Quyển 1 · Chương 602: Thánh Chủ tỉnh giấc, đến Tứ Trọng Thiên

Vũ Dương tâm thần vừa động, thần niệm chìm vào bên trong trung tâm Thánh Nguyên Giới, giờ phút này tàn hồn của Nguyên Sơ Thánh Chủ vẫn đang lâm vào ngủ say.

Tàn hồn ấy hư ảo như bóng sáng trong suốt, quanh thân quanh quẩn đạo vận mỏng manh nhưng uy nghiêm, khí tức suy yếu, nhưng đã không còn cái cảm giác tùy thời có thể tiêu tán như trước nữa.

Vũ Dương không hề do dự, tâm niệm vừa động, liền đem thanh vật phẩm Cửu U Huyết Ma tàn hồn đối Nguyên Sơ Thánh Chủ tàn hồn lựa chọn sử dụng.

Một đạo hồn quang từ trong thanh vật phẩm lao ra, nhập hoàn toàn vào bên trong trung tâm Thánh Nguyên Giới.

Đạo hồn quang cấp Vực Chủ kia vừa mới tiến vào trung tâm Thánh Nguyên Giới, liền bị đạo vận quanh thân Thánh Chủ tàn hồn bao vây.

Ngay sau đó, đạo hồn quang kia hiển lộ ra hư ảnh Cửu U Huyết Ma, hắn điên cuồng gào rống muốn tránh thoát trói buộc của đạo vận, nhưng căn bản tốn công vô ích.

Dưới sự thôn phệ của tàn hồn Thánh Nhân, kẻ hèn tàn hồn cấp Vực Chủ cũng chỉ có thể bị từng chút một lôi kéo qua, hóa thành từng sợi huyết sắc hồn ti, bị Thánh Chủ tàn hồn chậm rãi hấp thu.

Mới đầu, bởi vì Thánh Chủ tàn hồn quá mức suy yếu, Nguyên Sơ Thánh Chủ thậm chí còn chưa thức tỉnh, chỉ dựa vào bản năng thôn phệ, bởi vậy tốc độ thôn phệ cực kỳ thong thả.

Còn về ma tính trong tàn hồn Cửu U Huyết Ma, căn bản không thể nào ảnh hưởng đến thần hồn cấp Thánh Nhân.

Theo thời gian trôi qua, tốc độ thôn phệ càng lúc càng nhanh, hư ảnh tàn hồn Cửu U Huyết Ma càng thêm loãng, cuối cùng hoàn toàn bị Thánh Chủ tàn hồn thôn phệ tinh lọc không còn một mảnh, đến một tia ma tính dư vị cũng không từng lưu lại.

Khi sợi huyết sắc hồn ti cuối cùng bị thôn phệ, Thánh Chủ tàn hồn đột nhiên run lên, quanh thân bộc phát ra kim quang lóa mắt, đạo vận lượn lờ, khí tức bạo trướng, thân ảnh vốn hư ảo dần trở nên ngưng thật, từ bóng sáng trong suốt hóa thành trạng thái nửa thể thật.

Đôi mắt yên lặng hồi lâu chậm rãi mở ra, trong ánh mắt, vừa có sự mỏi mệt sau khi tỉnh dậy, lại vừa có sự thâm thúy từng trải qua tang thương.

Nguyên Sơ Thánh Chủ vừa mới thức tỉnh, liền hóa thành một đạo hồn quang lao ra khỏi Thánh Nguyên Giới, xuất hiện trước mặt Vũ Dương.

“Sư tôn!”

Vũ Dương thấy cảnh này thì trong lòng đại hỉ, vội vàng khom mình hành lễ, trong thanh âm tràn đầy kích động, hốc mắt hơi hơi phiếm hồng.

Kể từ khi Nguyên Sơ Thánh Chủ không tiếc bại lộ, liều mạng tiêu hao đại lượng hồn lực cũng muốn vì hắn phong ấn Nhất Trọng Thiên giới,

Vũ Dương liền thời khắc nghĩ đến chuyện nỗ lực tu luyện, mau chóng làm sư tôn thức tỉnh trở lại.

Hiện giờ rốt cuộc được như ý nguyện, trong lòng vừa kích động lại vừa cao hứng.

Nạp Lan Vân Thư lúc này cũng kết thúc tu luyện, vội vàng đứng dậy đi đến bên người Vũ Dương khom mình hành lễ với Nguyên Sơ Thánh Chủ, thần sắc cung kính nhẹ giọng nói: “Vân Thư gặp qua sư tôn!”

