Quyển 1 · Chương 35: trở lên trò chơi

Chương 35: Bắt đầu trò chơi

Chớp mắt đã đến 8 giờ sáng, lúc dùng bữa điểm tâm...

Tần Hằng lúc này đã giết được hơn 20 con trâu.

Sở dĩ chậm như vậy không phải do giết chậm, mà chủ yếu là khâu lột da và mổ xẻ rất phiền phức.

Đối với một tân thủ, muốn mổ xẻ một cách hoàn mỹ chắc chắn là rất khó.

Tần Hằng cũng không ngoại lệ.

Từ vị trí hạ đao cho đến lực tay nặng nhẹ đều cần phải không ngừng thực hành.

Trong quá trình đó, cơ thể hắn vẫn run rẩy không ngừng, miệng lẩm bẩm rên rỉ, máu trên tay cũng thường xuyên rỉ ra ngoài.

Điều này khiến Ngưu Nhị lo lắng suốt cả buổi sáng, chỉ sợ hắn đột nhiên kiệt sức ngã lăn ra đất thì phiền phức to.

Cứ cách một lúc, gã lại hỏi một lần: "Còn chịu đựng được không?"

Nhưng điều khiến gã cạn lời là Tần Hằng tuy trông có vẻ khó chịu nhưng vẫn cắn răng chịu đựng được.

Đến cả gã cũng không thể không bội phục.

Lúc ăn sáng, Ngưu Nhị nhân cơ hội lén báo cáo tình hình của Tần Hằng cho Tiêu mập mạp.

Tiêu mập mạp lại đem chuyện này báo lên cho Minh Nguyệt và Viên đại phu, kèm theo một chiếc khăn tay dính đầy vết máu.

Bên trong đình viện nơi Minh Nguyệt cư ngụ...

Viên đại phu cầm chiếc khăn tay dính máu kia, như thể nhặt được chí bảo, hết ngửi lại hít.

Lúc này cô mới cười hì hì nói:

"Nguyệt tỷ, thế nào? Muội đã nói thể chất hắn đặc biệt mà? Ngay cả cơn đau ngứa của Tiểu Thứ Ngưu cũng có thể kháng được.

Hay là giao hắn cho muội nghiên cứu kỹ một chút đi, biết đâu sẽ có phát hiện lớn, đến lúc đó có thể luyện chế ra..."

"Không được!"

Minh Nguyệt dứt khoát từ chối, món bảo bối tốt như vậy không thể để cô nàng này chơi hỏng được.

Đoạn nàng lại nhíu mày nói: "Tên này quả thực hơi khó đối phó, nhưng mới chỉ bắt đầu thôi, có khả năng hắn đang cố gồng, biết đâu buổi chiều lại tới đây cầu xin ta."

"Không cần đến một năm, ta có thể đào tạo hắn thành một 'vương bài công tử' cho thuê..."

"Hoắc hoắc hoắc hoắc..."

Viên đại phu cạn lời liếc nàng một cái, nhìn nhìn chiếc khăn tay, tròng mắt đảo liên tục rồi nói:

"Muội kiến nghị, ngày mai cho hắn đi làm bào ngư đi."

Làm bào ngư?

Dứt lời, Tiêu mập mạp cả người cứng đờ, rùng mình một cái.

Minh Nguyệt cũng nheo mắt lại, một lần nữa từ chối: "Không được, hắn hiện tại mà đi làm bào ngư, e là sẽ bị đám bào ngư đó đùa chết mất."

Viên đại phu đành bĩu môi, vẻ mặt đầy tiếc nuối.

Tuy nhiên, cô nàng rất nhanh đã cầm chiếc khăn tay phấn khích rời đi.

Minh Nguyệt cũng hết cách với cô bạn này, chắc chắn là cô nàng đi nghiên cứu máu của Tần Hằng rồi...

...

Ăn sáng xong, Tần Hằng tiếp tục sát ngưu...

Có vị sư phụ già như Ngưu Nhị chỉ điểm, Tần Hằng mổ xẻ trâu cũng ngày càng thuần thục hơn...

Tốc độ giết trâu cũng ngày một nhanh hơn...

Trong suốt thời gian này, cơn buồn ngủ khi làm việc mà Tần Hằng lo lắng đã không xuất hiện.

Trạng thái tinh thần của hắn luôn rất tốt, không biết là do nội lực tu luyện ra hay là do đánh quái trong trò chơi thì không thấy mệt.

Đến gần 5 giờ chiều, Tần Hằng rốt cuộc cũng giết xong một trăm con Tiểu Thứ Ngưu.

