Quyển 1 · Chương 352: Lời dạy và đề nghị của sư phụ
Chương 352: Sư phụ dạy dỗ cùng đề nghị
Mãnh Long Tiên nhìn Mạc Tiểu Huề, chỉ thấy hắn vẻ mặt nghiêm túc, không hề có ý vui đùa.
Qua sau một lúc lâu, Mãnh Long Tiên mới chậm rãi phun ra một hơi, thanh âm hơi khàn khàn mà nói: “Lại có chuyện bậc này... Khó trách ngươi cả ngày lo lắng sốt ruột, đối thế cục như thế để bụng.”
Mạc Tiểu Huề nhẹ nhàng gật đầu, trong mắt tràn đầy sầu lo, thở dài một tiếng nói: “Đúng vậy, sư phụ. Trận chiến tranh này nếu là khai hỏa, không biết bao nhiêu vô tội sinh linh phải gặp tai ương. Ta tưởng tượng đến nơi này, ban đêm liền ngủ không được, trong lòng sầu đến hoảng. Nhưng trong lúc nhất thời, thật sự nghĩ không ra biện pháp gì có thể ngăn cản trận đại họa này.”
Mãnh Long Tiên chậm rãi ngẩng đầu, nhìn bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, lâm vào trầm tư. Qua một hồi lâu, trong mắt hắn đột nhiên hiện lên một đạo ánh sáng, đúng như sao băng xẹt qua bầu trời đêm, nhìn dáng vẻ là nghĩ ra cái chủ ý.
Hắn đột nhiên xoay người nhìn về phía Mạc Tiểu Huề, thần sắc nghiêm túc xưa nay chưa từng có: “Tiểu Huề, ta có cái ý tưởng. Hiện giờ Thiên Long Thần đã chết, Thiên Long Thần Điện có tiếng không có miếng, bên trong rời rạc bất kham, không hề có sự đoàn kết nào để nói. Chúng ta chi bằng tự lập môn hộ, tổ kiến một liên minh Long Cung để thay thế.”
Nói rồi, hắn khẽ nhíu mày, trong mắt lóe lên ánh sáng trí tuệ, tiếp theo phân tích: “Ma Nguyên Trùng Lão Đại bản lĩnh không nhỏ, thủ hạ tiểu đệ đông đảo. Nếu có thể lôi kéo hắn về phe mình, mượn dùng lực lượng của hắn, nhất định có thể khiến liên minh Long Cung nhanh chóng ngưng tụ lại. Như thế, ngày sau giao chiến cùng Thánh giới, chúng ta liền có thêm một hậu phương vững chắc đáng tin cậy, phần thắng cũng sẽ tăng nhiều.”
Mạc Tiểu Huề lẳng lặng nghe, trong lòng âm thầm cân nhắc, cảm thấy sư phụ nói rất có lý, nhưng lại ẩn ẩn có chút lo lắng, nhịn không được hỏi: “Sư phụ, Ma Nguyên Trùng Lão Đại này từ trước đến nay độc lai độc vãng, làm việc tùy tâm sở dục, chúng ta làm thế nào mới có thể khiến hắn cam tâm tình nguyện giúp đỡ đây?”
Mãnh Long Tiên hơi mỉm cười, tự tin tràn đầy vỗ vỗ vai Mạc Tiểu Huề, an ủi: “Ngươi không cần quá mức lo lắng. Ma Nguyên Trùng Lão Đại tuy tính tình có chút cổ quái, nhưng không phải kẻ bất thông tình lý. Chỉ cần chúng ta nhắm đúng thời cơ, giảng đạo lý cho hắn hiểu, lại dùng tình cảm thuyết phục, hứa hẹn cho những lợi ích đủ sức hấp dẫn, hắn chắc chắn hiểu rõ lợi hại trong đó mà gia nhập chúng ta.”
