Quyển 1 · Chương 664: Kỷ Nguyên Chư Thần

Sau cánh cửa, là vô tận những bộ hài cốt.

Hài cốt chất cao như núi.

Trên đống xương trắng ấy, một bóng hình đang ngồi.

Bóng hình đó khoác trên mình bộ cổ bào phương Đông.

Tay cầm một cây bút.

Một cuốn sổ.

Sổ Sinh Tử.

Bút Phán Quan.

Từ sau cánh cửa nơi Lâm Dịch đứng, một giọng nói lãnh đạm vang lên:

"Cổ thần phương Tây, vượt giới rồi."

"Nơi này, là địa bàn của phương Đông."

Giọng nói cổ xưa kia lần đầu tiên xuất hiện sự dao động:

"Âm Tào Địa Phủ?"

"Chẳng phải các ngươi chưa bao giờ nhúng tay vào..."

"Thời thế thay đổi rồi." Giọng nói lãnh đạm ngắt lời hắn, "Trong cơ thể cậu ta có truyền thừa của bảy vị thần, trong đó có một vị, từng có ân tình với Địa Phủ."

"Nợ nhân tình của cậu ta, hôm nay trả."

Dứt lời.

Một bàn tay trắng bệch từ sau cánh cửa vươn ra.

Đặt lên vai Lâm Dịch.

Khoảnh khắc tiếp theo, toàn bộ vết thương trên người Lâm Dịch lập tức lành lại.

Ánh sáng bảy màu bùng lên lần nữa.

Thậm chí còn rực rỡ hơn trước.

Giọng nói cổ xưa kia cuối cùng cũng biến sắc:

"Quy tắc Sinh Tử..."

"Ngươi cho hắn thân xác bất tử bất diệt?!"

Giọng nói sau cánh cửa thản nhiên đáp:

"Một khắc."

"Chỉ có một khắc."

"Đủ không?"

Lâm Dịch cúi đầu, nhìn đôi bàn tay đang rực cháy trở lại của mình.

Ngẩng đầu, nhìn về phía vô số con mắt kia.

Nhìn vào giữa trán của bóng hình khổng lồ ấy.

Cậu mỉm cười.

"Đủ rồi."

Khoảnh khắc tiếp theo, cậu lại hóa thành luồng sáng trắng.

Lần này, trong luồng sáng trắng ấy, mang theo một tia trắng bệch.

Một màu trắng của cái chết.

Giọng nói cổ xưa gầm lên:

"Thân xác bất tử một khắc thì đã sao!"

"Ngươi rốt cuộc vẫn không thể giết được ta!"

Luồng sáng trắng đâm sầm vào bóng tối.

Lần này, không có tiếng nổ.

Chỉ có một âm thanh cực nhẹ.

Như tiếng bút rơi trên giấy.

Như một cái tên bị gạch bỏ.

Vô số con mắt đồng loạt trợn trừng.

Sau đó—

Bắt đầu lụi tắt.

Một con.

Lại một con.

Lại một con nữa.

Giữa trán của bóng hình khổng lồ kia, xuất hiện một vết nứt cực mảnh.

Giọng nói cổ xưa lần đầu tiên mang theo sự kinh hãi:

"Đây là... sức mạnh của Sổ Sinh Tử?!"

"Ngươi đã mượn được Bút Phán Quan?!"

Trong luồng sáng trắng, giọng Lâm Dịch bình thản:

"Vừa nãy ngươi nói, không giết được ngươi."

"Còn bây giờ thì sao?"

Vết nứt lan rộng.

Bóng tối bắt đầu sụp đổ.

Vô số con mắt đồng loạt nhắm lại, cố gắng trốn chạy về sâu trong vực thẳm.

Thế nhưng luồng sáng trắng còn nhanh hơn.

Dải sáng trắng cực hạn ấy đuổi theo vào tận sâu trong vực thẳm.

Đuổi theo vào tầng sâu nhất của Vạn Thần Điện.

Đuổi theo vào sâu trong giữa trán của bóng hình kia.

Sau đó—

Mọi thứ trở về với tĩnh lặng.

Không biết đã qua bao lâu.

Toàn bộ quân viễn chinh bò dậy từ trong hư không.

Phía trước, chẳng còn lại gì cả.

Không có mắt.

Không có đường nét.

Không có bóng tối.

Chỉ có Lâm Dịch đứng đó.

Trong tay hắn, chẳng biết từ lúc nào đã thêm một tờ giấy.

