Quyển 2 · Chương 90: Không đề (Sửa đổi)

Sau khi giải quyết xong đám siêu phàm giả của gia tộc Carumban, Ân Tư hướng ánh mắt về phía những kẻ còn lại.

Chú ý tới ánh mắt của Ân Tư, những kẻ chưa kịp chạy trốn lập tức co rúm lùi lại vài bước, một số người thậm chí quỳ rạp xuống đất cầu xin tha mạng.

Nghe tiếng khóc lóc và van xin bên tai, trong lòng Ân Tư nảy sinh một tia trắc ẩn.

“Ta trở nên càng ngày càng ‘bình thường’, thế mà lại bắt đầu thương hại kẻ địch.”

Ân Tư thở dài nói.

Sau đó, hắn lợi dụng “Thiên địa sát khí” tiễn hơn trăm mạng người này đi gặp gia đình họ một cách không đau đớn.

Xuất phát từ chút lòng trắc ẩn đó, hắn đào một cái hố sâu chôn cất những thành viên cuối cùng của gia tộc Carumban, rồi mang theo đống tài bảo lớn nhỏ quay trở về thành Tạp Kéo.

Không lâu sau khi Ân Tư rời đi, trên ngôi mộ hợp táng của gia tộc Carumban đột nhiên thò ra một bàn tay đỏ ngầu, dính đầy bùn đất.

……

Trở lại thành Tạp Kéo, Ân Tư tìm gặp Bon và đặt đống tài bảo mà đám người gia tộc Carumban mang theo trước mặt hắn.

Nhìn đống vật phẩm chất cao như núi, Bon nghi hoặc nhìn Ân Tư.

“Đây là tài bảo mà đám người gia tộc Carumban mang theo khi rút chạy. Ta đã xem qua, ngoài một ít trang sức đá quý, còn có không ít vật phẩm ma pháp.”

“Những thứ này có lẽ sẽ giúp ích cho việc xây dựng thành Tạp Kéo sau này… giao cho ngươi đấy.”

Ân Tư giải thích.

“Carumban… gia tộc đã thực tế kiểm soát thành Tạp Kéo mấy chục năm nay cũng đã đi đến hồi kết rồi sao.”

Bon nhìn đống tài bảo trước mắt, trong mắt tràn đầy cảm khái.

“Đừng đa sầu đa cảm nữa, bảo người ta xử lý đống đồ này đi. Có món ma pháp nào không biết thì cứ hỏi vị tiên sinh tên Nói Nhĩ Phu kia.”

“Ông ta là ma pháp sư, những thứ này chắc ông ta sẽ nhận ra… Lát nữa ta sẽ quay về lâu đài quân sự nghỉ ngơi, chính là căn văn phòng của ngươi đấy.”

“Có chuyện gì thì cứ tìm người đến đó báo cho ta.”

Nói xong, Ân Tư chuẩn bị rời đi, hắn còn có việc riêng cần xử lý.

“Khoan đã!”

Bon gọi Ân Tư lại. Ân Tư nhìn hắn, im lặng dò hỏi xem còn chuyện gì cần mình giúp.

“Ta muốn nhờ ngươi giúp Harry Man và đám ám vệ kia giải trừ khế ước. Trong toàn bộ quân phản kháng, có lẽ chỉ có ngươi mới đảm bảo chắc chắn giải trừ được chúng một cách an toàn.”

“Chuyện đó sao… ta biết rồi. Vừa hay ta cũng muốn nghiên cứu thử tình trạng của cái khế ước đó.”

Chuyện nhỏ, Ân Tư không chút do dự đồng ý với thỉnh cầu của Bon.

“Bọn họ hiện đang bị giam giữ làm tù binh ở cổng nội thành.”

Bon nói tiếp.

Ân Tư gật đầu, sau đó nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của Bon, chẳng bao lâu đã tới cổng nội thành.

Nhìn thấy bóng người từ trên không trung rơi xuống, binh lính quân phản kháng lập tức báo cáo với trưởng quan, sau đó Thêm Nhĩ Tư cùng vài kỵ sĩ canh gác nhanh chóng tiến tới trước mặt Ân Tư.

“Hắc Nhĩ… không, tiên sinh Ân Tư, ngài tới đây có việc gì quan trọng sao?”

Thêm Nhĩ Tư cung kính hỏi mục đích của Ân Tư. Dù tướng mạo đã thay đổi, nhưng giọng nói đó hắn vẫn luôn ghi nhớ.

“Đã lâu không gặp, Thêm Nhĩ Tư, dáng vẻ này của ngươi trông có chút xa lạ.”

Ân Tư cười nói, sau đó không tán gẫu thêm về chủ đề này mà trực tiếp nêu mục đích: “Ta tới để giúp đám ám vệ kia giải trừ khế ước, bọn họ đang ở đâu?”

Nghe vậy, Thêm Nhĩ Tư lập tức dẫn Ân Tư tới nơi giam giữ tù binh.

Chỉ thấy trên một bãi đất trống được quây lại, đông đảo binh lính vốn thuộc nội thành đang ngồi dưới đất tán gẫu đầy chán nản.

Thông qua cảm giác nhạy bén, Ân Tư nhanh chóng tìm thấy Harry Man trong đám người.