Mạc Tiểu Huề gật gật đầu, tạm thời gác lại mối nghi hoặc này. Lúc này, Mãnh Long Tiên đổi giọng, trên mặt hiện lên một nụ cười ý vị thâm trường, nói tiếp:
“Ngươi chẳng phải thích Tuyết Nhi sao? Cha nàng là Vũ Chinh, uy vọng cực cao ở vùng biển này, nhân mạch cực lớn. Nếu có thể thỉnh ông ấy đảm nhiệm minh chủ, bằng danh vọng và bản lĩnh của ông ấy, các phe thế lực chắc chắn càng thêm tâm phục khẩu phục, việc tổ kiến và phát triển liên minh cũng sẽ thuận lợi hơn nhiều.”
Mạc Tiểu Huề vừa nghe, mặt bỗng chốc đỏ bừng, trong đầu lập tức hiện lên nụ cười của Vũ Phiêu Tuyết, trong lòng dâng lên một dòng ngọt ngào ấm áp.
Bất quá, hắn rất nhanh khôi phục sự nghiêm túc, cẩn thận suy tư đề nghị của sư phụ. Hắn cân nhắc một phen trong lòng, cảm thấy kiến nghị này quả thực khả thi, với năng lực và cách đối nhân xử thế của Vũ Chinh, nhất định có thể dẫn dắt liên minh Long Cung phát triển ngày một tốt hơn.
Ngay sau đó, thần sắc Mãnh Long Tiên đột nhiên ngưng trọng, ngữ khí cũng tăng thêm vài phần: “Còn có Tháp tiểu thế giới kia, đây là bảo vật khó gặp trong thiên địa, sở hữu lực lượng siêu phàm. Chúng ta nhất định phải nghĩ cách luyện hóa nó, mang về Nhân giới. Một khi thành công, thực lực của chúng ta chắc chắn sẽ tiến thêm một bước, trong loạn thế phân tranh này cũng có thể nắm giữ quyền lên tiếng lớn hơn.”
Đôi mắt Mạc Tiểu Huề tức thì sáng ngời, cảm giác trong lòng lập tức thông suốt, phảng phất như kẻ mò mẫm trong bóng đêm hồi lâu, cuối cùng đã tìm được ngọn đèn soi sáng con đường phía trước.
Hắn kích động không thôi, một phen nắm chặt tay Mãnh Long Tiên, thanh âm run nhè nhẹ nói: “Sư phụ, lời này của người như điểm hóa người trong mộng, khiến đồ nhi bỗng chốc thông suốt. Phía trước ta vẫn luôn mê mang, không biết phải bắt đầu từ đâu, hiện giờ đã có phương hướng rõ ràng, ta nhất định sẽ toàn lực ứng phó, tuyệt không phụ kỳ vọng của người!”
Sóng biển cuồn cuộn, gió biển gào thét. Mãnh Long Tiên thâm thúy nhìn về phía phương xa, thanh âm trầm thấp mà hữu lực, mang theo sự tang thương lắng đọng qua năm tháng: “Tiểu Huề, ngươi phải hiểu được, đã mang binh thì không thể nhân từ. Đã quyết định tạo dựng thế lực, phải làm cho triệt để. Cắt đứt không dứt khoát, ắt sẽ chịu họa loạn.”
Vẻ mặt Mạc Tiểu Huề nghiêm lại, chăm chú lắng nghe, trong lòng không khỏi nổi lên gợn sóng. Dù hắn đã quyết tâm bước ra bước đi gian nan này, nhưng lời của Mãnh Long Tiên vẫn khiến hắn cảm nhận được áp lực nặng nề.
“Những hải tộc kia, nếu khuyên bảo không nghe thì không thể nhân từ nương tay, nhất định phải nhổ cỏ tận gốc.” Mãnh Long Tiên hơi nheo mắt, trong mắt lóe lên một tia tàn nhẫn, “Thù hận một khi đã sinh ra thì khó mà trừ tận gốc như cỏ dại. Thế gian này từ trước đến nay vẫn là cá lớn nuốt cá bé, thời gian sẽ hủy diệt mọi dấu vết.”
Mạc Tiểu Huề nhíu mày, nội tâm có chút giãy giúa. Bản tính hắn thiện lương, tuy biết rõ thế cục gian nan, nhưng vẫn còn do dự trước thủ đoạn quyết tuyệt như vậy. “Sư phụ, làm như vậy có phải quá tàn nhẫn không?” Hắn thấp giọng hỏi.
