Quyển 1 · Chương 41: Cướp nhà, diệt đoàn, chiến lợi phẩm

Kẽo kẹt..

Nắp cống thoát nước bị Vô Ưu nhẹ nhàng đẩy khơi, hắn cúi nhìn xuống tình hình bên ngoài.

Nhìn đám rừng rậm kia, trong lòng hắn ước lượng thời gian.

Vị trí hiện tại của hắn, ở gần đài phun nước âm nhạc trung tâm Công viên Tư Phổ Lạc.

Cống thoát nước nơi này nối thẳng với cống dưới hầm Carlisle, khoảng cách cũng không xa.

Hơn nữa, từ vị trí nắp cống này, hướng bắc chưa đến 200 mét là khu rừng rậm, có thể trực tiếp quan sát tình hình bên kia.

Vô Ưu từ sáng 10 giờ đã đến khu vực này, không chỉ đi lại khám phá Công viên Tư Phổ Lạc, thậm chí còn lội ngược tới hầm Carlisle để xem xét tình hình nơi đó.

Sau khi nắm được vật tư, đường chạy trốn cũng đã được quy hoạch xong.

“Đã sắp đến 3 giờ chiều, dù tên côn đồ kia đóng trò diễn hết mình, chắc cũng đã về rồi.” Vô Ưu thầm tính toán.

Thực tế cũng chẳng sai bao nhiêu.

Khoảng mười phút sau.

Oanh.... Lộc cộc....

Tiếng súng nổ dày đặc truyền từ bên ngoài nắp cống, sau đó Vô Ưu nghe thấy tiếng nổ máy của hàng chục xe máy.

Hắn nhấc một góc nắp cống, nhìn về phía truyền đến tiếng động.

Hô hô....

Hơn hai mươi chiếc xe phun lửa xông ra từ sâu trong rừng rậm, mang theo khí thế kinh người lao từ quốc lộ không xa thẳng về nơi chiến đấu.

Vô Ưu không khỏi hoài nghi đôi mắt mình.

Nhưng hắn không nhìn lầm, mỗi chiếc xe phía trước đều dựng thẳng một ống dẫn hình cái bơm khí, từng luồng ngọn lửa mãnh liệt phun từ ống dẫn lên không trung, mang theo khói đen cuồn cuộn.

U a.... Ô ô....

Cùng với tiếng hoan hô cuồng nhiệt của bọn shipper, đoàn xe biến mất, chỉ còn mơ hồ nghe tiếng xe máy nổ.

Trong đầu Vô Ưu lập tức hiện lên một bộ phim kinh điển....

“Nguyên lai đây là Kỵ sĩ Lửa! Khó trách gọi tên đó, hơn nữa tất cả đều hói đầu, không hói thì không được à! Phun lửa như vậy mà không sợ tóc bị cháy sạch à?”

Hơi cảm thán, Vô Ưu quay lại làm chính sự.

Hắn nhìn lại hướng Kỵ sĩ Lửa rời đi, đẩy nắp cống ra, tay chống nhẹ, người đã lướt ra mặt đất, theo thói quen đóng lại nắp cống, để lại bộ dạng cũ.

Hắn nhấc lên súng trường FNFAL đã nạp đạn, tiến về phía rừng rậm.

Trang bị 【Mị Mị】 trên người, dù mặc mấy chục cân đồ, Vô Ưu vẫn cảm thấy thân nhẹ như yến, mỗi động tác đều thành thạo.

Hắn cõng ba lô vải Oxford 60L, bên trong chỉ có hai cái túi và một bó dây thừng.

Nhanh chóng đến rừng rậm, hắn đã thấy những chiếc xe tận thế dừng ở khu vực giữa rừng.

Nơi đó cách vị trí hắn chưa đến trăm mét, nhờ che chắn của cây cối, Vô Ưu chậm rãi tiến gần.

Chẳng mấy chốc, hắn đã thấy rõ tình hình bên trong.

Năm tên đồng dạng đầu trọc, Ngọn Lửa Kỵ Sĩ, chỉnh tề đứng quanh một người thân xuyên trường bào đỏ như lửa, đầu trọc.

Mà bên cạnh tên trung niên đầu trọc kia, cư nhiên còn đứng một người rõ ràng thuộc thế lực khác.

Với Uyên suy đoán người này hẳn là chính là đại biểu mà tên côn đồ Ngục Giam phái tới, trong bảy người này, chỉ có hắn có tóc.

Tuy rằng nhiều một người, nhưng đối với Với Uyên thì không có ảnh hưởng gì.

Bảy người đều nhìn về phía nơi vang tiếng chiến đấu, tên kia ngụy trang thành Ngọn Lửa Tư Tế cùng tên côn đồ Ngục Giam còn lại đang nói chuyện với nhau điều gì đó.

Với Uyên nhẹ nhàng buông súng trường FNFAL, từ bao đạn lấy ra lựu đạn M64, nhổ chốt an toàn, khom lưng, bước chân chậm rãi tiến gần.