“Đã lâu không gặp, Harry Man.”

Ân Tư chào hỏi.

“Phải nha, đã lâu không gặp, Ân Tư.”

Harry Man nhanh chóng đứng dậy, giữ một khoảng cách nhất định với Ân Tư, rồi nở nụ cười trông có vẻ nhẹ nhàng đáp lại.

Ân Tư có thể đọc được sự căng thẳng của Harry Man, nhưng cũng giống như việc hắn không biết làm sao để giảm bớt sự xa lạ của Thêm Nhĩ Tư, lúc này hắn cũng không biết làm sao để xóa tan sự căng thẳng của Harry Man.

Hắn đành giả vờ như không thấy, giữ thái độ như trước đây nói với Harry Man:

“Xem ra trạng thái của ngươi cũng không tệ, không bị thương tích gì. Nào, đưa tay đây, ta giải trừ khế ước của gia tộc Carumban cho ngươi.”

Nghe vậy, Harry Man thuận theo đưa tay ra. Ân Tư nắm lấy rồi cẩn thận cảm nhận tình trạng trong cơ thể Harry Man.

Một lát sau, Ân Tư hơi nhíu mày, điều này khiến Harry Man càng thêm căng thẳng, tưởng rằng khế ước có vấn đề gì.

“Sao vậy?”

Harry Man cẩn thận hỏi.

“Không có gì, chỉ là hơi bất ngờ… Ta vốn tưởng mình cảm giác sai, không ngờ khế ước đó quả thực đã bị hủy bỏ.”

“Xem tình trạng tàn dư nguyên tố trong cơ thể ngươi, chắc cũng đã được một thời gian rồi, không biết có phải do gia tộc Carumban bị diệt vong hay không.”

Biết thần sắc mình làm Harry Man sợ hãi, Ân Tư liền giải thích.

“Khế ước đã giải trừ… Đúng rồi, trước đó trên chiến trường, ta đột nhiên cảm thấy cơ thể thoát khỏi sự trói buộc nào đó, chỉ là vì tình hình lúc đó nên không để ý lắm.”

“Có lẽ chính là lúc đó, khế ước đã giải trừ chăng?”

Harry Man hồi tưởng lại.

“Vậy sao… Nếu nói như vậy, việc hủy bỏ khế ước có lẽ liên quan tới cái chết của Bá tước Ba Đức.”

“Thôi, không nói chuyện này nữa. Dù vì lý do gì, khế ước giải trừ cũng là chuyện tốt… Cái này cho ngươi.”

Ân Tư không quá để ý, cười nói vài câu xã giao rồi lấy từ đai lưng không gian ra một thứ đưa cho Harry Man.

“Đây là?”

Nhìn lọ dược tề ngũ sắc trong tay, Harry Man nhớ ra điều gì đó nhưng vẫn không chắc chắn hỏi lại Ân Tư.

“Đây là 【Nguyên tố tẩy lễ dược tề】, nếu ngươi may mắn, thứ này có thể giúp ngươi trở thành siêu phàm kỵ sĩ.”

“Tất nhiên, nếu vận khí kém thì ta đành phải đi dự đám tang của ngươi thôi.”

“Cho nên, uống hay không tùy ngươi.”

Ân Tư giải thích.

Lặng lẽ nhìn chằm chằm lọ dược tề trong tay, thần sắc Harry Man vô cùng phức tạp.

Ân Tư không đợi Harry Man lựa chọn, ngay sau đó chọn vài tên ám vệ khác, xác nhận khế ước ám vệ của gia tộc Carumban đã giải trừ rồi rời đi.

Đêm nay còn chưa qua nửa, thời gian còn lại nên dành cho chính mình.

Trở lại lâu đài quân sự, Ân Tư lấy lại túi đồ đặt trong văn phòng Bon, lấy quần áo dự phòng ra thay bộ đồ người chết trên người.

Sau đó, hắn tìm một vị trí dựa tường, nửa nằm nửa ngồi tiến vào phó bản.

Ngoài cửa.

Hai thủ vệ canh gác nghe thấy động tĩnh nhỏ phát ra từ trong phòng, nhất thời không biết có nên mở cửa vào xem thử hay không?

“Chúng ta có nên vào xem tình hình không?”

Một người thủ vệ hỏi đồng bạn của mình.

“Ngươi nói xem? Trưởng quan bảo chúng ta đêm nay phải canh giữ tại đây, ngoại trừ ông ấy ra thì không cho phép bất cứ kẻ nào bước vào căn phòng này.”

Đồng bạn trợn trắng mắt.

“Lâu đài hiện tại yên tĩnh quá, sao ta cứ có cảm giác cả tòa lâu đài chỉ còn lại hai chúng ta nhỉ, tĩnh lặng quá, cảm giác hơi đáng sợ.”

Tên thủ vệ kia không biết nghĩ đến câu chuyện kinh dị nào, thân thể run lên bần bật.

Đồng bạn nhìn hắn đầy cạn lời, trong lòng thầm chê trách hành vi tự biên tự diễn vô cớ của người đồng sự này, sau đó nghiêm túc tiếp tục thực hiện nhiệm vụ canh gác, không thèm để ý đến trò làm màu của hắn nữa.

Truyện liên quan