Thân ảnh Nguyên Sơ Thánh Chủ huyền phù trong hư không, thanh âm ôn hòa nói: “Đứng lên đi, Vũ Dương, Vân Thư, vất vả cho các ngươi rồi, nếu không phải các ngươi chém giết Cửu U Huyết Ma, đoạt lấy tàn hồn cấp Vực Chủ này, vi sư chỉ sợ còn phải yên lặng hồi lâu.”

Sau khi thôn phệ tàn hồn Cửu U Huyết Ma, Nguyên Sơ Thánh Chủ cũng đã biết một chút chuyện ở Tam Trọng Thiên.

Vũ Dương cùng Nạp Lan Vân Thư đứng dậy, ánh mắt gắt gao nhìn Nguyên Sơ Thánh Chủ, trong mắt tràn đầy quan tâm.

Vũ Dương vội vàng hỏi: “Sư tôn, ngài hiện tại cảm giác thế nào? Có cần đệ tử tìm cho ngài một ít tiên dược loại hồn phách để chữa trị thần hồn hay không?”

Nguyên Sơ Thánh Chủ xua xua tay: “Không cần, trừ phi ngươi có thể tới Cửu Trọng Thiên, tìm được thánh dược có thể chữa trị thần hồn Thánh Nhân, còn tiên dược hạ giới đối với ta vô dụng.”

Hắn chậm rãi mở miệng giải thích: “Hiện giờ thần hồn của ta đã trói định cùng trung tâm Thánh Nguyên Giới, chỉ có tu vi của ngươi không ngừng đột phá, làm cho Thánh Nguyên Giới cũng đi theo chữa trị lớn mạnh, thần hồn của ta mới có thể đi theo khôi phục.”

“Vậy tàn hồn cấp Vực Chủ giống như Cửu U Huyết Ma thì sao?”

Vũ Dương lại tràn đầy hy vọng hỏi.

Nguyên Sơ Thánh Chủ gật đầu nói: “Có hiệu quả nhất định, bất quá loại phương pháp thông qua thôn phệ thần hồn người khác để chữa trị thần hồn bản thân này, chung quy không phải chính đạo.

Thôn phệ vài cái tàn hồn cấp Vực Chủ thì không sao, nhưng nếu thôn phệ nhiều, liền sẽ khiến thần hồn bản thân trở nên pha tạp, đời này không còn khả năng khôi phục Thánh cảnh nữa.”

Vũ Dương nghe vậy, không khỏi tâm sinh thất vọng.

Hắn còn nghĩ, nếu có dụng thì liền mau chóng đột phá đến cấp Vực Chủ, sau đó chạy lên thượng giới đại sát đặc sát, kiếm nhiều thần hồn cấp Vực Chủ cho sư tôn thôn phệ.

Hiện tại xem ra, con đường này là đi không thông rồi.

Nguyên Sơ Thánh Chủ cười nói: “Cho nên, ngươi vẫn là thành thành thật thật đi tu luyện cho vi sư, mau chóng đột phá đến cảnh giới cao hơn, tốc độ khôi phục của vi sư mới càng nhanh.”

Nói tới đây, thần sắc hắn đột nhiên nghiêm lại: “Huống hồ lúc trước vi sư thiết lập trăm năm phong ấn, khí tức Thánh Nhân đã bị bại lộ.

Hiện giờ thượng giới chưa có người hạ giới, chỉ là bởi vì đạo phong ấn kia của vi sư, mặc dù là Thánh Nhân tới cũng phải trả giá đắt mới có thể phá giải.

Trăm năm thời gian đối với họ mà nói chỉ trong búng tay, so với cái giá họ phải trả thì chẳng thấm vào đâu.

Cho nên họ mới nhẫn nhịn chưa hạ giới.

Nhưng một khi thời hạn trăm năm kết thúc, kẻ thù của vi sư ở Cửu Trọng Thiên nhất định sẽ hạ giới tới, đến lúc đó Nhất Trọng Thiên nhất định sinh linh đồ thán!”

Ánh mắt Nguyên Sơ Thánh Chủ nhìn về phía phương xa, phảng phất có thể xuyên thấu tầng tầng đại trận, vượt qua vô tận tinh hải, nhìn đến Cửu Trọng Thiên xa xôi, trong mắt tràn ngập lo lắng sâu sắc: “Cho nên Dương Nhi, thời gian của ngươi không có nhiều, ngươi cần phải trong vòng trăm năm đột phá đến mức có thể chống lại Thánh Nhân!”