Mãnh Long Tiên nhìn Mạc Tiểu Huề, trong ánh mắt vừa có sự thấu hiểu, vừa có sự kiên định không gì lay chuyển: “Kẻ yếu mới xứng nói chuyện nguyên tắc, trong thế giới cường giả vi tôn này, đã có dã tâm và dục vọng thì phải chuẩn bị tâm lý bị hủy diệt. Thái độ đối với kẻ yếu quả thực có thể định nghĩa chính tà của một người. Nhưng điều ngươi phải làm hiện tại là trở thành cường giả, dẫn dắt chúng ta sinh tồn trong loạn thế này, thậm chí là đăng đỉnh.”
Mạc Tiểu Huề lặng lẽ gật đầu, ngẫm nghĩ lại những lời của Mãnh Long Tiên. Hắn nghĩ đến trận diệt giới hạn chiến sắp bùng nổ, nghĩ đến vô số sinh linh có thể phải chịu khổ cực, cuối cùng cắn chặt hàm răng, trong mắt lóe lên một tia quyết tuyệt: “Sư phụ, ta hiểu rồi.”
Mãnh Long Tiên vui mừng vỗ vai Mạc Tiểu Huề: “Con đường phía trước gian nan, nhưng ta tin tưởng ngươi có thể đưa ra lựa chọn chính xác.”
Trên bờ cát bị ánh chiều tà của mặt trời lặn nhuộm thành màu cam đỏ, sóng biển không mệt mỏi vỗ về bờ, phát ra tiếng “ào ào” nhỏ vụn có tiết tấu, phảng phất như đang tấu lên một khúc hát ru dịu dàng.
Cách đó không xa, Vũ Phiêu Tuyết đang cùng người tỷ tỷ hóa thân thành hình dáng tiểu hài tử vui đùa chơi giỡn. Tiếng cười trong trẻo như chuông bạc của tỷ tỷ bị gió biển thổi bay đi rất xa, tiếng cười vô ưu vô lự ấy đã thêm vào bầu trời đang bị thế cục phức tạp bao phủ, phảng phất chút ngưng trọng áp lực này một tia hơi thở ấm áp và nhẹ nhàng.
Mạc Tiểu Huề và Mãnh Long Tiên ngồi trên một khối đá ngầm bị sóng biển cọ rửa nhẵn bóng qua năm tháng, bóng dáng hai người dưới ánh hoàng hôn bị kéo dài ra thật dài.
Mạc Tiểu Huề khẽ cau mày, vẻ mặt khẩn thiết, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Mãnh Long Tiên, trong giọng nói mang theo một tia vội vàng cùng mong chờ: “Sư phụ, đồ nhi lần này trở về Ma giới, con đường phía trước nhất định đầy rẫy chông gai, nguy cơ tứ phía, thật sự rất cần sự trợ giúp mạnh mẽ từ người. Thế cục Ma giới rắc rối phức tạp, các phe thế lực vướng víu khó gỡ, sơ sẩy một chút là sẽ vạn kiếp bất phục. Có người ở bên cạnh, trong lòng đồ nhi có thể tự tin hơn vài phần, hành sự cũng sẽ thong dong hơn chút.”
Mãnh Long Tiên lẳng lặng nghe xong, trên mặt hiện lên nụ cười ôn hòa nhưng kiên định. Hắn hơi ngẩng đầu, ánh mắt hướng về phía mặt biển mênh mông cuồn cuộn sóng nước, tâm tư dường như cũng theo những ngọn sóng nhấp nhô ấy phiêu dạt về phương xa, qua một hồi lâu mới chậm rãi mở miệng:
“Tiểu Huề à, sư phụ đã trải qua năm tháng dài đằng đẵng ở Vũ Long giới này, một ngọn cỏ cái cây, một hạt cát hòn đá nơi đây sớm đã hòa vào sinh mệnh ta. Hiện giờ ta tuổi đã cao, tình cảm lưu luyến quê hương ngày càng nồng đậm, thật sự không muốn rời khỏi mảnh thổ địa quen thuộc này để đến cái Ma giới đầy rẫy điều chưa biết và biến số mà bôn ba lang bạt nữa.”
