Quyển 1 · Chương 344: Tứ Tượng hợp nhất, Nguyên Sơ Hỗn Độn

“Công pháp của tiểu tử này có vấn đề!”

Long đồng của Thanh Long Tôn Giả co lại, lập tức phản ứng lại.

“Hắn có thể chuyển hướng hướng tấn công của Chu Tước và Huyền Vũ!”

Nói rồi, hắn liền đưa ra phương án giải quyết cho Bạch Hổ.

“Chúng ta từng người lên một, hắn sẽ không thể làm chúng ta tàn sát lẫn nhau nữa!”

Vừa dứt lời, Thanh Long Tôn Giả đã tiên phong lao ra, quanh thân bùng nổ pháp tắc chi lực ba hệ Không, Mộc, Phong, một bóng rồng thanh lân ngàn trượng xoay quanh vút lên. Đuôi rồng quạt mạnh, từng trận cuồng phong chứa đựng pháp tắc xé rách không gian và pháp tắc nghịch chuyển sinh cơ hệ Mộc điên cuồng trút về phía Võ Dương như không tốn chút sức lực nào.

Sự khủng bố của lốc xoáy không gian này nằm ở chỗ, dù đối thủ có thể sống sót dưới sự xé rách vô cùng vô tận của không gian, thì cũng sẽ gục ngã trước pháp tắc nghịch chuyển sinh cơ, vết thương hoại tử, đoạn tuyệt sinh khí mà chết!

Hơn nữa những lốc xoáy không gian này ẩn chứa pháp tắc không gian, quỹ đạo di chuyển cực kỳ quỷ dị, tựa như liên tục dịch chuyển tức thời, lúc vọt sang đông, lúc bạt sang tây, khiến người ta không sao nắm bắt, lại càng không thể né tránh.

Tốc độ của nó cũng nhanh đến cực điểm, chỉ vài nhịp chớp lóe đã càn quét đến trước mặt Võ Dương, căn bản không thể né tránh.

“Ba hệ pháp tắc sao?”

Thanh Long này quả không hổ là người đứng đầu Tứ Tượng Tôn Giả, thế mà lại lĩnh ngộ được ba hệ pháp tắc, trong đó còn có pháp tắc không gian cực kỳ mạnh mẽ.

Tuy nhiên, đối mặt với từng trận lốc xoáy không gian đang ập đến, nét mặt Võ Dương vẫn vô cùng bình thản.

Chỉ thấy hắn giơ tay khẽ gảy, luồng năng lượng ngũ quang thập sắc kỳ dị kia liền như gió lành lướt qua.

Từng lốc xoáy không gian thế mà lại dời hướng đi.

Có vài luồng bị gạt thẳng về phía Bạch Hổ Tôn Giả.

“Không phải chứ, ta còn chưa ra tay mà!”

Bạch Hổ Tôn Giả một mặt tức đến hộc máu ra chiêu chống đỡ, một mặt gào lên kêu oan.

Pháp tắc Thu Phong của Bạch Hổ Tôn Giả bùng nổ, hư ảnh Bạch Hổ trăm trượng gầm tháo lao ra, liên tục tung ra nhiều cú vồ oanh tan lốc xoáy không gian đang lao tới.

Một số lốc xoáy không gian khác lại dịch chuyển tức thời, tập kích về phía Chu Tước và Huyền Vũ vừa mới kịp thở dốc.

Cuối cùng thậm chí có luồng còn cuốn ngược trở lại chính Thanh Long Tôn Giả.

Cũng may lần này cả bốn người đều đã phòng bị từ trước, dồn dập ra chiêu cản phá, không còn trúng chiêu như Chu Tước và Huyền Vũ lúc trước.

“Chuyện... chuyện này làm sao có thể? Ngươi không phải dời hướng tấn công, ngươi thế mà có thể thao tác chiêu thức mà chúng ta đã đánh ra!”

Thanh Long Tôn Giả kinh hãi thốt lên.

Võ Dương thong dong tự tại đứng yên tại chỗ, quanh thân ráng màu đung đưa lưu chuyển, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt.

Công pháp Nguyên Sơ Đạo Điển cực kỳ bá đạo, dù chỉ mới là nội dung nhập môn nhưng đã bao hàm toàn diện.

