Quyển 1 · Chương 282: Yến tiệc Thiên Quân! Vùng đất Thiên Khư!

“Ngươi không chỉ có tội, ngươi còn hại chết con trai của bổn tiên chủ!”

Cực Đạo Tiên Chủ giận mắng một tiếng.

Thân hình chợt lóe.

Một chân đá thẳng vào người Tư Mã Trắc.

Phanh!

Chỉ thấy Tư Mã Trắc trong nháy mắt đập mạnh vào cây cột Bàn Long trong đại điện.

Toàn bộ đại điện đều rung chuyển dữ dội.

Các quyền quý Tiên Đình trong điện đều lập tức cúi đầu.

Không dám nhìn tới.

Càng không dám làm tức giận Cực Đạo Tiên Chủ lúc này.

Từng người đều mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, lặng lẽ chờ đợi sự việc diễn ra.

“Vi thần nguyện hạ giới thay Ngũ điện hạ báo thù, bắt lấy hung thủ!” Tư Mã Trắc sắc mặt tái nhợt, gian nan từ dưới cột Bàn Long đứng dậy nói.

Cú đá vừa rồi.

Hắn không hề vận dụng chút lực lượng nào để ngăn cản.

Một là không ngăn nổi, căn bản không cần thiết phải chắn.

Cực Đạo Tiên Chủ đã là tồn tại nửa bước Siêu Thoát cảnh, vận chuyển lực lượng ngăn cản cũng chẳng làm nên trò trống gì.

Thứ hai, hiện tại Cực Đạo Tiên Chủ đang trong cơn thịnh nộ.

Hắn một khi làm vậy, không nghi ngờ gì là đang khiêu khích quyền uy của Cực Đạo Tiên Chủ.

Chỉ đổi lấy sự trừng phạt nghiêm trọng hơn mà thôi.

Liên tiếp mất đi hai người con trai, nỗi bi thống này, người thường nào chịu nổi.

Đặc biệt là sau khi người được coi là truyền nhân Mạnh Phi Phàm ngã xuống, Cực Đạo Tiên Đình đang nhu cầu cấp bách cần chọn lại một vị truyền nhân để kế thừa tương lai.

Kết quả, Mạnh Lâm Thiên vừa hạ giới đã ngã xuống ở 3000 Đạo Châu.

Làm sao có thể không khiến Cực Đạo Tiên Chủ nổi giận?

“Bệ hạ, Tư Mã tướng quân cũng không phải vô tâm chi thất, việc này còn do Nhân tộc quỷ dị, năm đó ta chờ thanh tiễu Nhân tộc cũng đã trả giá thảm thống, đến nay mới hồi phục lại được, xin bệ hạ bớt giận.”

Lúc này, một vị lão giả đạo cốt tiên phong đứng dậy.

“Quốc sư, đó là hai đứa con trai của bổn tiên chủ, là trụ cột tương lai của Tiên Đình!” Cực Đạo Tiên Chủ lạnh lùng nhìn lão giả nói: “Con trai đã chết, bổn tiên chủ là người làm cha, đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, chẳng lẽ ngay cả một tia lửa giận cũng không được phép phát tiết?”

“Không phải không thể, chỉ là hôm nay ám tử của Nguyên Sơ Tiên Đình nhiều lần tra xét việc của Cực Đạo Tiên Đình ta, lại thêm Thiên Quân Yến của Tiên Vực sắp tới, rất nhiều thế lực đang hành tẩu trong lãnh thổ Tiên Đình, thời buổi rối loạn, còn cần nhẫn nại!”

Lão giả đón lấy cơn giận của Cực Đạo Tiên Chủ, thần sắc bình tĩnh nói.

Ông ta là Quốc sư Mạc Huyền Đạo của Cực Đạo Tiên Đình.

Cũng là Đế sư!

