Quyển 1 · Chương 53: [Làng Cầu Mưa] Chuyện đêm
Nhắc đến chuyện xảy ra tại Quỷ Xá năm đó, biểu cảm của Bạch Tiêu Tiêu bắt đầu thay đổi.
Đó là một vẻ mặt đầy sợ hãi.
Ninh Thu Thủy ngồi bên cạnh, sau khi nhìn thấy biểu cảm này của Bạch Tiêu Tiêu, không khỏi cảm thấy tò mò về những gì đã xảy ra trong Quỷ Xá năm ấy.
Trong nhận thức của anh, Bạch Tiêu Tiêu là một người phụ nữ vô cùng bình tĩnh và điềm đạm. Cô từng trải qua rất nhiều lần sinh tử, chưa bàn đến kinh nghiệm dày dặn ra sao, chỉ riêng tố chất tâm lý thôi cũng đã vượt xa người thường!
Thế nhưng, ngay cả một người bình tĩnh như Bạch Tiêu Tiêu lúc này cũng cảm thấy sợ hãi!
Nhưng nhìn lại Bạch Tiêu Tiêu, dường như cô không muốn nói rõ chuyện này, chỉ ấp úng qua loa:
“...Sau chuyện đó, hơn nửa số người trong Quỷ Xá đã chết... Những người lớn tuổi gần như không còn lại ai, chúng tôi buộc phải tiếp quản vị trí của họ, đồng thời kế thừa ý chí của họ, thỉnh thoảng phải đi đến những Cánh Cửa Máu nguy hiểm... để hoàn thành nhiệm vụ.”
Mặc dù Bạch Tiêu Tiêu không nói cụ thể chuyện đó là gì, nhưng Ninh Thu Thủy có thể đoán được, chắc hẳn có liên quan đến mảnh ghép tranh đố trong Quỷ Xá.
“Họ... là vì mảnh ghép tranh đố đó sao?”
Bạch Tiêu Tiêu im lặng hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi gật đầu.
Cô thở dài.
“Nếu không cố ý theo đuổi mảnh ghép tranh đố này thì sẽ thế nào?”
Ninh Thu Thủy lại hỏi một vấn đề mà anh khá quan tâm.
Bạch Tiêu Tiêu liếc nhìn Ninh Thu Thủy, khóe môi lộ ra một tia đắng chát.
“Tôi biết anh muốn hỏi gì, dù sao mọi người chỉ cần liên tục tham gia các nhiệm vụ ở Cánh Cửa Máu độ khó thấp, tỉ lệ sống sót sẽ được đảm bảo rất lớn, nhất là sau khi có được Quỷ Khí, gần như không thể nào thất bại, chắc chắn anh nghĩ như vậy phải không?”
Ninh Thu Thủy gật đầu.
Quả thực là vậy.
Bạch Tiêu Tiêu thở dài.
“Trong Thế giới Sương mù, mỗi người được chọn phải trải qua chín Cánh Cửa Máu. Khoảng cách giữa ba cánh cửa đầu tiên là một tuần, từ cánh cửa thứ tư đến thứ sáu là sáu tháng, còn từ thứ bảy đến thứ chín là một năm. Trong đó, độ khó của mỗi cánh cửa đều cao hơn cánh cửa trước. Tất nhiên, trừ trường hợp đặc biệt như anh. Theo thống kê, tỉ lệ tử vong ở cánh cửa thứ bảy đã lên tới 95,796%, cánh cửa thứ tám và thứ chín thì khỏi phải nói, gần như là chắc chắn phải chết...”
“Cho nên, để có thể rời khỏi nơi này và thoát khỏi lời nguyền trước khi cánh cửa thứ bảy ập đến, mỗi thành viên trong Quỷ Xá đều tìm mọi cách để thu thập mảnh ghép tranh đố!”
“Mà mảnh ghép tranh đố chỉ có thể xuất hiện sau khi vượt qua Cánh Cửa Máu độ khó thứ tư.”