Trên tờ giấy ấy, viết một cái tên.

Cái tên kia đang nhạt dần.

Cuối cùng, biến mất hoàn toàn.

Lâm Dịch ngẩng đầu.

Nhìn về phía tận cùng hư không.

Ở đó, cánh cửa bạch cốt vẫn còn tồn tại.

Sau cánh cửa, giọng nói đạm mạc kia lại vang lên:

"Một khắc đồng hồ, vừa vặn."

"Nhân tình, trả xong rồi."

Cánh cửa bạch cốt chậm rãi khép lại.

Khoảnh khắc cuối cùng, giọng nói kia bỗng bổ sung một câu:

"Dưới Quy Khư, còn có những thứ sâu thẳm hơn."

"Ngươi tự liệu lấy."

Cánh cửa đóng chặt.

Lâm Dịch im lặng hồi lâu.

Sau đó xoay người.

Nhìn về phía tất cả mọi người trong đội viễn chinh.

Vũ Lãng há miệng, muốn nói gì đó, nhưng lại chẳng biết nên nói thế nào.

Tay Lưu Quân nắm chặt lôi thương cuối cùng cũng buông lỏng.

Sở Mộng Dao sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười.

Thần Ngọc Quân cúi đầu, hành lễ thật sâu.

Lâm Dịch bỗng mỉm cười.

Nụ cười ấy mang theo sự mệt mỏi, mang theo sự nhẹ nhõm, và cũng mang theo một tia—

Cảnh giác.

Hắn giơ tay, chỉ về phía sâu trong hư không.

"Nghe thấy không?"

"Dưới Quy Khư, còn có những thứ sâu thẳm hơn."

"Ở đó, còn nhiều hơn nữa."

"Nhiều đến mức—"

Lời chưa dứt.

Hư không bỗng rung chuyển dữ dội.

Tất cả mọi người đồng loạt ngẩng đầu.

Tận cùng hư không.

Cánh cửa bạch cốt vừa mới đóng lại kia, lại mở ra.

Hơn nữa, không chỉ một cánh.

Mà là vô số cánh.

Sau những cánh cửa, vô vàn âm thanh truyền đến.

Có tiếng đến từ phương Đông.

Có tiếng đến từ phương Tây.

Có tiếng đến từ những chiều không gian chưa từng nghe qua.

Một giọng nói lớn nhất, rõ ràng nhất:

"Lâm Dịch—"

"Giết kẻ canh giữ Vạn Thần Điện, đánh thức những—"

"Thần linh chân chính trong sâu thẳm vực thẳm."

"Chúng, đang thức tỉnh."

Lâm Dịch im lặng.

Tất cả mọi người trong đội viễn chinh im lặng.

Trong hư không, vô số cánh cửa chậm rãi mở ra.

Sau mỗi cánh cửa, là một vực thẳm chưa biết.

Sâu trong mỗi vực thẳm, có thứ gì đó đang thức tỉnh.

Mà phía sau Lâm Dịch.

Tàn tích của cánh cửa Quy Khư vừa mới đóng lại kia, bỗng nhiên sáng lên lần nữa.

Lần này, sau cánh cửa không phải là bóng tối.

Mà là một thế giới khác.

Thế giới đó, giống hệt với Vĩnh Hằng Đại Lục.

Nhưng lại hoàn toàn khác biệt.

Ở đó, cũng có một đội viễn chinh.

Người đứng đầu, có gương mặt giống hệt Lâm Dịch.

Hắn nhìn Lâm Dịch.

Lâm Dịch nhìn hắn.

Cả hai đồng thanh cất tiếng:

"Ngươi là ai?"

Hư không rung chuyển.

Vạn cửa cùng mở.

Chư thần thức tỉnh.

Hư không tĩnh lặng.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự hỗn loạn ở tầng bậc quy luật.

Khoảnh khắc vô số cánh cửa cùng lúc mở ra, mảnh không gian vốn đã vỡ vụn này hoàn toàn mất đi trật tự.

Tốc độ dòng chảy thời gian đang biến đổi.

Chiều không gian đang vặn xoắn.

Thậm chí cả luật nhân quả cũng đang tan rã.

Toàn bộ quân viễn chinh đứng tại chỗ, nhưng lại cảm thấy mình đang tồn tại ở vô số hướng cùng một lúc.

Võ Lãng cúi đầu nhìn bàn tay mình, tay đang run rẩy, nhưng sự run rẩy đó truyền vào mắt lại biến thành hình ảnh của một giây trước.

