Quyển 1 · Chương 420: nữ vu ( mười bốn ) “Bên hồ trấn nhỏ

Chương 420: Nữ vu (mười bốn) “Bên hồ trấn nhỏ”

“Nàng… Monica làm sao lại biến thành như vậy?”

Lilith kinh hãi tột độ, nàng siết chặt nắm tay, cố gắng đè nén sự kinh hoàng và giận dữ, “Chẳng phải nói đã khống chế được rồi sao?”

Nữ bác sĩ – người mà Kinh Ninh nhìn thấy trong bức ảnh thẻ đeo trước ngực – thở dài thườn thượt: “Đột nhiên chuyển biến xấu.”

“Những con ốc đen đó đang không ngừng sinh trưởng và sinh sản trong cơ thể Monica.”

“Chúng đã cắn nuốt phần lớn huyết nhục của cô ấy.”

Kinh Ninh thầm nghĩ: Monica? Có phải là chị gái của Leo trong vụ mất tích thứ hai không?

Trên vách kính phòng cách ly, những con ốc đen vẫn không ngừng mấp máy. Chúng rơi ra từ cơ thể Monica, chậm rãi đổi hướng, từng chút một bò ngược trở lại.

Khi nữ bác sĩ hơi nghiêng người, Kinh Ninh nhìn thấy người đứng phía sau. Đó là một người mặc áo choàng đen, lộ ra gương mặt quen thuộc – chính là Lilith, bà chủ khách sạn bên hồ!

Nàng ta chính là kẻ mặc áo đen từng ẩn nấp trên tầng hai nhà Đại Nhĩ!

Phải chăng Lilith định lén lút di chuyển Đại Nhĩ đang bị gãy chân, nhưng giữa đường lại đụng độ cô, Khoa Đế và Hiểu Hiểu?

Lilith tự biết không địch lại Hiểu Hiểu và Khoa Đế nên đã chạy trốn qua lỗ hổng trên tầng hai?

Sau đó, khi Hiểu Hiểu đuổi theo những kẻ mặc đồ bảo hộ đen, nàng ta đã tạo ra ảo cảnh để bắt giữ Khoa Đế lúc anh đang cõng Đại Nhĩ?

Nhưng đây cũng chỉ là suy đoán.

Một lọn tóc đỏ của Lilith rơi ra khỏi áo choàng, đôi mắt xám thâm thúy xinh đẹp của nàng ta lúc này đầy vẻ lạnh lẽo và nặng nề.

“Monica… sẽ chết sao?”

Biết nàng đang rất đau lòng, nhưng nữ bác sĩ không muốn lừa dối: “Ừ.”

Nữ bác sĩ cúi đầu nhìn đồng hồ: “Ngay giây phút ma lực của Trấn trưởng tiêu tán, Monica sẽ chết.”

Trấn trưởng?

Chẳng lẽ… Trấn trưởng chính là Anna?

Chữ “Hồn” trên “Chốt mở linh hồn” liên tục phát sáng, tâm trí Kinh Ninh khẽ động: Điều này có nghĩa là Monica sắp chết?

“Ký ức linh hồn” chỉ có thể sử dụng trên người sắp chết.

Tại sao trên người Monica lại mọc ra ốc đen? Cô ấy có liên quan gì đến vụ mất tích của Leo? Tại sao cô ấy lại ở đây? Nơi này rốt cuộc là đâu?

Có lẽ sau khi đọc được “Ký ức linh hồn” của Monica, những nghi hoặc này sẽ được giải đáp.

Không chắc có thể biết hết mọi chuyện, nhưng chắc chắn sẽ thu thập được nhiều thông tin hơn.

Sau khi quyết định, Kinh Ninh nhấn giữ chữ “Hồn” ở giữa “Chốt mở linh hồn”. Một luồng bạch quang dịu nhẹ ngưng tụ thành màn hình điện tử, hướng thẳng về phía người phụ nữ ngoại quốc đang xõa tóc, trên cổ không ngừng rơi ra những con ốc đen.