“Chỉ có Quỷ Xá sở hữu mảnh ghép tranh đố hoàn chỉnh mới có tư cách đi đến điểm cuối của Thế giới Sương mù.”
Ninh Thu Thủy nhíu mày.
“Điểm cuối của Thế giới Sương mù, rốt cuộc ở đó có gì?”
Bạch Tiêu Tiêu lắc đầu, trong đôi mắt vốn trong trẻo cũng xuất hiện vẻ mông lung.
“Không biết... những người bước vào điểm cuối của Thế giới Sương mù đều chưa từng quay trở ra.”
“Nếu vậy, tại sao các người có thể khẳng định rằng sau khi vào được điểm cuối của Thế giới Sương mù là có thể phá bỏ lời nguyền Cánh Cửa Máu?”
Đối mặt với câu hỏi sắc bén này của Ninh Thu Thủy, Bạch Tiêu Tiêu im lặng một hồi lâu.
“Thực ra đôi khi, cũng không nhất thiết phải xác định sự thật là như vậy...”
“Con người là một sinh vật rất mong manh... luôn cần tìm một niềm tin để sống tiếp, không phải sao?”
Ninh Thu Thủy và Bạch Tiêu Tiêu nhìn nhau một lúc rồi gật đầu.
“Quả thực là vậy.”
Quả thực là vậy.
Thay vì đối mặt với tỉ lệ tử vong gần như 100% ở cánh cửa thứ bảy, chi bằng tìm cách thu thập đủ mảnh ghép tranh đố, đi đến điểm cuối của Thế giới Sương mù xem thử ở đó rốt cuộc có gì...
Dù có chết, ít nhất trước khi chết cũng có thể thỏa mãn sự tò mò của bản thân.
Đối với những người bị nguyền rủa trong Quỷ Xá, mảnh ghép tranh đố giống như một sự an ủi về mặt tâm lý, là hy vọng để sống sót.
Đối với một nhóm người đang sống trong tuyệt vọng, không có thứ gì quý giá hơn hy vọng.
Về những tranh chấp giữa Bạch Tiêu Tiêu và các Quỷ Xá khác, Ninh Thu Thủy không hỏi thêm.
Thứ nhất, hiện tại anh không giúp được gì.
Thứ hai, Ninh Thu Thủy không thích nhúng tay vào chuyện rắc rối.
Còn nếu Bạch Tiêu Tiêu cần anh giúp, đó lại là chuyện khác.
“Được rồi, sắp ba giờ sáng rồi, trò chuyện lâu như vậy, anh mau đi ngủ đi, ngày mai còn một trận ác chiến phải đối mặt!”
Ninh Thu Thủy gật đầu, anh đã đại khái hiểu được những tình huống mình sắp phải đối mặt.
Anh đứng dậy đi về phía phòng mình để nghỉ ngơi.
Bạch Tiêu Tiêu phía sau chống cằm, nghiêng đầu nhìn theo bóng lưng Ninh Thu Thủy, ánh mắt hơi thất thần, không biết đang suy nghĩ điều gì...
...
Cuối cùng cũng đợi được đến bình minh ngày thứ sáu.
Trạng thái tinh thần của mọi người đều không được tốt lắm, vì đêm qua phải canh gác, hơn nữa do Quảng Tu - kẻ được cho là trùm cuối của Cánh Cửa Máu này - đã đi xuống từ đỉnh núi phía sau, trong lòng mọi người đều có một nỗi lo, không dám ngủ quá say.
Khi bình minh ngày hôm sau ló dạng, mọi người sớm đã đến sảnh nhà ăn chờ đợi, muốn ăn một bữa sáng tử tế rồi mới đi vào thôn tìm đầu của nhà sư [Người Từ Bi].
Thế nhưng hôm nay lại có chút kỳ lạ.
