Quyển 1 · Chương 336: Tuyết nhận thất quái

Nơi đây gió tuyết vẫn cuồng bạo, nhưng so với đỉnh núi đã dễ chịu hơn nhiều.

Lâm Dịch vừa thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên U Minh Long Nha truyền đến tín hiệu cảnh báo!

"Dừng lại!"

Lâm Dịch khẽ quát, Bruce lập tức ghìm chân, cảnh giác hạ thấp thân mình.

Sói Vương cũng lập tức tĩnh lặng, hòa mình vào trong gió tuyết.

Phía trước cách năm mươi trượng, tại nơi khuất gió của một vách băng, thấp thoáng có dao động năng lượng.

Không phải loại năng lượng tự nhiên thuần túy của sinh vật hệ băng, mà là... hơi thở của con người! Hơn nữa không chỉ một kẻ!

Đồng tử Lâm Dịch co rút, chuông cảnh báo trong lòng vang dội.

Hắn nhanh chóng nhảy xuống khỏi lưng Bruce, trốn sau một tảng băng lớn, thu liễm toàn bộ hơi thở.

"Quả nhiên có người." Hắn thầm cười lạnh, "Kẻ có thể đến được sườn núi Sương Long vào lúc này, tuyệt đối không phải hạng tầm thường."

Hắn lặng lẽ thò đầu ra, dùng Thiên Dụ Thần Đồng cẩn thận quan sát.

Tại nơi khuất gió của vách băng, vậy mà có bảy bóng người!

Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên mặc áo choàng lông thú trắng như tuyết, khuôn mặt âm hiểm, đôi mắt sắc bén như chim ưng.

Trong tay lão cầm một cây pháp trượng khảm đá quý màu lam, viên đá trên đỉnh pháp trượng đang tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, dường như đang dò xét thứ gì đó.

"Trưởng lão, dao động trên đỉnh núi lúc nãy... giờ đã hoàn toàn biến mất rồi." Một thanh niên mặc giáp da, đeo cung dài sau lưng thấp giọng nói.

Người trung niên được gọi là trưởng lão nheo mắt: "Long hồn tiêu tán, có người đã thành công."

"Chẳng lẽ là đám người Man tộc Băng Sương kia?" Một kẻ khác hỏi.

"Không giống." Trưởng lão lắc đầu, "Man tộc tu luyện sức mạnh đồ đằng, dao động không giống như vậy. Năng lượng bùng phát trên đỉnh núi lúc nãy... mang theo một loại uy nghiêm cổ xưa, thậm chí khiến 'Băng Ngữ Pháp Trượng' của ta cũng phải run rẩy."

Lão dừng lại một chút, trong mắt lóe lên tia tham lam: "Bất kể là ai, có thể chiến đấu với thượng cổ long hồn trên đỉnh Sương Long và giành chiến thắng, lúc này chắc chắn đang bị thương nặng. Hơn nữa... trong tay hắn nhất định có Thất Thái Thần Liên."

Lời này vừa dứt, sáu kẻ còn lại đều thở dốc nặng nề.

Thất Thái Thần Liên! Đó chính là kỳ trân thiên địa có thể cải tử hoàn sinh!

Dù chỉ lấy được một chiếc lá, cũng đủ để tu vi của bọn chúng tiến bộ vượt bậc!

"Trưởng lão anh minh! Chúng ta lên đó chặn giết hắn ngay bây giờ!" Một gã vạm vỡ kích động nói.

"Không vội." Trưởng lão xua tay, "Môi trường trên đỉnh Sương Long vẫn rất khắc nghiệt, chúng ta mạo hiểm đi lên rủi ro quá lớn. Hơn nữa... kẻ đó muốn xuống núi, đây là con đường duy nhất."

Khóe miệng lão cong lên một nụ cười tàn nhẫn: "Chúng ta cứ ở đây ôm cây đợi thỏ. Lấy nhàn nhàn hạ, chẳng phải rất tốt sao?"

Lâm Dịch nghe đến đây, lòng lạnh buốt.

Bảy kẻ này rõ ràng là một nhóm mạo hiểm chuyên hoạt động ở vùng cực bắc, bọn chúng vốn là những người sống ở nơi lạnh giá trên Trái Đất, sau khi đến đây đều thức tỉnh năng lực thiên phú, thực lực không hề yếu.

Nhìn từ đối thoại và trang bị của bọn chúng, ít nhất đều là tu giả cấp Chuẩn Chủ Giáo, trưởng lão cầm đầu e rằng đã đạt đến đỉnh cao Chuẩn Chủ Giáo, thậm chí có thể là cấp Chủ Giáo thực thụ!

Nếu ở thời kỳ toàn thịnh, Lâm Dịch có lẽ không sợ. Nhưng hiện tại...

Hắn cúi đầu nhìn đôi tay đang run rẩy của mình, chân nguyên trong cơ thể không còn lại một phần mười, tinh thần lực càng gần như cạn kiệt. Bruce và Sói Vương cũng ở trạng thái không tốt, sức chiến đấu giảm sút nghiêm trọng.

Đấu cứng? Chắc chắn phải chết.

Đi đường vòng? Xung quanh toàn là vách băng vạn trượng và bão tuyết cuồng nộ, chỉ có con đường này là tương đối an toàn.

Lùi lại? Lùi lại chính là con đường chết.

"Chỉ có thể dùng trí." Lâm Dịch hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại.