Những ký hiệu lạ liên tục biến ảo trôi nổi trên người cô ta – tựa như những “tư tưởng thể” đầy cảm xúc mãnh liệt bao phủ lấy cơ thể.

【 Đã khóa đối tượng đọc là Monica, có tiến hành đọc ký ức linh hồn đối với đối tượng này không? 】

Kinh Ninh nhấn nút “Xác nhận”.

Một cơn chóng mặt trời đất quay cuồng ập đến từ sâu trong đại não, Kinh Ninh không kìm được mà chớp mắt.

Mỗi lần chớp mắt, hàng loạt hình ảnh lại hiện lên trong đầu như đèn kéo quân.

Tim cô đập rất nhanh và loạn nhịp, như thể có một lực xoay nhân tạo nào đó – nhịp tim của cô đang được điều chỉnh để cộng hưởng cùng tần số với Monica.

【 Chỉ khi linh hồn bạn và mục tiêu cộng hưởng cùng tần số, bạn mới có thể “xem” được 60 giây ký ức linh hồn của mục tiêu. 】

“... Leo, em sao vậy?”

Giọng người phụ nữ vang lên, Kinh Ninh mở mắt nhìn – cô đang nhìn qua đôi mắt của người phụ nữ, quan sát những gì cô ấy từng trải qua.

Đó là một thiếu niên da dẻ tái nhợt, hắn đang ngâm mình hoàn toàn trong bồn tắm.

Nước trong bồn tràn ra ngoài “ào ào”, hắn chỉ lộ ra cái đầu ướt sũng.

Hơi nước mịt mù, ánh sáng lờ mờ.

Tấm gương trong phòng tắm phản chiếu hình ảnh người phụ nữ đứng ở cửa, chính là Monica.

Thiếu niên được gọi là “Leo” có đôi đồng tử lồi ra một cách quái dị. Hắn nhìn chằm chằm vào chị gái mình, không chút cảm xúc.

“Ta… nghe thấy… Thần đang triệu hoán ta…”

Leo mở miệng, sâu trong cổ họng đen ngòm dường như có thứ gì đó đang mấp máy.

Kinh Ninh nhíu mày.

Cô nhìn thấy, nhưng người phụ nữ đứng ở cửa phòng tắm dường như không hề hay biết. Bên cạnh cửa có một tấm gương phản chiếu bóng dáng Monica – cô đang vội vàng quấn khăn quàng cổ, mở ba lô kiểm tra đồ đạc, dường như đã quá quen với những lời nói nhảm nhí của em trai.

“Chị đi làm muộn rồi. Nếu em đói thì tự hâm nóng đồ ăn trong tủ lạnh nhé.”

“Gần đây là mùa du lịch cao điểm, cửa hàng sẽ rất bận, có thể chị sẽ về muộn.”

Sau khi xác định chìa khóa xe và ví tiền đã nằm trong ba lô, Monica ngẩng đầu nhắc nhở Leo lần nữa: “Vi Đức mất tích rồi, Trấn trưởng không cho ai lại gần Tĩnh Hồ, em cũng đừng đi.”

“Cẩn thận một chút, đừng tùy tiện mở cửa cho người lạ.”

Leo không đáp lại, hắn hơi quay đầu – trong gương, Kinh Ninh nhìn thấy rất rõ, da mặt hắn chỉ còn lại một lớp mỏng, phía sau đầu toàn là những con ốc đen chen chúc dày đặc.

Phần sau đầu của hắn đã bị ốc đen ăn sạch!

Tại sao?

Leo là… vật thí nghiệm? Giống như Johan kia sao?

Ý nghĩ này trong đầu Kinh Ninh còn chưa kịp dứt thì hình ảnh đột ngột bị cắt đứt – giây tiếp theo, cô nghe thấy tiếng thét kinh hoàng của Monica.