Mạc Tiểu Huề nghe xong, mày nhăn lại càng chặt, trong mắt tràn đầy lo lắng và quan tâm, do dự hồi lâu mới lấy hết dũng khí khuyên nhủ lần nữa:
“Sư phụ, người thường hay phát bệnh điên, mỗi lần phát tác đều khiến đồ nhi lo lắng không thôi. Đồ nhi thật sự không yên tâm để người ở lại đây một mình, chỉ nghĩ có thể ở bên cạnh chăm sóc người thật chu đáo. Đến lúc người phát bệnh, cũng có thể kịp thời điều trị, giảm bớt đau đớn cho người.”
Mãnh Long Tiên nghe những lời này, trong mắt tràn ngập sự từ ái và trấn an, hắn nhẹ nhàng lắc đầu, giơ tay âu yếm vỗ vai Mạc Tiểu Huề:
“Đứa nhỏ ngốc, bệnh cũ này của sư phụ tự mình hiểu rõ, nhiều năm như vậy cũng đã mò ra vài biện pháp khắc chế, ngươi không cần vì thế mà cả ngày lo lắng. Ngươi mang trên vai trọng trách chấn hưng Ma giới, có đại nghiệp của riêng mình phải hoàn thành, tuyệt đối không thể vì vướng bận ta mà phân tâm, lỡ dở đại sự.”
Mạc Tiểu Huề vẫn không chịu bỏ ý định, hắn cắn chặt răng, cẩn thận từng chút một móc từ trong ngực ra một khối Phi Vân Ngọc tỏa ra ánh sáng ôn hòa, hai tay dâng lên đưa cho Mãnh Long Tiên, trong giọng nói mang theo một tia khẩn cầu: “Sư phụ, Phi Vân Ngọc này là bảo vật, có hiệu quả phong ấn phân thân, lại có thể ngưng thần tĩnh khí, có lẽ sẽ rất có ích cho bệnh tình của người. Người cứ nhận lấy đi, xem như chút tâm ý của đồ nhi.”
Mãnh Long Tiên nhẹ nhàng đẩy tay Mạc Tiểu Huề ra, chậm rãi lắc đầu, thần sắc thản nhiên bình tĩnh, phảng phất đã xem nhẹ chuyện sinh tử: “Ta đều từng này tuổi rồi, sinh tử có mệnh, không cần phải phí tâm dùng bảo vật trân quý này để kéo dài tàn khu nữa. Ngươi giữ lấy nó đi, ngày sau nói không chừng có thể phát huy tác dụng lớn hơn.”
Thấy vậy, trong mắt Mạc Tiểu Huề hiện lên một tia thất vọng, nhưng rất nhanh lại xốc lại tinh thần, vội vàng nói: “Sư phụ, đã như vậy, vậy con đem tâm pháp mạnh nhất Ma giới ‘Vô Luật Chi Giới’ kể tỉ mỉ cho người nghe. Tâm pháp này huyền diệu vô cùng, lúc nhàn hạ người có thể tu luyện, nhất định sẽ giảm bớt bệnh tình rất nhiều.”
Mãnh Long Tiên nghe vậy, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm, nụ cười trên mặt càng thêm ấm áp, hắn mãn hàm vui mừng nhìn Mạc Tiểu Huề, thầm cảm thán ánh mắt thu đồ đệ lúc trước của mình quả thực không tệ.
Thiên phú của Mạc Tiểu Huề trác tuyệt, ngộ tính trên con đường tu hành cực cao, lại trọng tình trọng nghĩa, hiếu thuận biết ơn, tuyệt không phải mấy kẻ vong ân phụ nghĩa có thể so sánh.
Hai người cứ như vậy bàn bạc mãi cho đến khi màn đêm buông xuống, tia sáng cuối cùng ở chân trời cũng bị bóng tối nuốt chửng. Bọn họ trở lại lãnh địa của Giao nhân tộc ở Ánh Trăng Loan, ánh trăng như nước, ôn nhu chiếu lên những ngôi nhà đan xen thú vị.