Quan trọng nhất là, chỉ cần nhập môn là đã có thể giúp Võ Dương hợp nhất mười ba Nguyên Thần, ngưng tụ ra Vạn Pháp Nguyên Thần.

Không những có thể dễ dàng cảm nhận pháp tắc chi lực trong không gian, mà còn có thể “nhìn thấu” đường hướng vận hành công pháp của đối phương.

Chỉ cần đối phương vận công, dù chưa kịp ra chiêu thì Võ Dương đã có thể phân tích xong từ trước.

Dưới tình huống như vậy, thiên hạ vạn pháp đều bị Võ Dương nhìn thấu trong một ánh mắt, chẳng còn chút bí mật nào!

“Cùng nhau lên, không thể giữ sức nữa! Phát động Tứ Tượng Sát Trận!”

Thanh Long Tôn Giả gầm lên một tiếng, cưỡng ép đè nén khí huyết hỗn loạn trong cơ thể, truyền âm cho ba vị Tôn Giả Chu Tước, Huyền Vũ và Bạch Hổ vừa mới ổn định được thân hình.

Ba người lập tức hiểu ý, không màng thương thế trước đó, nhanh chóng chiếm giữ bốn phương vị Đông, Nam, Tây, Bắc.

Thanh Long Không Mộc Phong, Chu Tước Hỏa Quang, Huyền Vũ Thổ Thủy, Bạch Hổ Thu Phong, lực lượng của bốn loại pháp tắc đồng thời bùng nổ, đan chéo, dung hợp vào nhau, tạo thành một hư ảnh Tứ Tượng khổng lồ.

Bên trong hư ảnh, Thanh Long xoay quanh, Chu Tước giương cánh, Huyền Vũ ẩn mình, Bạch Hổ gầm tháo, bốn loại pháp tắc dung hợp hoàn hảo, không còn một kẽ hở, tỏa ra uy áp khủng bố hủy thiên diệt địa.

“Tứ Tượng Tuyệt Sát, Vạn Pháp Quy Tịch!”

Bốn người đồng thanh quát lớn, hư ảnh Tứ Tượng ầm ầm giáng xuống hướng về phía Võ Dương. Mọi nơi nó đi qua, không gian nứt nẻ, pháp tắc mai một, ngay cả phòng hộ trên các kiến trúc xung quanh cũng dâng lên từng trận gợn sóng.

Đòn đánh này đã là toàn lực của bốn người bọn họ, đủ để sánh ngang với đòn đánh của cường giả mười hai giai!

Võ Dương ánh mắt ngưng lại, biết rằng chỉ với Nguyên Sơ Bích Pháp cấp độ nhập môn thì khó lòng hóa giải nổi sức mạnh vượt qua mười một giai này.

Thế là hắn thúc giục ráng màu Nguyên Sơ quanh thân đến mức cực hạn, mười ba phân thân Nguyên Thần trong cơ thể lần lượt xuất hiện, sau đó mười ba phân thân hợp nhất, lại nhập ngược vào trong cơ thể Võ Dương.

Chân lực Hỗn Nguyên trong người vận chuyển điên cuồng, ngưng tụ thành một cầu sáng màu hỗn độn trong lòng bàn tay.

“Nguyên Sơ Hỗn Độn, Vạn Pháp Quy Nhất!”

Võ Dương quát lớn một tiếng, đẩy mạnh cầu sáng hỗn độn ra ngoài.

Ngay khoảnh khắc cầu sáng rời tay liền hóa thành một cột sáng đâm ngang thiên địa. Bên trong cột sáng, pháp tắc Nguyên Sơ cùng mười ba hệ pháp tắc đan quện vào nhau, tạo thành dòng lũ năng lượng ẩn chứa căn nguyên vạn pháp, ầm ầm va chạm với hư ảnh Tứ Tượng.

Ầm ầm ầm ầm...

Từng tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, hư ảnh Tứ Tượng thế mà lại bị hút trọn vào bên trong cột sáng năng lượng kia.

Tiếp đó, theo đà của cột sáng năng lượng, nó bị đánh văng thẳng lên không trung.