“Các người muốn làm gì?”

“Các người là ai! Buông tôi ra! Cứu… cứu mạng!”

Một chiếc khăn lông đen ngòm nhét vào miệng Monica, cô sợ hãi nhìn quanh, đây là trên một chiếc xe.

Trong xe ngồi hai gã đàn ông mặc đồ bảo hộ đen… và còn có một túi đựng thi thể màu xanh biển.

Nhìn thấy túi đựng thi thể đó qua đôi mắt của Monica, Kinh Ninh xác nhận phán đoán vừa rồi.

Leo quả nhiên là vật thí nghiệm.

Giống như Johan trước đó, thí nghiệm thất bại, hắn bị những kẻ mặc đồ bảo hộ đen, đội mũ kín mít không rõ mặt này “thu hồi”.

Trong túi đựng thi thể chính là hài cốt của Leo.

Nước mắt lăn dài trên má Monica, cô tuyệt vọng nhìn chằm chằm vào túi đựng thi thể, trong lòng dấy lên một dự cảm vô cùng bất an.

Hình ảnh lại bị cắt đứt.

“Đùng –!”

Monica bị ném xuống Tĩnh Hồ.

Làn nước đục ngầu bao phủ lấy cô.

Cô khó nhọc mở mắt, giữa những bọt khí đang nổi lên, cô nhìn thấy con quái vật khổng lồ kia – thật đáng sợ, trên người nó mọc đầy những “con mắt” chi chít, những “con mắt” đó đang trừng trừng nhìn cô.

Monica liều mạng giãy giụa, cô đạp tung sợi dây trói ở cổ chân, cố sức bơi lên trên.

Gợn nước chấn động, đánh thức con quái vật.

Con quái vật giống như cua khổng lồ đang nằm dưới đáy hồ lao vọt ra, hai chiếc càng lớn chĩa thẳng về phía chân cô.

Nàng sợ hãi tột độ, muốn liều mạng kêu cứu, nhưng ở dưới nước căn bản không phát ra được âm thanh nào —— huống chi, miệng nàng còn bị bịt kín.

Bởi vì linh hồn cộng hưởng cùng tần số với Monica, Kinh Ninh dường như có thể đọc hiểu tâm lý hoạt động của Monica lúc này.

Chết rồi…… Nàng sắp chết rồi……

Nhưng tại sao lại như vậy……

Túi bọc thi thể kia chính là Leo sao? Những kẻ đó rốt cuộc là ai…… Đây là quái vật gì thế……

Ngay khi Monica tuyệt vọng nhắm mắt, cho rằng bản thân chắc chắn phải chết, thì có người nhảy vào trong hồ nước!

Nàng cuống quít mở mắt nhìn, đó là một người phụ nữ trung niên tóc điểm bạc, dáng người tinh tráng.

Người phụ nữ này sở hữu đôi mắt màu hạt dẻ đầy kiên nghị.

Bà ấy…… Giống hệt Anna trong bức ảnh!

Monica hiển nhiên nhận ra người phụ nữ này, nàng vô cùng tin tưởng bà, hai chân quẫy đạp, liều mạng hướng về phía người phụ nữ trung niên.

Giây tiếp theo, hình ảnh lại một lần nữa nhảy chuyển.

Tiếng thở dốc thô nặng, tiếng tim đập dồn dập…… Một ngụm nước hồ bị nhổ ra.

Trong làn nước hồ lẫn lộn lục bình, từng viên ốc đen vẫn còn đang mấp máy.

“Monica? Monica!”

“Cô ấy bị làm sao vậy? Có nghe thấy chúng ta nói gì không?”

“Đống ốc đen này là thứ gì?”

“Tôi đã đến nhà cô ấy xem qua —— Leo mất tích rồi.”

“Trấn trưởng, Monica không ổn, cô ấy……”

Monica gian nan mở hai mắt, gương mặt người phụ nữ trung niên hiện lên trong tầm nhìn, tiếp theo là Lilith, cuối cùng là nữ bác sĩ kia……

Tít —— Bằng!