Đôi mắt chú ý dưới chân, hắn không muốn xảy ra chuyện ngu ngốc như dẫm gãy cành khô.

Mà thực tế tình huống thuận lợi xa hơn dự đoán của Với Uyên, có tiếng chiến đấu xa xôi che lấp, hắn nhẹ nhàng đã đến vị trí sau lưng bọn họ chưa đến 20 mét, chính là chỗ che chắn hỗn tạp đó.

"Liền nơi này! Không thể lại gần nữa!" Với Uyên khom lưng nấp sau cabin xe tải, di chuyển sang bên chuẩn bị ném lựu đạn.

Chỉ là vừa vươn người dậy, hắn đã đối mặt với một đôi mắt, hai người cùng sửng sốt.

Với Uyên:....

Với Uyên đầu lập tức tạc: "Ngọa tào, ta sao quên tình báo nhắc tới có cái cơ quan thể, chỉ là gia hỏa này đôi mắt sao lại quen thuộc thế!"

Nhưng rất mau hắn phát hiện cơ quan thể này không hề động tĩnh, hắn cũng nhớ ra người kia là ai.

"Này không phải là tên cướp bột sữa đậu của ta ngày đó sao? Hắn sao lại rơi vào tay tên côn đồ Ngục Giam."

Mà đối phương hiển nhiên cũng nhận ra Với Uyên, chút kinh ngạc trong mắt lập tức bình tĩnh, ánh mắt chạm cố vào quả lựu đạn trong tay hắn.

Lập tức khom người thấp lại, cuộn tròn vào trong tầm che chắn của thùng xe tải.

Dù động tác rất cẩn thận, nhưng vẫn không tránh khỏi phát ra vài tiếng động.

Với Uyên thấy một Ngọn Lửa Kỵ Sĩ nhấc bả vai đã chuyển động, hiểu là không thể chờ nữa.

Lựu đạn lập tức ném vào giữa nhóm Ngọn Lửa Kỵ Sĩ, theo đó hắn súc người sau bánh xe sau xe tải, tay lại lần nữa lấy ra một quả lựu đạn.

"Lựu đạn...." Chỉ nghe một tiếng kinh hô, rồi tiếng lựu đạn rơi đất lăn lộn.

Một giây sau... Oanh.....

Tiếng nổ mạnh vang lên nháy mắt, quả lựu đạn thứ hai đã bị Với Uyên nhổ chốt, mặc kệ hết thảy, không ngẩng đầu, ước lượng vị trí so với xe tải liền ném mù ra ngoài.

3 giây sau, nổ mạnh lại vang lên.

Lần này Với Uyên đã sẵn sàng, một giây sau nổ, cả người từ sau bánh xe lăn ra một cái, quỳ rạp trên đất, súng trường FNFAL xuyên qua khung xe tải đã nhắm thẳng vào những bóng người ngã trước mặt chưa biết chết sống.

Phanh phanh phanh... Phanh phanh phanh...

Những thân thể bắt đầu bị trúng đạn, nhưng rất mau hắn phát hiện không ổn.

"Không đúng, chỉ có năm cụ thi thể!" Với Uyên theo bản năng lăn người xoay tròn.

Bảng... Bảng... Cùng lúc hắn lăn xoay, tiếng súng vang lên, vị trí hắn vừa nấp sấp hiện ra hai lỗ đạn.

Mà Với Uyên tận dụng dịp này xác định được vị trí đối phương, cũng nghe thấy từ phía trước truyền đến tiếng kêu thảm thiết nén nhịn.

Hắn b mị lại mắt, lập tức minh bạch: phía trước hai quả lựu đạn tuy chỉ để lại hai người sống sót, nhưng chắc chắn bọn họ bị thương không nhẹ.

Nếu như vậy...

Thần kinh bệnh, muốn mạng tao!

Nếu kẻ địch không bị thương, Với Uyên khả năng còn phải kiêng kỵ, nhưng hiện tại đã biết đối phương bị thương.

Còn sợ cái máo.

Từ ngực móc ra một quả lựu đạn, liền ném thẳng về phía nơi tiếng động truyền đến.

Quả nhiên, ngay trong nháy mắt đã lôi chốt ném ra.

Tiếng gào rú và kêu rên vang lên.

Với Uyên trong lòng hừ lạnh một tiếng.

Oanh....

Tiếng nổ mạnh lại lần nữa vang lên.

Lần này Với Uyên không cho đối phương bất kỳ cơ hội nào, trực tiếp xông ra ngoài, súng trường FN FAL vỗ về phía phương vị tiếng động vang lên.

Phanh phanh phanh....

Viên đạn đánh lên mặt đất bốc lên từng hố đạn, Với Uyên một bên tính toán số đạn, một bên nhanh chóng tiến tới.

Quả nhiên, nhìn thấy hai thân ảnh trú ẩn sau gốc cây, trong đó một người tựa hồ đã nghe thấy tiếng bước chân của Với Uyên, cầm AK trong tay đã nâng súng lên ngắm.

Phanh phanh phanh.....

Truyện liên quan