Trong chớp mắt, mây mù trên cao tan biến, năng lượng khủng bố xé rách tầng không, oanh kích thẳng vào màn chắn phòng hộ của bí cảnh.

Cú va chạm khiến màn chắn trên không trung cuộn dâng từng trận gợn sóng pháp tắc, truyền thẳng lực lượng ra mặt biển bên ngoài.

Ma thú dưới biển rầm rầm rầm...

Liên tiếp nổ tung thành từng làn bọt máu.

Năng lượng khủng bố ấy vẫn tiếp tục lan tỏa, từ đó kích hoạt một trận sóng thần kinh hoàng!

Tứ Tượng Tôn Giả chỉ cảm thấy sức mạnh của chính mình không ngừng tràn vào cột sáng, đang bị rút cạn với tốc độ chóng mặt. Bọn họ muốn cắt đứt nguồn lực để bứt ra rút lui,

nhưng lại phát hiện đại trận Tứ Tượng Tuyệt Sát do bốn người liên thủ thi triển vẫn đang tiếp tục vận hành.

Bốn người bọn họ làm mắt trận nên căn bản không thể dứt ra được.

Chỉ có thể dưới sự dẫn dắt của Võ Dương, cuồn cuộn không ngừng rót lực lượng của bản thân vào cột sáng, để rồi cứ thế bắn uổng phí lên bầu trời.

“Đừng hút nữa, chúng ta nhận thua, chúng ta... nhận thua!”

Thanh Long Tôn Giả chật vật lên tiếng, giọng nói run rẩy từng hồi.

Ba vị Tôn Giả còn lại cũng đứt quãng mở lời xin tha.

Võ Dương thu chiêu, cột sáng tiêu tan.

Thân thể Tứ Tượng Tôn Giả vừa thả lỏng liền lảo đảo lùi lại, mặt cắt không còn một hạt máu.

Lực lượng trong cơ thể bọn họ lúc này gần như đã cạn sạch, hoàn toàn không còn sức để tái chiến.

Võ Dương không hề thừa thắng xông lên. Sau khi làm tan cột sáng Nguyên Sơ Hỗn Độn, hắn lơ lửng giữa hư không, ráng màu Nguyên Sơ quanh thân chậm rãi thu nhiễm.

Hắn nhìn Tứ Tượng Tôn Giả đang nhếch nhác chật vật, thản nhiên nói: “Các ngươi xác định nhận thua sao?”

Tứ Tượng Tôn Giả nhìn nhau, trong mắt ngập tràn sự suy sụp và kính sợ.

Bốn người bọn họ liên thủ tung ra đòn toàn lực mà vẫn không thể đánh bại Võ Dương, ngược lại còn bị đối phương nhẹ nhàng hóa giải, chút nữa thì bị hút cạn kiệt.

Thực lực của Võ Dương đã vượt xa tầm nhận thức của bọn họ.

“Nhận thua, chúng ta xác định nhận thua!”

Cả bốn người dồn dập tỏ thái độ, không còn chút ngông cuồng nào như trước.

Tàn hồn của Nguyên Sơ Thánh Chủ chậm rãi cất lời, giọng nói mang theo một nét khen ngợi: “Khặc khặc khặc... Rất tốt, Võ Dương, ngươi có thể dựa vào cảnh giới Thập Giai Viên Mãn để áp chế bốn ma thú Động Thiên Cảnh đỉnh phong mười một giai, đủ thấy ngươi đã thông hiểu đạo lý quyển Nhập Môn của 《Nguyên Sơ Đạo Điển》.”

Hắn quay đầu nhìn về phía Tứ Tượng Tôn Giả, ánh mắt trở nên uy nghiêm: “Các ngươi không có tín vật mà lại dòm ngó truyền thừa, vốn dĩ phải thân tử đạo tiêu.

Nhưng niệm ở nhĩ chờ thức tỉnh rồi một tia Tứ Tượng Thánh Thú huyết mạch, thả cũng không đại ác, hôm nay liền ban thưởng nhĩ chờ một cọc cơ duyên.

Chỉ cần nhĩ chờ nhận Ngô chi truyền nhân là chủ, liền có thể tha nhĩ chờ một mạng.

Nhĩ chờ, có bằng lòng hay không không?

Truyện liên quan