Quyển 1 · Chương 184: Hồn ma không tan

“Anh ơi, làm sao chúng tìm được chúng ta chính xác đến vậy?”

Ngải lộ vi thở dốc hỏi, trên mặt lộ vẻ khó hiểu.

Lâm Dịch ngồi xổm xuống, kiểm tra chút tro tàn còn sót lại và dấu vết năng lượng hắc ám yếu ớt trên mặt đất sau khi lũ Hắc Súc Yêu tan biến, ánh sáng xanh trong mắt vẫn chưa tắt.

“Là truy vết khí tức. E rằng không chỉ đơn giản là tín vật. Kẻ mặc áo choàng đen đã để chúng ngửi thấy mùi của chúng ta, dù chúng ta đi đến đâu, chỉ cần còn trong phạm vi nhất định, chúng đều có thể khóa mục tiêu và truyền tống lũ tay sai này tới.” Anh nhớ lại ánh mắt oán độc và lời nói trước khi kẻ áo choàng đen biến mất – “Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi”.

“Đồ cặn bã dai như đỉa!” Ngân Nguyệt Lang Vương bực bội cào cấu mặt đất, trong đồng tử vàng rực cháy lửa giận, “Vậy thì để chúng tới! Tới bao nhiêu, bản vương giết bấy nhiêu!”

Nhưng lông mày Lâm Dịch lại nhíu chặt: “E là không đơn giản như vậy. Những con Hắc Súc Yêu cấp thấp này chỉ là thăm dò và quấy rối, mục đích là trì hoãn tốc độ của chúng ta, tiêu hao tinh lực, thậm chí… dồn chúng ta về một hướng cụ thể.”

【Thiên Dụ Thần Đồng】 của anh mơ hồ bắt được, vị trí xuất hiện và phương thức tấn công của lũ Hắc Súc Yêu dường như ẩn chứa ý đồ xua đuổi.

Đúng lúc này, ánh sáng xanh trong mắt anh lại lóe lên dữ dội, trong tầm nhìn hiện ra thông báo mới: 【Năng lực Thiên Dụ Thần Đồng tăng lên: Phân tích thành công dao động tọa độ không gian yếu ớt. Có thể thử truy vết ngược hoặc gây nhiễu (cần tiêu hao lượng lớn tinh thần lực).】

【Nhận được gợi ý năng lực mới: Cảm ứng tọa độ không gian (sơ cấp).】

“Ngải lộ vi, đi theo anh!” Lâm Dịch trong lòng khẽ động, lập tức dựa theo phản hồi tọa độ vi mô mà Thiên Đồng bắt được, chọn một hướng lệch khỏi lộ trình ban đầu nhưng có thể tạm thời tránh được sự truy đuổi.

Họ tiếp tục tiến về phía trước, lũ Hắc Súc Yêu phía sau như giòi trong xương, thỉnh thoảng lại ập tới.

Tuy mỗi lần số lượng không nhiều, nhưng tần suất ngày càng cao, trì hoãn tốc độ của họ đáng kể, cũng khiến họ luôn trong trạng thái căng thẳng, cả thể lực và tinh thần đều liên tục tiêu hao.

Cuối cùng, họ bị “dồn” đến rìa một thung lũng hình vòng cung khổng lồ, trông như bị thiên thạch va chạm.

Giữa thung lũng là một đầm lầy đen ngòm đáng sợ.

Bùn lầy trong đầm như đang sôi sục, không ngừng sủi bọt khí, mỗi khi bọt khí vỡ ra lại tỏa ra hơi thở vực thẳm nồng nặc, buồn nôn.

Mà tiếng tim đập nặng nề kia đạt đến đỉnh điểm tại đây, chấn động khiến ngũ tạng lục phủ người ta như muốn đảo lộn, nguồn gốc chính là nơi sâu nhất của đầm lầy này!

Xung quanh đầm lầy rải rác một số bộ xương hóa thạch khổng lồ, trắng bệch, cùng những mảnh đá vỡ khắc cổ văn, dường như từng là một phần của di tích cổ đại nào đó.

Điều khiến họ kinh hãi hơn là, ở bờ đối diện của đầm lầy, trên một khoảng đất tương đối khô ráo, không gian như tấm màn bị vén lên, kẻ mặc áo choàng đen lại xuất hiện.

Bên cạnh hắn đứng hai thành viên giáo đình khác mặc trang phục tương tự, nhưng khí tức lạnh lẽo và mạnh mẽ hơn.

Dưới chân họ, một pháp trận hắc ám phức tạp đang vận hành chậm rãi, thứ lơ lửng giữa pháp trận chính là huy chương “Mắt Hắc Ám” đang rung động khẽ khàng, không ngừng tỏa ra những gợn sóng xung quanh!