Hắn biết trên người Vũ Dương còn có bí mật, có thể trong ngắn ngủi mấy năm liền đột phá đến cấp Thiên Tôn, đối với tiên nhân bình thường mà nói đã là chuyện thiên phương dạ đàm.

Nhưng đối với nguy cơ sắp sửa đối mặt thì vẫn còn xa xa không đủ, bởi vì tu vi càng về sau thì việc nâng cao cảnh giới sẽ càng chậm.

Có khi khả năng cần mấy trăm mấy ngàn năm, thậm chí là mấy vạn năm mới có thể nâng cao một cảnh giới.

Sự lo lắng của Nguyên Sơ Thánh Chủ cũng từ đó mà ra.

Bất quá Vũ Dương lại định liệu trước, hệ thống của hắn có thể thông qua đoạt lấy thế giới căn nguyên, sao trời đạo hải, cùng với thần nguyên trung tâm của kẻ thù để giúp bản thân nhanh chóng đột phá.

Lý thuyết mà nói hắn chỉ cần không ngừng chiến đấu, chém giết kẻ thù hoặc tinh thú mạnh hơn, liền có thể vô hạn chế nhanh chóng thăng cấp.

Tóm lại một câu, chỉ cần cày quái là hắn có thể không ngừng biến mạnh.

Cho nên Vũ Dương căn bản không lo lắng vấn đề đột phá.

Chỉ cần chính mình tiếp tục cẩn thận hành sự, không bại lộ thân phận, không trêu chọc kẻ thù vượt xa thực lực của mình, hắn liền có thể liên tục cày quái biến mạnh!

Nghĩ đến đây, Vũ Dương mới gật gật đầu, ánh mắt kiên định nói: “Sư tôn yên tâm, đồ nhi nhất định sẽ nỗ lực tu luyện, mau chóng giúp ngài chữa trị thần hồn, sau đó lại nghĩ cách giúp ngài trọng sinh!”

Nguyên Sơ Thánh Chủ hơi hơi mỉm cười, lúc trước hắn thu Vũ Dương làm đồ đệ,

chỉ là muốn trước khi tàn hồn tiêu tán tìm kiếm một người truyền thừa.

Không ngờ cuối cùng lại được Vũ Dương đem tàn hồn của hắn dung hợp với trung tâm Thánh Nguyên Giới, trở thành giới linh của Thánh Nguyên Giới.

Giúp hắn may mắn tàn hồn không bị tiêu tán.

Hiện giờ nhìn đứa ái đồ này không ngừng sáng tạo kỳ tích, làm hắn thấy được hy vọng chữa trị thần hồn.

Nguyên Sơ Thánh Chủ đối với đứa đồ đệ Vũ Dương này vẫn là vô cùng hài lòng.

“Đúng rồi sư tôn, những kẻ thù đó của ngài rốt cuộc là ai, họ đều là cấp bậc Thánh Nhân sao?”

Vũ Dương đột nhiên tò mò hỏi.

Nguyên Sơ Thánh Chủ hơi hơi gật đầu: “Có thể làm vi sư ngã xuống, tự nhiên cũng là cấp bậc Thánh Nhân.

Bất quá ngươi yên tâm, trên người ngươi có lực lượng có thể che chắn thiên cơ, mặc dù là Thánh Nhân cũng không thể nhìn trộm được lai lịch của ngươi và người bên cạnh.

Chỉ cần ngươi không chủ động bại lộ trước mặt họ thì không cần lo lắng bị họ truy sát.

Còn về việc họ là ai, thực lực hiện tại của ngươi còn quá thấp, biết quá nhiều chỉ có hại chứ không có lợi, chờ thời cơ đến vi sư tự nhiên sẽ nói cho ngươi.

Hiện giờ Tam Trọng Thiên đã không còn thích hợp với ngươi nữa, hãy mau chóng đến Tứ Trọng Thiên tìm kiếm cơ duyên đi.”

Vũ Dương gật đầu nhận lời, thực lực hiện tại của hắn đã có thể so với Thiên Tôn tầng năm, dù cho đối mặt với Thiên Tôn tầng sáu tầng bảy cũng có lực lượng chiến đấu một trận.

Nơi Tam Trọng Thiên này quả thực đã không còn thích hợp cho hắn tu luyện nữa.

Truyện liên quan