Quyển 2 · Chương 324: Hắc long

Bởi vì Ân Tư tương đối “trương dương”, hoàn toàn không giống Lewis biết cách tự che giấu bản thân.

Cho nên, sự xuất hiện của hắn cũng khiến hai con ma vật to lớn chú ý.

Tựa như đã ước định từ trước, ngay khi Ân Tư quan sát hai con ma vật, chúng lập tức phát động công kích về phía hắn.

“Ha hả, không chào đón ta đến vậy sao? Vừa tới đã ‘nhổ nước miếng’, thật là hành vi thiếu lễ phép.”

Đối mặt với quả cầu lửa và cầu sét khổng lồ đang lao tới, Ân Tư sắc mặt bình tĩnh, vung kiếm chém ra một bức tường gió chắn trước người.

“Oanh!”

Quả cầu lửa và cầu sét đâm sầm vào tường gió, năng lượng bùng nổ tức thì tạo nên tiếng nổ vang dội, kéo theo luồng không khí chấn động thành cuồng phong thổi quét bốn phía.

“Hô ——”

Đôi cánh khổng lồ vỗ mạnh, phát ra âm thanh nặng nề đầy uy lực, cuồng phong gào thét, bụi bặm bay mù mịt, cây cối oằn mình.

Hắc Long vỗ cánh lao về phía Ân Tư đang ở trên không, gần như trong chớp mắt, nó đã như một bóng ma khổng lồ che khuất đỉnh đầu hắn.

Đồng thời, bộ móng vuốt thô tráng quấn quanh ngọn lửa cũng vung tới tấn công Ân Tư.

Ân Tư nghiêng người né tránh, móng vuốt lướt qua trước ngực hắn.

Ngọn lửa trên đó muốn thiêu đốt Ân Tư, nhưng lại bị lớp phong giáp trên người hắn chặn đứng.

Sau khi né được cú vung móng của Hắc Long, Ân Tư thuận thế phản đòn bằng một nhát chém.

Thanh trường kiếm quấn quanh thanh phong, mang theo sấm sét chém mạnh vào chi trước đang lao tới của Hắc Long.

“Đang!”

Trường kiếm và lớp vảy đen va chạm, tóe ra tia lửa cùng tiếng va chạm chói tai.

Sau một kích, Ân Tư lập tức lắc mình rời xa Hắc Long, tránh thoát phạm vi phun lửa diện rộng của nó.

“Hiện tại xem ra, hơi chút khó chơi, lực phòng ngự của vảy rất nổi bật, đòn tấn công bình thường của ta rất khó phá vỡ.”

“Phương thức công kích tuy đơn giản nhưng sự kết nối rất tốt, rất giống một loại kỹ xảo nào đó…… Long kỹ xảo sao? Thú vị thật.”

“Con Thanh Diện Sư phía dưới kia, từ sau quả cầu sét ban đầu, liền không hề phát động công kích nữa.”

“Là cho rằng Hắc Long đủ sức giải quyết ta, hay là có nguyên nhân nào khác?”

Ân Tư vừa né tránh đòn tấn công của Hắc Long, vừa thầm nghĩ trong lòng.

“Chúng nó có lẽ không hòa thuận, có thể lợi dụng một chút…… Thôi, xem tình huống đã.”

“Mưu kế chỉ dùng khi không đánh lại, nếu có thể cường sát, thì cần quái gì mưu kế.”

“Ân…… Động thủ thật sao?”

Ân Tư nhìn thấy trên người Hắc Long bốc lên hồng quang, tiếp đó bùng cháy ngọn lửa, cuối cùng biến thành một liệt dương rực rỡ nóng cháy hơn cả mặt trời trên cao.

Tiếp theo, liệt dương bắt đầu co rút, trở nên càng thêm chói mắt.

“Ân?”

Nhìn thấy vạt áo mình bắt đầu cháy, Ân Tư không khỏi nhíu mày.

“Chỉ là nhiệt độ khuếch tán thôi mà đã vượt qua phong nguyên tố phòng hộ của ta.”

“Hỏa nguyên tố xung quanh trở nên sinh động, nhiệt độ không ngừng lên cao, kết cấu nguyên tố trông có vẻ giống như hàng loạt Hỏa Cầu Thuật chồng chất mà thành.”

“Nhưng sự kết nối của chúng lại là một kết cấu khác…… Ân, không nhìn ra.”

“Ai, tìm cơ hội phải đi tiến tu ma pháp thêm thôi.”

“Bằng không, ma pháp hơi cao thâm một chút là ta đã không nhận ra, làm sao có thể tạo ra phòng ngự hữu hiệu?”

Ân Tư thầm than trong lòng.

Tốc độ suy nghĩ rất nhanh, tốc độ phóng thích ma pháp của Hắc Long cũng rất nhanh.

Mười mấy giây trôi qua, sự biến hóa của liệt dương dừng lại, cuối cùng từ quả cầu lửa đường kính 30 mét co lại thành quả cầu quang trắng kích cỡ bằng quả bóng rổ.

Nó lặng lẽ đình trệ trên móng vuốt Hắc Long, nhiệt độ nóng cháy làm vặn vẹo không khí, khiến cảnh vật xung quanh trở nên mơ hồ.

