là vậy, người nọ vẫn không hề nao núng, trước khi lưỡi xẻng quật trúng người liền chộp chặt lấy cổ tay anh!

Đánh hay thật!

Thế mà cũng đỡ được sao!?

Thấy cả hai tay đều bị đối phương khống chế, Trần Quyện hừ lạnh một tiếng, tung ra tuyệt chiêu cuối cùng của mình——

"Cứu mạng! Ở đây có—— ưm!"

Ngay cả Sư Tử Hống của ta mà cô cũng giải được sao!?

Trần Quyện ngơ toàn tập!

Ngay lúc anh đang cân nhắc xem có nên quỳ xuống xin hàng hay không, thì mới phát hiện ra hóa ra mình đã quỳ sẵn tự bao giờ!

Quả không hổ là ta!

Đúng lúc này, người đứng sau lưng anh cất lời: "Đừng căng thẳng, tôi là do Park So-yeon gọi đến."

Hả?

Giọng nói này,

Nghe êm tai phết!

Là con gái sao?

Khoan đã, Park So-yeon?

Bà chị Kim Chi gọi cô tới sao!?

Cô ấy chính là người bạn trong miệng Andrey đó ư!

Trần Quyện giật tay ra, đối phương cũng không đè anh xuống nữa, Trần Quyện thành công nhìn rõ diện mạo người này.

Chỉ thấy ánh trăng len lỏi qua từng kẽ lá rơi xuống, một người phụ nữ với gương mặt thanh tú lạnh lùng đứng ở đó, đôi mắt phượng đen tuyền như hồ băng đóng giáp, không gợn sóng cũng chẳng phản chiếu bóng hình.

Đường nét trên gò má cô là kiệt tác được thần linh tỉ mỉ gọt giũa, từng nét đều toát lên sự tinh tế thanh tao, hoàn mỹ đến mức thoát tục.

Tà áo chiếc măng tô màu nâu mở rộng, chiếc áo sơ mi đen bên trong không hề che khuất đường cong, ngược lại còn phô ra vóc dáng đầy đặn mê người trong thoáng mắt. Chiếc quần jeans dáng rộng ôm lấy đôi chân thon dài thẳng tắp, phác họa nên tỷ lệ eo hông hoàn hảo.

Gió đêm thổi qua, mái tóc đen dài như thác đổ của cô tung bay vài sợi trong buổi hoàng hôn, giữa các sợi tóc như vấn vương ánh trăng thanh khiết.

Vẻ đẹp của cô là tuyệt đối, cũng thật xa xăm, tựa như độc lập với bức tranh trần thế náo nhiệt này, tự tạo thành một chiều không gian lặng lẽ.

Một luồng khí trường vô hình, lạnh lẽo lấy cô làm trung tâm lan tỏa ra xung quanh, khiến không khí bốn bề dường như cũng đông cứng lại vài phần!

Không phải chứ chị gái!

Cô cứ như sống ở cái không gian khác so với tôi vậy!

Nhà thiết kế đâu ra đây mau, tại sao đồ họa tạo hình của cô ấy lại đẹp như thế này chứ!

Vốn dĩ Trần Quyện cảm thấy Tịch Vụ đã là đỉnh cao nhan sắc rồi, bây giờ nhìn thấy vị trước mặt này, chỉ có thể nói núi cao còn có núi cao hơn!

"Cái đó, người đẹp là viện binh của Tông Đồ Ngày Mai sao?" Trần Quyện cất tiếng hỏi.

Cô gật đầu.

"Mẹ kiếp...... Park So-yeon có nhắc về tôi với cô không?" Trần Quyện lại truy hỏi thêm một câu.

Cô lại gật đầu.

"Ồ~" Trần Quyện đã hiểu ra, tiếp đó nhìn khuôn mặt tinh tế của cô rồi lịch sự lên tiếng, "Thế mắc cái giống gì cô lại ra tay với tôi hả! Tôi lịch sự với gia đình cô nhé!"

Cô chớp chớp mắt, nhỏ nhẹ lên tiếng: "Họ bảo anh hơi giỏi, tôi chỉ muốn xem thử giỏi đến mức nào."

Câu này vừa thốt ra, Trần Quyện liền im lặng.

Tuy nửa câu sau cô không nói gì, nhưng Trần Quyện đã tự bổ não ra câu "bây giờ xem ra cũng chỉ đến thế" mà cô chưa nói ra rồi!

Nghĩ đến đây, Trần Quyện lập tức bổ sung: "À thì, tôi thuộc hệ trí tuệ!" Tiếp đó, Trần Quyện lập tức đánh trống lảng, "Tôi tên Trần Quyện chắc cô biết rồi, còn cô tên gì?"

"Diệp Di." Hai chữ lạnh lùng thốt ra từ miệng cô.

"Được rồi Diệp Di!" Trần Quyện đáp một tiếng, nhặt chiếc xẻng và khẩu súng ngắn dưới đất lên, sau khi xác nhận không ai chú ý đến bên này, lại tiếp tục nép sau bụi cây, đồng thời cất tiếng hỏi, "Diệp Di, mạo mếch hỏi một câu, thực lực của cô cỡ nào thế?"

"Cấp Mô-đun."

"Hả?" Trần Quyện có chút nghi hoặc nhìn Diệp Di.

"Sao thế?"