Những ông bà lão làm việc ở nhà ăn vốn dĩ phải đến từ rất sớm, hôm nay lại vắng mặt một cách bất ngờ.
Mọi người đợi từ hơn năm giờ sáng đến tận chín giờ, nhà ăn vẫn không có bất kỳ nhân viên nào xuất hiện.
Tình huống kỳ quái đột ngột này khiến lòng mọi người như bị bao phủ bởi một lớp bóng tối, cảm thấy chỗ nào cũng không ổn.
“Hôm nay tình hình gì vậy, sao ngay cả người nấu cơm cũng không thấy đâu?”
“Sau khi Thần Bà chết, họ đến diễn cũng không thèm diễn nữa phải không?”
Lưu Thừa Phong cả đêm không ngủ ngon, lại còn đang đói bụng, trợn mắt mắng một câu đầy khó chịu.
Anh ta đi đến cửa nhà ăn, nhìn ra con đường phía xa, sau khi xác nhận không có ai đến, dường như đã mất hết kiên nhẫn, tự mình chạy vào bếp.
Chẳng bao lâu sau, Lưu Thừa Phong bưng một nồi cháo đi ra.
“Này, trong đó chỉ còn lại chút đồ này thôi, ăn tạm đi...”
Lưu Thừa Phong nói xong, ợ một cái.
Mùi nước dùng kho.
Nhìn ánh mắt kỳ lạ của mọi người, Lưu Thừa Phong ho khan vài tiếng, khuôn mặt già nua hơi đỏ lên.
“Tôi chỉ... chỉ ăn thêm một quả trứng kho, thứ đó thật sự là tôi phải lục tung cả tủ mới tìm thấy đấy...”
Mọi người cũng không trách anh ta, dù sao nếu không có Lưu Thừa Phong, họ cũng chẳng có bữa sáng này mà ăn.
Đơn giản lấp đầy bụng, mọi người thu dọn đồ đạc rồi đi về phía bên trong thôn.
Thời tiết hôm nay không được tốt, vốn dĩ đã hơi âm u, khi mọi người bước vào rừng, trên đỉnh đầu bỗng vang lên tiếng sấm, sau đó bắt đầu đổ mưa nhỏ.
Tí tách——
Mưa nhỏ rơi trên lá cây, tiếng lách tách dày đặc khiến mọi người cảm thấy bất an.
Họ vạch những bụi rậm dày đặc ra, cuối cùng khi đến cổng thôn, họ đã bị cảnh tượng kinh hoàng bên trong làm cho chết lặng!
Truyện liên quan
10 Ngày Chung Yên
Không hậu cung, không kịch bản, không phải vô địch, không hệ thống, không phải không có não, khó chịu ...
Ta, Dựa Diễn Kịch Thành Kinh Tủng Vai Chính Bàn Tay Vàng
【 đại lão + sắm vai + áo choàng + kinh tủng thần quái + địch hóa + khí vận ...
Danh Sách Cầu Sinh: Từ Xe Máy Đến Huyết Nhục Cự Long
Mạt thế quỷ dị, song danh sách vô hạn tiến hóa, vô địch, nhiều nữ chính.. . Vầng trăng đỏ ...
Trộm Mộ: Chế Tạo Trường Sinh Huyết Mạch Gia Tộc
Phong Thần xuyên qua trộm mộ thế giới, trở thành Xem Sơn Thái Bảo Phong Gia tộc trưởng, đáng tiếc ...
Gia Gia, Ta Là Trọng Sinh, Thật Không Phải Quỷ Thượng Thân
【Huyền nghi thần quái truyền thống】【Nữ chính đơn nhất】【Niên đại văn】【Việc tang lễ nhi tiên sinh thật lục】【Phong tục quàn ...
Thái Thượng Ngự Quỷ Sát
Trời đất mới khai hỗn độn phân, vạn yêu quỷ quái đều xưng tôn.. Nếu có học ta pháp quá ...