Khiến Hắc Long vốn đã hung ác lại càng thêm một tia cảm giác thần bí đầy uy lực.

“Tiểu tử, ngươi không phải rất biết trốn sao…… Chiêu này, ta xem ngươi trốn thế nào!!”

Hàm dưới Hắc Long đóng mở, giọng nói uy nghiêm chấn động không khí truyền vào tai Ân Tư.

Vừa dứt lời, quả cầu quang trắng nóng cháy trong tay nó bay ra, sau đó bùng nổ tức thì, biến thành vô số ánh sáng nóng rực chiếu xạ toàn trường.

Trong chớp mắt, bạch quang lóe lên, mọi thứ dường như bị thiêu thành tro bụi.

Ngay cả mặt đất xanh mướt cách trăm mét bên dưới, lúc này cũng hóa thành một bức tranh luyện ngục đen hồng.

Đen là tro tàn, hồng là dung nham.

Rõ ràng, dù cách xa trăm mét, ánh sáng cực nóng kia vẫn khiến mặt đất tan chảy thành dung nham.

“Thật đáng sợ nha…… Đây hẳn cũng là một loại thiên tai ma pháp.”

“Là do Hắc Long phát ra ma lực nhiều hơn sao? Cảm giác chiêu này trong thực tế còn mạnh hơn thiên tai ma pháp của Nặc Kéo.”

Ân Tư sắc mặt bình tĩnh đứng phía sau Hắc Long, thần sắc đạm mạc nói.

Chiêu này nhìn như phiền toái, vì tốc độ của hắn căn bản không thể nhanh hơn vận tốc ánh sáng, nên về lý thuyết, hắn không thể né tránh công kích.

Nhưng ứng đối chiêu này thực ra rất đơn giản, trước khi công kích bùng nổ chỉ cần tìm một vật che chắn là được.

Vừa hay, hình thể Hắc Long đủ lớn, che khuất thân hình hắn là chuyện hoàn toàn không thành vấn đề.

Nếu là giai đoạn chuẩn bị ma pháp, hắn sẽ không dùng cách này.

Bởi vì khi đó nhiệt độ bên cạnh Hắc Long cao hơn những nơi khác rất nhiều, đứng sau nó chỉ tổ tự tìm phiền phức.

Nhưng khi quả cầu trắng đã hình thành, nhiệt độ này đã hơi thu liễm lại.

Hơn nữa, Hắc Long không thể để đòn tấn công của chính mình làm tổn thương bản thân…… Cho nên, phía sau nó tự nhiên trở thành vật che chắn tốt nhất.

Chỉ cần tốc độ nhanh một chút, trước khi công kích bùng nổ đuổi tới phía sau Hắc Long là được.

Vừa hay, về tốc độ, Ân Tư vẫn rất tự tin.

Hắn là Phong hệ Đại Kỵ Sĩ, bản thân lại giỏi sử dụng thiên địa chi phong, tốc độ tự nhiên không thể chậm.

Bằng không, vừa rồi hắn đã không thể xoay Hắc Long như chong chóng, khiến nó tấn công mãi không trúng, tức giận đến mức phải tung đại chiêu.

“Rống!”

Nhìn thấy tên nhóc Ân Tư này lại lấy chính mình làm vật che chắn để tránh đòn, Hắc Long phẫn nộ gầm lên một tiếng dữ dội.

Theo sau, cái cổ thon dài xoay chuyển nhìn về phía sau, miệng rộng mở ra, một ma pháp trận màu đỏ rực ngưng tụ trong miệng nó.

Đồng thời, mấy ma pháp trận khác vây quanh Ân Tư, gần như trong chớp mắt, nhiều cột lửa thô to lao tới tấn công hắn.

“Khinh thường ta sao?”

“Vừa rồi đại chiêu đã thất bại, vậy mà vẫn chỉ sử dụng hỏa hệ ma pháp…… Rõ ràng ma lực đã tố cáo ngươi rồi.”

“Tính, ngươi không muốn tung chiêu khác thì đến lượt ta, để ta bức ra thứ ngươi đang che giấu.”

Ân Tư nhẹ giọng nói.

Đồng thời, mấy đạo tường gió hình thành xung quanh hắn, chặn đứng những cột lửa đang lao tới.

Ngay sau đó, “Biển Sương Mù” lấy hắn làm trung tâm lập tức triển khai khuếch tán, đại dương u ám chỉ trong chớp mắt đã bao trùm lấy không trung xung quanh.

Đồng thời, trên người hắn khoác thêm một tầng khôi giáp màu bạc sẫm, che khuất vẻ mặt vô cảm dị thường kia.

“Biển Sương Mù” hiện ra, cùng với hơi thở của Ân Tư đột ngột tăng vọt, khiến Hắc Long lập tức cảnh giác.

Gương mặt dữ tợn của nó lộ ra vẻ ngưng trọng đầy tính người.

Không chỉ riêng nó, ngay cả Thanh Diện Sư đang “xem diễn” trên mặt đất, sau khi chú ý tới sự thay đổi trong hơi thở của Ân Tư, tứ chi cũng nháy mắt căng chặt.

Phảng phất như bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy vọt lên, lao vào không trung trăm mét để tham gia chiến đấu.

Truyện liên quan