Thực ra sau khi nắm vững kỹ xảo, tốc độ của hắn còn có thể nhanh hơn nhiều, nếu dốc toàn lực thì có lẽ hơn 2 giờ chiều đã xong.

Nhưng hắn vẫn cố nhịn, kéo dài thời gian đến tận gần 5 giờ.

Nếu không có Hệ thống Truyền Kỳ, có lẽ hắn sẽ thể hiện ưu tú một chút để thu hút sự chú ý của cấp trên.

Để sớm ngày trở thành võ đạo đệ tử của Phong Nguyệt Lâu.

Nhưng bây giờ thì khác...

Có Hệ thống Truyền Kỳ, hắn hoàn toàn có thể ẩn mình lâu dài ở khu tạp dịch, lúc làm việc thì sát ngưu tu luyện, tan làm thì chơi game tu luyện...

Chứ nếu trở thành đệ tử Phong Nguyệt Lâu thì phải ra ngoài đâm thuê chém mướn.

Hắn hiện tại mới chỉ là Võ giả một tinh, đánh được ai? Gặp phải một cường giả cửu tinh, e là một ánh mắt cũng đủ khiến hắn phải quỳ xuống.

Cứ thành thành thật thật chơi game tu luyện là tốt nhất.

Thực ra hắn cũng từng cân nhắc, sau khi có Hệ thống Truyền Kỳ, liệu mình có nên lén rời khỏi Phong Nguyệt Lâu, tìm một nơi không người để yên tâm chơi game, cũng không cần phải sát ngưu.

Nhưng thế đạo này rất loạn, hắn lại không có tiền, tu vi còn thấp, ra ngoài đến chỗ ở cũng chẳng có...

Không tiền thì chẳng lẽ đi trộm? Đi cướp? Tần Hằng hắn không làm nổi loại chuyện đó.

Vậy thì phải đi tìm việc làm? Nhưng như thế thường sẽ ảnh hưởng đến việc tu luyện.

Còn một điểm nữa khiến hắn lo lắng.

Phong Nguyệt Lâu liệu có thực sự để hắn rời đi vô điều kiện không?

Dù hắn có Ẩn Thân Nhẫn, có thể trốn đi, có thể đi trộm đồ để không chết đói...

Nhưng dù sao cũng phải có một nơi an toàn chứ?

Hắn vẫn còn quá yếu...

Vả lại, Phong Nguyệt Lâu đã cứu hắn, trong lòng hắn vô cùng cảm kích.

Không có Phong Nguyệt Lâu, lúc hắn mới xuyên không tới, không chết đói thì cũng chết vì trọng thương rồi.

Nói Phong Nguyệt Lâu đã cho hắn mạng sống thứ hai cũng không quá lời.

Hiện tại có thể giúp Phong Nguyệt Lâu làm chút việc cũng khiến thâm tâm hắn nhẹ nhõm hơn nhiều.

Trên đời này, đối với người có tình nghĩa, nợ khó trả nhất chính là nợ ân tình...

Rời đi, hắn phải bôn ba lo cho cuộc sống, rất có thể không có thời gian tu luyện, lại không an toàn.

Ở lại, vừa an toàn, vừa có thể làm việc báo ơn, lại không cần lo chuyện ăn ở, vẫn có thời gian tu luyện.

Vì thế, nghĩ đi nghĩ lại, hắn thấy cứ yên tâm ở đây ẩn mình phát triển từ từ là tốt nhất.

Phong Nguyệt Lâu rất mạnh, dưới gốc cây lớn thì dễ hóng mát, cứ từ từ mà tiến thôi.

Đợi đến khi ta đạt cấp tối đa trong Truyền Kỳ, trang bị đầy mình rồi mới ra ngoài tung hoành cũng chưa muộn...

Mặc dù Tần Hằng cố ý thả chậm tốc độ, nhưng Ngưu Nhị vẫn kinh ngạc đến ngây người.

Bởi vì tốc độ này đã ngang ngửa với những tay mổ xẻ lão luyện trong đám người thường.

Ngay cả Minh Nguyệt khi nghe tin này, nụ cười cũng càng thêm sâu, càng kiên định quyết tâm bồi dưỡng Tần Hằng.

Loại người cả nhà chết sạch, không nơi nương tựa này là dễ dàng có được lòng trung thành nhất.

Vì thế, lúc ăn cơm tối, Tần Hằng được nhận thêm một bát canh bổ huyết.

Nói là hôm nay hắn sát ngưu chảy không ít máu, cần phải bồi bổ.

Đồng thời, Tiêu quản sự lại một lần nữa chuyển lời mời của Minh Nguyệt.

