Quyển 3 · Chương 393: Tác dụng của Thiên Mộc Trường Sinh Thể (Cập nhật hàng daily)

Ngoài thành rừng rậm um tùm, mùi máu tươi vẫn chưa tan hết. Lý Nguyên Tịch ngồi khoanh chân như cũ, thân thể phân thân thành hai nơi. Nhưng khi hắn bắt đầu tu luyện, dưới chân nơi cỏ bình thường liền như gặp mưa xuân phồn hoa, trước trán quanh mình rừng cây rậm rạp bỗng tràn ngập sinh khí vô tận, im lặng hóa thành một nơi uy lệnh sở hữu yêu thú, cỏ cây đều có thể thoải mái sinh trưởng linh cảnh. Đây chính là Thiên Mộc Trường Sinh Thể khủng bố chốn.

Tu luyện tức là phóng thích sinh mệnh lực cực hạn, cùng phụng dưỡng ngược lại. Trong khoảnh khắc hô hấp, vạn vật sinh sôi. Trong rừng, thi thể tu sĩ rơi rụng trên mặt đất vẫn còn vương vết máu tươi chưa khô cùng giáp trụ rách nát. Xung quanh Lý Nguyên Tịch, sinh cơ nhàn nhạt bao phủ, những thi thể kia ngay lập tức bị cỏ cây bốn phía cắn nuốt. Cỏ dại vốn bám rễ vào thi thể liền điên cuồng nhổ gốc, những dây leo yếu ớt quấn quanh hình hài thi thể, lá xanh biếc tầng tầng lớp lớp, trong nháy mắt đã che lấp thi thể lạnh lẽo đến kín mít, không còn chút vết máu sót lại.

Những gì từng là huyết nhục cùng xương cốt, dưới sinh mệnh lực của Thiên Mộc Trường Sinh Thể dần dần phân giải, tan rã, cuối cùng hóa thành chất dinh dưỡng tinh khiết thấm vào đất, nuôi dưỡng mảnh rừng rậm này. Những cổ thụ vốn khô héo bỗng đâm chồi xanh tươi, những loài hoa dại vô danh nơi bụi cỏ lần lượt nở rộ. Không khí mùi máu tươi dần bị hương thơm cỏ cây thay thế. Chỉ còn sót lại nơi rừng rậm một chút sát khí mỏng manh, không tiếng động nhưng chứng minh nơi đây không lâu trước đây từng xảy ra cuộc chém giết sinh tử.

Lý Nguyên Tịch khép hờ mắt, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn một khối ngọc nhuận xanh nhạt trên bàn tay. Linh khí tinh thuần ẩn chứa trong ngọc theo thần thức khống chế, từ kinh mạch lòng bàn tay dần dần thẩm thấu vào cơ thể, theo lộ tuyến của “Thiên Mộc Trường Sinh Quyết” vận hành khắp người. Khác với tu sĩ thông thường khi tu luyện khí gặp trở ngại, kinh mạch nơi hắn dường như vốn sinh ra để dẫn dụ linh khí, linh khí trong ngọc nhanh chóng được hóa giải, rèn luyện, chuyển hóa, từng đợt từng đợt dung nhập vào sinh mệnh lực bên trong.

Sau một lát, sinh cơ nhàn nhạt, cuốn hút quanh thân hắn lan tỏa sinh khí thanh hương. Linh khí từ giữa hai chân mày hắn từ từ trào ra, sau đó khắp người hắn sinh cơ chi khí thẩm thấu ra ngoài, giống như sương sớm quấn quanh thân thể. Sinh cơ chi khí ấy uyển chuyển nhẹ nhàng, tinh khiết, dừng quanh những bông hoa vừa nở khiến chúng càng thêm rực rỡ ướt át, những dây leo non vừa nhú cao thêm vài tấc. Dừng quanh cổ thụ, chồi non vươn dài nhanh chóng, lá xanh biếc tươi sáng, thoáng chốc mang đến quang cảnh nóng bức giữa mùa hạ bị xua tan.

Lý Nguyên Tịch quanh thân sinh cơ càng thêm nồng đậm, thân thể ngồi khoanh chân lẫn vào mảnh rừng rậm, hợp nhất thành một. Hắn luyện hóa linh khí càng lúc càng nhanh, khối ngọc trên bàn tay ánh sáng dần dần tắt lịm, nhưng rừng cây quanh hắn lại càng thêm sum suê, ngay cả đất dưới chân cũng trở nên mềm xốp, phì nhiêu, ẩn chứa linh vận lưu chuyển. Bản thân hắn không hề sứt mẻ, chỉ có quanh thân không ngừng kích động sinh cơ chi khí, cùng sự sinh trưởng yên lặng của thảm thực vật nơi rừng rậm, không tiếng động nhưng đủ chứng minh sức mạnh cùng thần kỳ của Thiên Mộc Trường Sinh Thể.