“Phải khen các ngươi một câu, thật sự chạy giỏi lắm.” Kẻ áo choàng đen nhìn ba người đang có chút chật vật ở bờ đối diện, giọng nói mang theo sự giễu cợt như mèo vờn chuột, “Nhưng, trò chơi nên kết thúc rồi. Cảm ơn các ngươi đã vượt chông gai suốt dọc đường, tìm cho chúng ta nơi ươm mầm hoàn hảo nhất của ‘Hạt giống vực thẳm’ này – đầm lầy nơi Hắc Long cổ đại ngã xuống. Bây giờ, hãy dâng hiến nghịch lân và mạng sống của các ngươi cho vực thẳm vĩ đại đi!”

Theo lời hắn, hai thành viên giáo đình bên cạnh đồng thời giơ gậy phép, ma lực hắc ám nồng đậm rót vào pháp trận dưới chân.

Tức thì, toàn bộ đầm lầy đen ngòm sôi sục dữ dội!

Trong bùn lầy cuồn cuộn, vài con quái vật đầm lầy thân hình khổng lồ, cấu tạo từ bùn và hài cốt, tỏa ra khí tức cấp thủ lĩnh chậm rãi bò lên, đôi mắt xanh lục của chúng khóa chặt lấy Lâm Dịch và hai người.

Đầm lầy tràn ngập mùi lá mục trộn lẫn chướng khí, bùn nhão sủi bọt dưới chân, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng.

Nhiều gợn sóng không gian hơn lan tỏa sau lưng ba người, hơn mười con Nguyền Rủa Súc Yêu thân hình tráng kiện, mắt đỏ rực được truyền tống tới.

Chúng gầm rú, nước dãi nhỏ xuống từ răng nanh, tỏa ra khí tức điên cuồng và sát chóc thuần túy, phong tỏa hoàn toàn mọi đường lui.

Phía trước có kẻ địch mạnh áo đen chặn đường, phía sau có bầy yêu điên cuồng bao vây, dưới chân là đầm lầy vực thẳm nuốt chửng sự sống.

Đối thủ là tinh nhuệ của Hắc Ám Giáo Đình nổi tiếng quỷ dị và tàn nhẫn.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, không khí ẩm ướt, dính dấp kia dường như cũng mang theo vị của sự tuyệt vọng.

Anh nắm chặt miếng nghịch lân Hắc Long đen kịt, lạnh lẽo trong lòng bàn tay.

Nghịch lân dường như sống lại ngay lập tức!

Một luồng khí tức đồng nguyên cùng sự nguy hiểm tột độ kích thích nó, vảy đột nhiên nóng rực như sắt nung, hơn nữa một luồng sức mạnh cuồng bạo như hung thú hồng hoang theo kinh mạch lòng bàn tay ồ ạt tràn vào cơ thể!

“Ư… á—!”

Lâm Dịch không nhịn được phát ra một tiếng gầm thấp, cảm thấy nghịch lân kia như tan chảy, trực tiếp hòa vào máu thịt của anh.

Dưới da dường như có vô số sinh vật đang bò trườn, cơn đau dữ dội quét khắp toàn thân.

Những chiếc vảy rồng đen li ti đâm thủng da, từ cánh tay bắt đầu lan nhanh, bao phủ cổ, má…

Nơi đi qua, cảm giác bỏng rát và xé rách vô cùng đau đớn, nhưng lại mang đến một luồng sức mạnh mạnh mẽ khiến người ta run rẩy.

Khí tức của anh tăng lên từng bậc, thực lực như tên lửa từ Chiến Xa nhị giai vọt thẳng lên Kỵ Sĩ cấp nhị giai!

Không khí xung quanh vì sự bùng nổ của sức mạnh này mà hơi vặn vẹo, cuốn lên những cơn lốc nhỏ.

Anh nhìn sang bên cạnh, trong đôi mắt xanh thẳm của ngải lộ vi không chút lùi bước.

Nàng cầm thanh kiếm dài ngang trước ngực, ma lực băng sương trút ra không chút giữ lại, lấy đôi chân ngọc của nàng làm trung tâm, khí lạnh cực độ nhanh chóng lan tỏa, đóng băng bùn lầy đang cuồn cuộn xung quanh trong chớp mắt.

Hình thành một lĩnh vực băng giá ngắn ngủi, tranh thủ cho họ chút thời gian đứng chân.

Nàng đang toàn lực hộ pháp cho Lâm Dịch, khuôn mặt nghiêng thanh lãnh mà kiên định.

Ngân Nguyệt Lang Vương thì ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng sói hú dài chấn động núi rừng.

Trong bầu trời đêm dường như có ánh trăng vô hình bị dẫn động, những dải sáng bạc như thực chất tụ lại, bao phủ lên cơ thể hùng vĩ của nó, hình thành một bộ giáp ánh trăng rực rỡ và kiên cố, răng nanh móng vuốt lộ ra hàn quang.