Nói nếu hắn thấy làm tạp dịch mệt mỏi thì có thể tìm nàng bất cứ lúc nào để trở thành công tử.

Nhưng Tần Hằng đã dứt khoát từ chối.

"Không cần đâu, ta thấy sát ngưu cũng khá vui."

Trở thành công tử, đi hầu hạ phụ nữ vui chơi thì có được điểm kinh nghiệm không?

Sao mà sướng bằng sát ngưu được?

Hôm nay với một trăm con trâu, Tần Hằng đã thu về hai vạn kinh nghiệm.

Tuy không quá nhiều, nhưng cũng bù đắp được không ít kinh nghiệm trong lúc ngoại tuyến đấy chứ.

Biết đâu vì người chơi quá đông, kẻ khác đánh cả ngày trời cũng chưa chắc kiếm nổi hai vạn kinh nghiệm ấy chứ.

Còn một điểm nữa, Tần Hằng rất mâu thuẫn với việc trở thành khách làng chơi, đó là vì hắn sợ mắc bệnh phong tình.

Thứ này ở kiếp trước đã khó trị, tại thời cổ đại này, e rằng còn đáng sợ hơn nhiều...

Khi Minh Nguyệt nghe thấy mình lại bị từ chối, chỉ có thể bực bội uống cạn ly rượu trong tay.

Hừ, ta xem ngươi có thể gồng được mấy ngày?

……

Ăn xong bữa tối.

Tần Hằng trở về chỗ ở, nhanh chóng tắm rửa một lượt, rồi vội vã nằm vật xuống giường, hai chân dang rộng!

Đăng nhập trò chơi!

Một ngày trôi qua, hiện tại đã là 6 giờ tối, cũng không biết đại quân người chơi đã đạt cấp bao nhiêu rồi, cấp độ của mình có bị xếp chót hay không.

Xoẹt!

Tần Hằng xuất hiện ở tầng hai khách điếm Thổ Thành, nhìn lại trang bị trên người, may quá, vẫn còn đủ cả.

Vào trò chơi, việc đầu tiên đương nhiên không phải đi luyện cấp, mà là muốn càn quét các loại trang bị, thịt thú và những thứ khác.

Trước tiên hắn đổi Nhẫn Ẩn Thân thành Nhẫn Cổ Đồng, trong thành người đông mắt tạp, hắn không muốn để người khác thấy mình có bảo bối tốt.

Tránh mang lại những phiền phức không đáng có……

Xuống khỏi tầng hai, hắn chợt thấy ở kho hàng tầng một có không ít người đang đứng trò chuyện và giao dịch.

Trong đó có cả Kim Bài Thương Nhân.

Kim Bài Thương Nhân dường như vừa xong một đơn làm ăn, đang định ra cửa thì thấy Tần Hằng từ tầng hai đi xuống, lập tức phấn khởi nhiệt tình đón lấy.

“Đại huynh đệ à, cuối cùng ngươi cũng lên rồi, ta tìm ngươi suốt nửa ngày trời mà không thấy online, nhớ chết ta mất.”

“A, ha ha, phải đi học mà, không còn cách nào khác.”

Tần Hằng đánh giá đối phương một chút, đã cấp mười rồi, xem ra gã này ngoài việc thu mua đồ đạc thì cũng tranh thủ luyện cấp.

Kim Bài Thương Nhân cười nói thẳng: “Còn hàng không? Chỗ ta có tiền vàng và túi thuốc bột đây.”

“Đương nhiên là có, chỉ sợ ngươi nuốt không trôi thôi.” Tần Hằng hắc hắc cười đáp.

“Ha ha, bảo bối của đại huynh đệ nhiều quá, ta có thể gom được bao nhiêu hay bấy nhiêu vậy……”

Cả hai đều đang vội, rất nhanh đã hoàn tất giao dịch.

Tần Hằng bán một ít đồ cực phẩm cấp thấp cho gã, đổi lấy 100 vạn tiền vàng và hơn 100 túi thuốc bột.

Kim Bài Thương Nhân cuối cùng cười dặn dò: “Đại huynh đệ, ta có mấy tỷ muội xinh đẹp ở Sơn cốc Rắn Độc và thành Bỉ Kỳ, họ cũng có thể thu mua không ít hàng đấy.”

“Được!”

Cất kỹ thuốc bột, Tần Hằng ra khỏi cửa, đi thẳng về phía cửa hàng trang sức Thổ Thành.

Trong tay có hơn hai trăm vạn, đương nhiên phải đi nhập thêm ít hàng rồi……

Truyện liên quan