Tu luyện tức là bổ dưỡng, sát sinh cũng sinh lợi. Đây chính là nơi khiến sinh thể mạnh mẽ nhất phải kính sợ.

Đúng lúc này, một trận tiếng bước chân nặng nề vang lên, rung động cỏ cây. Từ sâu trong rừng rậm, một sinh vật khổng lồ chậm rãi tiến đến. Khác với yêu thú hung tợn khi tấn công, tiếng bước chân ấy trầm ổn, nặng nề, mỗi bước đi qua, cỏ xanh quanh chân đều tự động xòe lá, nghiêng mình hướng về phía âm thanh như đang chào đón. Lý Nguyên Tịch động tác tu luyện chậm lại, hai mắt từ từ mở ra. Đồng tử trong trẻo không chút cảnh giác, chỉ có ánh mắt hiểu biết, nhìn về phía thanh âm một cách bình thản.

Tiếng bước chân vang lên lần nữa, cùng tiếng giáp xác cọ xát đất nhỏ nhoi. Một con rùa đen khổng lồ từ bụi cây rậm rạp chậm rãi tiến ra. Đây không phải loài rùa bình thường. Tấm mai của nó rộng hơn cả cối xay, hoa văn trên giáp xen kẽ ngang dọc, sâu cạn không đều, tựa như những vòng tuổi của cành cây cổ thụ ngàn năm. Điều khiến người ta kinh ngạc hơn cả là trên mai nó mọc lên một nhánh cây non cao chừng nửa thước. Cành cây xanh biếc như ngọc, lá ướt át, đỉnh ngọn còn hai mảnh lá vàng nhạt rung rinh trong gió, hòa cùng hơi thở cổ xưa của quái vật khổng lồ quanh thân, tạo nên cảnh tượng kỳ lạ.

Toàn thân sinh vật này tỏa ra sinh khí thuộc tính mộc nồng đậm, hơi thở ngưng đọng không tan, mang theo uy áp độc đáo của loài yêu thú bốn giai. Nhưng uy áp ấy không hề chứa chút hung tợn, ngược lại ôn hòa như thần linh nơi rừng già, suối thanh tịnh.

Nó chầm chậm xuyên qua bụi cỏ rậm, vụng về nhưng cẩn thận tránh khỏi những dây leo quấn quanh, tiến đến ngay trước mặt Lý Nguyên Tịch. Thân thể khổng lồ hơi co lại, đôi mắt đục nhưng ấm áp nhìn chằm chằm vào hắn, không có ý định công kích, không có sự thử thách, chỉ có bản năng thân cận cùng kính sợ.

Sau một lát, nó từ từ cúi đầu xuống, tấm mai nặng nề nhẹ nhàng đặt trên cỏ, phát ra một tiếng động trầm thấp. Toàn thân vốn căng cứng dần thả lỏng, nằm phục xuống đất. Cây non trên mai nó cảm nhận sinh cơ quanh Lý Nguyên Tịch, lá rung động nhẹ, tự phát tỏa ra chút linh khí, giao hòa cùng sinh cơ chi khí quanh hắn, hài hòa như gặp lại cố nhân sau ngàn năm. Đây chính là sự kết hợp giữa thổ mộc hai thuộc tính.

Toái Nham Lâm Quy, chiến lực có thể sánh ngang với Nguyên Anh tu sĩ tộc Nhân. Đây chính là huyền diệu trọng yếu của Thiên Mộc Trường Sinh Thể. Mọi sinh linh thuộc tính mộc, dù là yêu thú trong núi, thảo linh trên vách đá, hay linh chi nơi khe suối, cổ đằng nơi thung lũng, đều sẽ bị sinh mệnh lực thuần khiết nơi thân thể hắn hấp dẫn, sinh ra thiện cảm tự nhiên cùng lòng mong muốn nương tựa. Không cần cố gắng thu phục, chúng sẽ chủ động đến gần, đúng như trăm sông đổ biển, lá rụng về cội.

Toái Nham Lâm Quy thu liễm hơi thở, dường như e sợ quấy rầy Lý Nguyên Tịch tu luyện. Nó nhanh chóng thu hết tứ chi vào trong mai, cây non trên mai theo gió rung động. Nhìn xa xa, nó cùng cỏ cây quanh thân hợp thành một khối, bất động nằm sấp bên cạnh Lý Nguyên Tịch, phủ đầy rêu xanh cùng cây non nơi rừng già.

Lý Nguyên Tịch khóe môi khẽ cong, nhắm mắt lần nữa, tiếp tục tu luyện.

Truyện liên quan