Lâm Dịch cảm nhận sức mạnh hoàn toàn mới đang cuộn trào trong cơ thể, ánh mắt quét qua bảng thông tin.

【Tên】: Quân Tử Bất Cứu (Lâm Dịch)

【Thiên phú dị năng】: Thiên Dụ Thần Đồng, Long Hóa Lân Nhân.

【Sinh mệnh】: 500/500

【Đẳng cấp】: Kỵ Sĩ cấp nhị đoạn

【Chỉ số chiến đấu】: 320.

Chiến Xa cấp và Kỵ Sĩ cấp, là sự khác biệt giữa đất và trời. Những thuộc tính cơ bản về sức mạnh, nhanh nhẹn, tinh thần rõ ràng trước kia đã biến mất, thay vào đó là một 【Chỉ số chiến đấu】 toàn diện hơn và cũng thần bí hơn.

Sự tự tin do thực lực tăng vọt mang lại đã xua tan tia hoảng loạn cuối cùng.

Giọng anh bình tĩnh lại, ánh mắt sắc bén như dao, xuyên qua sương mù đầm lầy âm u, khóa chặt kẻ áo choàng đen khí tức quỷ dị ở bờ đối diện: “Muốn lấy mạng chúng ta? Vậy thì xem xem, rốt cuộc mạng của ai cứng hơn!”

Gần như ngay khoảnh khắc giọng anh vừa dứt, âm thanh nhắc nhở lạnh lẽo, không chút tình cảm kia lại vang lên trong sâu thẳm tâm trí anh.

【Kích hoạt nhiệm vụ khẩn cấp: Vây quét vực thẳm】

【Mục tiêu: Phá vỡ vòng vây của Hắc Ám Giáo Đình, sống sót.】

【Phần thưởng: Lượng lớn điểm kinh nghiệm, độ dung hợp nghịch lân Hắc Long tăng lên,???】

Quyết chiến, tại vùng đầm lầy bị nguyền rủa này, sắp sửa bùng nổ!

“Lang Vương, hai con quái vật lớn bên trái giao cho ngươi! Ngải lộ vi, đóng băng đầm lầy bên phải, hạn chế hành động của lũ Nguyền Rủa Súc Yêu đó!” Tốc độ nói của anh cực nhanh nhưng vô cùng rõ ràng, “Tôi đối phó với tên cặn bã áo choàng đen ở giữa và pháp trận của hắn!”

Ngân Nguyệt Lang Vương hú dài một tiếng, toàn thân ánh trăng bùng phát, hóa thành một tia chớp bạc lao thẳng tới hai con quái vật đầm lầy bên trái.

Dưới sự xé rách của móng vuốt, kình phong mang theo sức mạnh Nguyệt Thực dễ dàng xé toạc lớp giáp bùn trên người quái vật, phát ra tiếng xé rách khiến người ta ghê răng.

Ngải lộ vi thì hít sâu một hơi, thanh kiếm trong tay cắm xuống đất, hai tay kết ấn.

Sức mạnh băng giá lạnh lẽo bùng phát lấy nàng làm trung tâm, mặt đất đầm lầy bên phải nhanh chóng đóng băng.

Lũ Nguyền Rủa Súc Yêu đang định lao tới khựng lại dưới chân, động tác tức thì chậm đi rất nhiều.

Mà Lâm Dịch, dưới sự thúc đẩy của cảm giác nóng rực bùng phát từ miếng nghịch lân Hắc Long, không chút sợ hãi lao về phía pháp trận giữa đầm lầy!

Sự cộng hưởng giữa nghịch lân và sức mạnh trong sâu thẳm huyết mạch anh ngày càng mạnh mẽ, một ý chí man hoang và uy nghiêm bắt nguồn từ cổ đại tràn vào tâm trí anh.

“Không biết tự lượng sức mình!” Kẻ áo choàng đen cầm đầu cười lạnh, cùng hai thành viên giáo đình khác đồng thời thúc đẩy pháp trận.

Ma lực hắc ám nồng đậm ngưng tụ thành những bóng đen tựa như xúc tu, mang theo tiếng rít chói tai, tựa như rắn độc rời hang, từ nhiều hướng khác nhau siết chặt lấy Lâm Dịch.

Trong mắt Lâm Dịch, ánh lam bùng lên dữ dội, Thiên Dụ Thần Đồng vận chuyển hết công suất, quỹ đạo của những xúc tu hắc ám nhanh nhẹn quỷ dị kia trong mắt hắn lập tức trở nên rõ ràng, thậm chí có thể dự đoán trước điểm rơi tấn công tiếp theo của chúng.

Thân hình hắn trở nên phiêu hốt bất định, luôn né tránh đòn siết chặt trong gang tấc với biên độ nhỏ nhất, mà tốc độ thì không hề giảm sút!

Truyện liên quan