“Mẹ kiếp… mình đang lùi ngược thời gian sao?”

Thần Ngọc Quân sắc mặt ngưng trọng: “Không phải cậu đang lùi lại, mà là dòng thời gian của mảnh không gian này đã bị xé nát.”

“Chúng ta hiện tại đang cùng lúc tồn tại ở quá khứ, hiện tại và tương lai.”

Lưu Quân ngẩn người: “Điều đó nghĩa là gì?”

“Nghĩa là—” Thần Ngọc Quân cười khổ, “Chúng ta bây giờ có thể đã chết, cũng có thể còn chưa ra đời.”

Tinh thần lực của Sở Mộng Dao vừa muốn triển khai thăm dò, đã lập tức bị vô số dòng thông tin nhấn chìm.

Cô đã thấy.

Thấy vô số thế giới.

Vô số bản thân mình.

Có thế giới cô là pháp sư.

Có thế giới cô là kẻ ăn mày.

Có thế giới cô đã chết từ lâu.

Còn một thế giới nữa—

Cô đứng cạnh Lâm Dịch, nhưng Lâm Dịch đó toàn thân đen kịt, ánh mắt trống rỗng, như một cái xác không hồn.

Cô đột ngột thu hồi tinh thần lực, sắc mặt tái nhợt.

Mà lúc này.

Lâm Dịch đứng tại chỗ.

Ánh mắt hắn vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cánh cửa phía trước.

Người đàn ông giống hệt mình phía sau cánh cửa.

Người đàn ông đó cũng đang nhìn hắn.

Hai người đối diện.

Vô số cánh cửa xung quanh chậm rãi mở ra, hơi thở của vô số diện vị tràn vào hư không này, nhưng cả hai đều không hề cử động.

Giống như đang đối đầu.

Lại giống như đang xác nhận điều gì đó.

Cuối cùng, người đàn ông đó lên tiếng.

Giọng nói giống hệt Lâm Dịch, nhưng lại mang theo một chút khàn đặc kỳ lạ:

“Ngươi không ngạc nhiên sao?”

Lâm Dịch bình thản đáp: “Ngạc nhiên cái gì?”

“Ngạc nhiên vì còn có một người giống ngươi.”

Lâm Dịch im lặng một thoáng.

Sau đó mỉm cười.

“Ta từng gặp Cổ Thần, từng giết thần linh, từng xông vào Quy Khư, từng mượn Sổ Sinh Tử.”

“Bây giờ gặp một bản thân khác, có gì đáng ngạc nhiên?”

Người đàn ông đó cũng cười.

Nụ cười giống hệt Lâm Dịch, nhưng lại khiến Sở Mộng Dao cảm thấy một luồng hàn ý thấu xương.

Đó không phải là nụ cười mà Lâm Dịch sẽ có.

Người đàn ông đó nói: “Thú vị.”

“Ba ngàn năm qua, ta đã gặp vô số bản thân ở các diện vị.”

“Có kẻ hèn nhát, có kẻ điên cuồng, có kẻ vừa gặp đã muốn giết ta.”

“Ngươi là kẻ đầu tiên bình thản như vậy.”

Lâm Dịch không tiếp lời.

Hắn chỉ hỏi: “Ngươi đến từ diện vị nào?”

Người đàn ông đó giơ tay, chỉ về phía thế giới giống hệt Vĩnh Hằng Đại Lục sau lưng mình.

“Ở đó.”

“Vĩnh Hằng Đại Lục.”

“Chỉ là, Cổ Thần của các ngươi bị phong ấn, còn của chúng ta—”

Hắn dừng lại một chút, nụ cười trở nên quỷ dị:

“Chúng ta đã ăn thịt Cổ Thần.”

Ầm—

Trong đầu tất cả mọi người thuộc quân viễn chinh đồng loạt nổ tung.

Võ Lãng thốt lên: “Ăn thịt?!”

Lưu Quân nắm chặt Lôi Thương, tay run lên: “Mẹ kiếp ngươi đang đùa à?”

Người đàn ông đó liếc nhìn họ.

Chỉ một cái liếc mắt.

Võ Lãng và Lưu Quân đồng thời cảm thấy một áp lực vô hình ập tới.

Đó không phải là áp chế sức mạnh.

Mà là áp chế đẳng cấp.

Còn đáng sợ hơn cả những Cổ Thần lúc nãy.

Truyện liên quan