Cực Đạo Tiên Chủ chính là dưới sự chỉ đạo của ông mà từng bước trưởng thành, cuối cùng đăng lâm vị trí chủ nhân Cực Đạo Tiên Đình.

Hiện giờ, trong Cực Đạo Tiên Đình người có thể khuyên can Cực Đạo Tiên Chủ, cũng chỉ có một mình ông.

“Thôi!”

Cực Đạo Tiên Chủ nghe đến ‘Thiên Quân Yến’, lửa giận trong mắt cũng chỉ có thể cưỡng chế.

Thiên Quân Yến!

Chính là một việc trọng đại của Cực Đạo Tiên Đình.

Hội tụ thiên kiêu của vô số đạo thống trong 72 tầng Tiên Vực, chỉ vì tranh đoạt thứ hạng số ghế tại bữa tiệc Thiên Quân, lấy đó phô diễn thiên phú với thế nhân, đồng thời cũng là dịp để thế hệ trẻ các thế lực khảo giáo lẫn nhau, ngầm định đoạt lợi ích.

Không chỉ có thế, Thiên Quân Yến cử hành còn liên quan đến việc mở ra một nơi gọi là Thiên Khư.

Thiên Khư là một cấm địa của Tiên Vực.

Trong đó cất giấu rất nhiều truyền thừa của cường giả, cùng các thiên tài địa bảo sinh trưởng từ khi Tiên Vực mới ra đời đến nay.

Nếu hắn hiện tại bất chấp tất cả điều động lực lượng Tiên Đình, bị kẻ có tâm phát hiện ra.

Bí mật Nhân tộc hiện thế sẽ phải thông báo cho thiên hạ.

Bị đông đảo thế lực cùng nhau chia cắt.

Kết quả này là điều Cực Đạo Tiên Chủ không hề mong muốn.

Nghĩ vậy, ánh mắt hắn nhìn về phía Tư Mã Trắc nói: “Mạng chó của ngươi bổn tiên chủ tạm thời lưu lại, chờ sau khi Thiên Quân Yến kết thúc, ngươi đi đem tin tức về Nhân tộc và tổ địa Nhân tộc mang đến, thì có thể lấy công chuộc tội, nếu không…”

“Dù ngươi là hoàng thân quốc thích, Bắc Lăng Vương của Cực Đạo Tiên Đình ta, bổn tiên chủ cũng quyết không tha!”

“Là, thần chắc chắn sẽ mang bí mật về Nhân tộc và tổ địa Nhân tộc đến hiến cho bệ hạ, nếu làm không được, thần xin lấy đầu tới gặp!”

Tư Mã Trắc nghe vậy, sắc mặt tái nhợt nhưng không dám cự tuyệt.

Đối với Trần Nặc, kẻ mà hắn chưa từng gặp mặt.

Trong lòng Tư Mã Trắc sát ý càng thêm sâm đằng.

Mạnh Lâm Thiên là cháu ngoại của hắn.

Từ nhỏ được Tư Mã Trắc nhìn lớn lên, một thân thần thông tu vi đều có sự chỉ điểm của hắn, được coi như con ruột mà đối đãi.

Thậm chí hắn còn muốn nhân dịp Cửu Đế tử ngã xuống lần này, đem toàn bộ nội tình Tư Mã gia đặt lên người Mạnh Lâm Thiên.

Ủng hộ Mạnh Lâm Thiên tranh đoạt vị trí truyền nhân Cực Đạo Tiên Đình.

Ai ngờ chuyến hạ giới lại truyền về tin dữ.

“Tan đi, bổn tiên chủ muốn yên tĩnh một chút!” Cực Đạo Tiên Chủ xoa xoa giữa mày.

Theo giọng nói của Cực Đạo Tiên Chủ rơi xuống.

Mọi người trong điện mới như được đại xá, trút bỏ gánh nặng.

Lập tức cung kính khom người rời khỏi đại điện.

Lúc này.

Trong đế đô của Cực Đạo Tiên Đình.