"Ưm, không có gì."

Trần Quyện hồi tưởng lại thực lực của Andrey cũng ở Cấp Mô-đun, rồi lại so sánh với thực lực của Diệp Di.

Ừm, quả nhiên Andrey là cái đồ gà mờ!

Trước đây cứ nghĩ Cấp Mô-đun cũng thường thôi, giờ mới thấy là do vấn đề ở con người!

Andrey mà so với cô ấy, chẳng khác nào khoảng cách giữa NPC làng tân thủ và trùm ẩn cả!

Sau đó, dải cây xanh này chìm vào yên lặng, chỉ còn tiếng thở của hai người thấp thoáng vương vãi trong đêm.

Cuối cùng, nhìn Trần Quyện với nét mặt căng thẳng dán chặt mắt vào Thánh Đường Thời Gian, Diệp Di hỏi: "Anh đang nhìn gì thế?"

"Suỳ! Nhỏ tiếng thôi!" Trần Quyện đưa ngón tay lên môi, anh ngoái đầu nhìn Diệp Di, vội vàng kéo kéo góc áo măng tô của cô, "Cô chú ý ẩn nấp đi chứ! Đứng cao thế kia bị phát hiện thì làm sao!"

Diệp Di nhìn Trần Quyện với vẻ mặt hơi kỳ quặc, nhưng vẫn bắt chước dáng vẻ của Trần Quyện mà ngồi xổm xuống: "Anh cũng đang tìm nhóm người mạo danh Tông Đồ Ngày Mai sao?"

"Cứ cho là vậy đi!" Trần Quyện gật đầu.

Chỉ cần đứng chung một chiến tuyến với Diệp Di, vậy thì bản thân sẽ có thêm một viện binh vô cùng mạnh mẽ!

Diệp Di: ?

Rất nhanh, thời gian đã điểm bảy giờ, các chức sắc bên trong Thánh Đường Thời Gian lần lượt đi ra ngoài, cũng chính lúc này, Trần Quyện thúc động mắt trái, một luồng sáng lướt qua trong đôi mắt màu đỏ rượu!

"Ơ? Kỳ lạ thật......" Nhìn vết tích năng lượng trong mắt, Trần Quyện lộ ra vẻ nghi vấn.

"Sao thế?"

Trần Quyện chỉ chỉ về phía Thánh Đường Thời Gian: "Theo lý mà nói thì tầm này 99% chức sắc đều phải đi ra ngoài rồi chứ, thậm chí vị Giám mục đó cũng phải ra ngoài phát biểu lời chúc, thế nhưng trong cảm nhận của tôi, sao người bên trong chẳng giảm đi bao nhiêu vậy?"

Nghe thấy lời này, sắc mặt Diệp Di hơi biến đổi: "Là bọn họ đã trà trộn vào trong rồi!"

Tuy lời lẽ của Diệp Di rất ngắn gọn, nhưng Trần Quyện vẫn hiểu được ý của cô!

Là đám người giả dạng Tông Đồ Ngày Mai đã đi vào, sau khi giả dạng thành Tông Đồ Ngày Mai bọn họ lại giả làm chức sắc để đi vào Thánh Đường Thời Gian, nhưng bọn họ muốn làm cái gì cơ chứ?

"Để tôi suy nghĩ xem......"

Trần Quyện còn chưa nói xong, Diệp Di đã đứng phắt dậy.

"Này! Chờ đã! Cô không định lao thẳng vào trong đấy chứ?" Trần Quyện vội giữ Diệp Di lại.

Emi diêu đầu một cách tự tin: “Tôi có kế hoạch.”

“Nga? nghe tôi hết lòng!” Chen Jian một vẻ mặt rất ngạc nhiên.

“Làm như vậy.”

Chen Jian ngạc nhiên một chút: “Vậy nhiều người làm thế nào cũng làm được vậy?”

Emi có vẻ rất ngạc nhiên: “Vậy thì làm thế nào mà không làm được?”

Chen Jian hỏi một câu hỏi rất ngạc nhiên.

“Emi, bạn gọi đó là làm như vậy không?”

“À, có vẻ như không có gì sai đâu.”

Chen Jian vẫn giữ chân Emi: “Chờ một chút, tôi nghĩ nên cẩn thận hơn, đặc biệt là ở một nơi như thời gian hallowed ground......”

Chen Jian chưa kịp nói xong, Emi lại giống như đang theo một quy tắc nhất định, từ túi của mình lấy ra một chiếc đồng xu có vẻ đã qua thời gian rồi, chưa kịp chờ Emi làm gì, cô ấy đã cất nó lên và nhảy lên!

“Không, Emi, bạn đang làm gì thế?”

Emi không để ý đến Chen Jian, cô ấy mở tay nhìn thấy kết quả và nói “Vâng, thật sự phải làm như vậy.”

Chen Jian rất ngạc nhiên và nói “À, bạn đang làm gì thế?”

Tôi thấy bạn đang nghĩ đến việc làm gì đó đó.

Chen Jian vẫn theo sau Emi, nhưng vẫn giữ chân Emi một cách ngạo mạn.

Nếu kế hoạch đã thay đổi, thì chúng ta phải thích nghi.

Chẳng hạn như, ít nhất có ai đó sẽ giúp mở đường cho chúng ta!

Truyện liên quan