Tiếng máy khử rung tim vang lên bên tai, dường như có người đang cấp cứu cho Monica.

Nhịp tim trở nên hỗn loạn.

Trong đường ruột dường như có thứ gì đó đang mấp máy, ngay sau đó, những thứ kia bắt đầu gặm nhấm —— chúng lớn lên, sinh sản, ngày càng nhiều thứ chèn ép lên ngũ tạng lục phủ.

Chúng đang ăn nội tạng của nàng.

Tiếng kêu thét bén nhọn truyền đến từ “nút thắt linh hồn”, âm thanh này kéo Kinh Ninh ra khỏi “ký ức linh hồn”.

Mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, nàng thở dốc, ánh mắt có chút mơ hồ.

Ba giây sau, nàng đã hiểu ra.

Những con ốc đen quỷ dị kia thông qua nước hồ Tĩnh Hồ, xâm nhập vào cơ thể Monica —— cơ thể người dường như là cái nôi sinh sản tốt nhất cho chúng.

Vậy nên…… Leo, kẻ tự ngâm mình trong bồn tắm, cũng là bị ốc đen ăn sạch?

Tất cả những người từng tiếp xúc với Tĩnh Hồ đều có khả năng bị ốc đen ký sinh?

Monica vốn không phải là “vật thí nghiệm” được lựa chọn, sau khi bị những kẻ mặc đồ bảo hộ màu đen ném vào Tĩnh Hồ, nàng vốn sẽ bị con quái vật lớn kia ăn thịt, nhưng trấn trưởng đã cứu nàng……

Dựa theo ghi chú bằng bút đỏ viết trên bức ảnh trước đó, Leo “mất tích” vào ngày 26 tháng 8. Cái gọi là “mất tích” chính là thực nghiệm thất bại, Leo bị thu hồi.

Căn cứ vào “ký ức linh hồn” vừa nhìn thấy, Monica cũng bị ném vào Tĩnh Hồ vào ngày 26 tháng 8.

Hiện tại là ngày 3 tháng 9, chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi, mắt cá chân của Monica đã bị ốc đen ăn đến chỉ còn trơ lại xương trắng.

“Susan, tôi cảm thấy khó chịu quá —— Monica là người lớn lên cùng chúng ta.” Trong giọng nói của Lilith tràn ngập thống khổ và đau thương, “Chúng ta thật sự không còn cách nào sao?”

“Dù phải làm gì, tôi cũng có thể……”

Susan bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy cô.

“Đống ốc đen này giống như một trận ôn dịch vậy.”

“Trấn nhỏ bên hồ đã bị ô nhiễm hoàn toàn rồi.”

“Chúng ta vẫn chưa tìm ra cách tiêu diệt những con ốc đó —— điều duy nhất chúng ta có thể làm lúc này là bảo vệ những người dân chưa bị ô nhiễm.” Giọng nữ bác sĩ rất dịu dàng, “Lilith, Đại Nhĩ vẫn ổn chứ?”

Lilith dùng tay áo lau đi nước mắt nơi khóe mi, cô gật đầu: “Tôi đã đưa con bé về rồi.”

“Còn cả đứa nhóc kia nữa……”

“Không giống với suy đoán của chúng ta, thiếu nữ người châu Á và đứa trẻ quái dị kia, dường như không cùng một phe với những kẻ mặc đồ bảo hộ màu đen bí ẩn đó.”

“Thiếu nữ người châu Á kia đã đuổi theo đám người đó.”

“ e rằng cô ta lành ít dữ nhiều.”

Tác giả có lời muốn nói:

Trước Tết Âm Lịch hẳn là sẽ viết xong 《 Nữ Vu Thiên 》, lịch cập nhật không ổn định, khả năng cao sẽ hai ngày một chương ~~

Truyện liên quan