Hắn cẩn thận quan sát vị trí đứng và phân bố thực lực của bảy kẻ đó:

Trưởng lão, pháp sư hệ băng, đỉnh cao Chuẩn Chủ Giáo, đe dọa lớn nhất.

Gã vạm vỡ, chiến sĩ, Chuẩn Chủ Giáo bậc bảy, chủ lực cận chiến.

Thanh niên cung thủ, cung tiễn thủ, đỉnh cao Thiên Không Kỵ Sĩ, đe dọa tầm xa.

Bốn kẻ còn lại, hai chiến sĩ hai pháp sư, đều khoảng Thiên Không Kỵ Sĩ bậc tám.

Bảy người đứng theo hình bán nguyệt, phong tỏa chặt chẽ con đường xuống núi.

Tại nơi khuất gió của vách băng còn bố trí kết giới phòng hộ đơn giản, vừa có thể chắn gió tuyết, vừa có thể che giấu hơi thở.

"Đột phá chính diện là không thể, phải tạo ra hỗn loạn, sau đó thừa cơ xông qua." Lâm Dịch nhanh chóng suy tính đối sách.

Hắn nhìn môi trường xung quanh, lại nhìn vào nhẫn trữ vật của mình, mắt bỗng sáng lên.

"Có cách rồi."

Lâm Dịch lặng lẽ lùi lại, tìm một khe băng kín đáo chui vào. Hắn lấy ra vài thứ từ nhẫn trữ vật:

Ba viên tinh thạch màu đỏ to bằng nắm tay - Hỏa Viêm Bạo Liệt Thạch, sau khi kích nổ có thể tạo ra xung kích hỏa diễm dữ dội.

Một bình nhỏ máu của Băng Phong Lang - thu thập được khi đi săn trước đó, chứa hơi thở song thuộc tính băng và gió.

Còn có một cây cốt trượng không bắt mắt - chính là thứ lấy được từ chỗ lão già giữ núi ở sườn núi, đã mất đi độ bóng.

"Hy vọng chất liệu của cây cốt trượng này đúng như mình nghĩ..." Lâm Dịch lẩm bẩm.

Hắn dùng máu của Băng Phong Lang khắc vài phù văn đơn giản lên cốt trượng - đây là những gì hắn học được trong truyền thừa, có thể kích phát tạm thời năng lượng còn sót lại trong một số chất liệu đặc biệt.

Khắc xong, cốt trượng không có phản ứng gì.

Lâm Dịch không nản lòng, lấy tiếp Thất Thái Thần Liên ra.

Tức thì, một luồng hơi thở sinh mệnh ấm áp dồi dào tràn ra. Tuy yếu ớt nhưng phẩm chất cực cao.

Ngay khoảnh khắc này, phù văn trên cốt trượng đột nhiên sáng lên! Không phải màu xanh băng ban đầu, mà là một loại ánh sáng xám trắng mờ nhạt, thấp thoáng mang theo uy áp của rồng!

"Quả nhiên!" Mắt Lâm Dịch sáng rực, "Cây cốt trượng này được làm từ xương của một sinh vật thuộc loài rồng! Tuy năng lượng đã cạn kiệt, nhưng bản thân chất liệu vẫn có thể cộng hưởng với uy áp của rồng!"

Hắn nhanh chóng cất Thất Thái Thần Liên vào nhẫn trữ vật, sau đó cẩn thận cố định ba viên Hỏa Viêm Bạo Liệt Thạch lên cốt trượng, dùng sợi tơ chân nguyên kết nối lại, tạo thành một thiết bị kích hoạt đơn giản.

Tiếp đó, hắn bố trí xung quanh khe băng một chút, rải những mảnh tinh thể băng thu thập được trước đó, thứ có thể tỏa ra dao động năng lượng mạnh mẽ vào vài vị trí then chốt.

Cuối cùng, hắn lấy ra một chiếc áo choàng dự phòng từ nhẫn trữ vật, truyền vào một tia tinh thần lực yếu ớt, khiến nó trông như có người đang di chuyển.

Công tác chuẩn bị hoàn tất.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, nói nhỏ với Bruce và Sói Vương: "Lát nữa nghe lệnh ta. Thấy ta kích nổ xong, đừng ham chiến, dốc toàn lực xông qua, hiểu chưa?"

Hai con chiến thú gật đầu.

"Được, bắt đầu hành động."

Lâm Dịch kích hoạt tinh thần lực trên chiếc áo choàng trước, khiến nó "bay" ra từ phía bên kia khe băng, ẩn hiện trong gió tuyết.

Gần như cùng lúc, bảy kẻ ở nơi khuất gió của vách băng lập tức cảnh giác!

"Ra rồi!" Thanh niên cung thủ Man tộc phát hiện đầu tiên, giương cung lắp tên.

"Đợi đã!" Trưởng lão Man tộc nheo mắt, "Chỉ có một tên? Hơi thở rất yếu... có thể là mồi nhử."

Lão ra hiệu cho thuộc hạ không được manh động, bản thân thì tung ra pháp thuật dò xét.

Đúng lúc này, Lâm Dịch hành động!

Hắn lao mạnh ra từ khe băng, nhưng không phải lao về phía bảy kẻ kia, mà là lao về phía một vách băng bên cạnh! Cây cốt trượng trong tay giơ cao, ánh sáng xám trắng bùng phát dữ dội!

"Long uy?" Sắc mặt trưởng lão Man tộc đại biến, "Trong tay hắn có di vật của tộc rồng! Mau chặn hắn lại!"

Nhưng đã quá muộn rồi.

Truyện liên quan