Trong phòng, dưới ánh đèn mờ ảo, hai người lại trò chuyện suốt đêm, từng chi tiết, từng khả năng có thể xảy ra đều được bọn họ châm chước lặp đi lặp lại, thảo luận sâu sắc. Giữa chừng, Vũ Phiêu Tuyết mang theo tỷ tỷ lặng lẽ đến, đưa cho họ những món ăn ngon miệng được chuẩn bị tỉ mỉ.
Mỗi một món ăn đều sắc hương vị vẹn toàn, chứa đựng sự chu đáo và quan tâm của Vũ Phiêu Tuyết, mang lại một chút hơi thở ấm áp và nhẹ nhàng cho bầu không khí thương nghị khẩn trương bận rộn này.
Sáng sớm hôm sau, khi tia nắng ban mai đầu tiên vừa xuyên qua tầng mây chiếu xuống mặt đất, Ma Nguyên Trùng Lão Đại liền dẫn theo hơn mười thủ hạ mặc áo đen vội vã quay về.
Mạc Tiểu Huề từ xa nhìn thấy một màn này, tảng đá luôn treo trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống, trên mặt vô thức hiện lên một nụ cười nhẹ nhõm.
Mãnh Long Tiên thu hết thảy những điều này vào mắt, không khỏi thầm bội phục ánh mắt tinh chuẩn độc đáo của Mạc Tiểu Huề. Ma Nguyên Trùng Lão Đại không hề nuốt lời bỏ chạy, mà tuân thủ hứa hẹn dẫn thủ hạ trở về đúng hạn, điều này không nghi ngờ gì đã tiếp thêm trợ lực quan trọng cho kế hoạch tiếp theo của bọn họ.
Mãnh Long Tiên quay đầu lại, ánh mắt đăm đăm nhìn chăm chú Mạc Tiểu Huề, trong mắt tràn đầy mong đợi và tín nhiệm. Hắn hiểu rõ, đứa đồ đệ trước mặt đã dần trưởng thành, có năng lực gánh vác một cõi trọng trách.
Thế là, hắn đưa ra một quyết định có ảnh hưởng sâu xa. Hắn chậm rãi móc từ trong ngực ra một quyển bí tịch cũ kỹ cổ xưa, trịnh trọng giao vào tay Mạc Tiểu Huề, bên trong ghi lại công pháp mạnh nhất cả đời hắn —— tâm đắc tu luyện Mãnh Long Chân Ngôn.
Hắn ân cần dạy bảo: “Sư phụ dẫn đường cho con, tu hành là ở bản thân. Con đường phía trước đầy rẫy những điều chưa biết và thử thách, phải dựa vào chính con tự mình xông pha lang bạt. Bí tịch này con hãy cất kỹ, hy vọng có thể giúp ích cho con.”
Sau khi sư phụ rời đi, Mạc Tiểu Huề nắm chặt cuốn bí tịch trong tay, hít sâu một hơi, ánh mắt dần trở nên kiên định và sắc bén, phảng phất như đang thiêu đốt một ngọn lửa bùng cháy.
Hắn ưỡn thẳng lưng, bắt đầu điều binh khiển tướng một cách đâu vào đấy. Một trận hành động càn quét Vũ Long giới, sắp sửa kéo màn như vũ bão.
Truyện liên quan
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Diệt Thế Thần Kiếp
Thế gian không kiếp nạn, ta liền hóa thân thành kiếp nạn.. Con đường trường sinh đứt đoạn, ta chính ...
Một Tấc Vuông Tiên Vực
Mười tuổi, thiếu niên sơn thôn Cố Trần vì cứu cha lên núi hái thuốc, vô tình có được Càn ...
Càn Khôn Thiên Đế
Kiếm Tiên Lý Khanh Duyên khéo léo gặp cơ duyên, sở hữu long mạch hiếm có thế gian.. Tin tức ...
Hắc Đàm Thuần Dương Tử Sách Mới
Tác phẩm mới ra mắt, kính mời quý độc giả thưởng thức, mong mọi người sẽ yêu thích. Sự ủng ...