Tại Tuyên Vương phủ.

Vài đạo bóng người vây quanh bàn mà ngồi.

“Đại ca, nghe nói Ngũ ca và Cửu đệ đều ngã xuống ở hạ giới, lần này phụ hoàng bị chọc tức không nhẹ, theo đệ thấy, lần này truyền nhân Tiên Đình có lẽ sẽ rơi vào tay huynh.” Một vị thanh niên mặt mũi non nớt vừa phẩm trà vừa nói.

“Thập tam đệ chớ có hồ ngôn loạn ngữ, phụ hoàng tuổi xuân đang độ, người được chọn làm trữ quân tất nhiên đã có, chớ có để người khác bắt bẻ, cẩn thận họa từ miệng mà ra.”

Đối diện thanh niên, một người mặc mãng long bào lắc đầu nhẹ giọng trách cứ.

Trong mắt lại không hề che giấu ý cười.

Hắn chính là Đại Đế tử của Cực Đạo Tiên Đình, anh trai cùng cha khác mẹ của Mạnh Lâm Thiên.

Mạnh Kinh Vũ!

Mà thanh niên đối diện hắn, chính là người anh em ruột cùng một mẹ sinh ra với Mạnh Kinh Vũ.

Hiện giờ là Cực Đạo Tiên Đình thập tam đế tử Mạnh Kinh Trập.

“Ta biết, ta biết, việc này ta cũng chỉ dám nói trước mặt đại ca thôi.” Mạnh Kinh Trập cười, lại nói: “Lần này Thiên Quân Yến mở ra, Thiên Khư nơi lại là một trận tinh phong huyết vũ, nhưng đại ca nhất định sẽ là người giành được vị trí đầu!”

“Thiên Quân Yến chỉ là thứ yếu, duy độc Thiên Khư nơi, mỗi lần mở ra đều sẽ có một quả Đạo Quả hiện thế, nếu ta có thể đạt được, tương lai thành tựu siêu thoát chi lộ cũng không cần chính mình khổ tâm nhiều năm ngộ đạo.” Mạnh Kinh Vũ nói.

“Đạo Quả là việc quan trọng đến con đường tu hành, bổn vương nhất định phải có được!”

“Nếu có được Đạo Quả này, không cần cạnh tranh, đại vị cũng tự nhiên mà vậy rơi vào tay ta.”

Mạnh Kinh Vũ cười nói.

Đạo Quả, là lối tắt để Tiên Đế đột phá siêu thoát cảnh.

Nó trời sinh chứa đựng một loại căn nguyên đại đạo quy tắc của Tiên Vực, đem Đạo Quả luyện hóa, chẳng khác nào dẫn trước người khác mười bước trăm bước, tỷ lệ đột phá siêu thoát cảnh cũng sẽ tăng lên ít nhất năm thành.

Mà nếu Mạnh Kinh Vũ mang theo Đạo Quả, tương lai chính là ván đã đóng thuyền cho cảnh giới siêu thoát.

Lại thêm cửu đệ Mạnh Phi Phàm đã rơi xuống, nếu hắn mang theo Đạo Quả, tương lai chủ nhân Tiên Đình dù không cần hắn cạnh tranh, cũng sẽ có người chủ động thỉnh hắn đăng vị, ngay cả Cực Đạo Tiên Chủ cũng sẽ lựa chọn hắn.

Bởi vì có đôi khi, thiên phú cùng hạn mức cao nhất của thực lực, mới có thể quyết định quyền sở hữu của một vài thứ.

Một mặt tranh đoạt chi bằng làm tự thân giá trị càng thêm rõ ràng, như vậy mới mau lẹ cùng củng cố!

“Vậy ta liền chúc đại ca đoạt được Đạo Quả, sớm ngày chứng đạo siêu thoát!”

Mạnh Kinh Trập đứng dậy, ôm quyền nói.

“Vậy vi huynh liền mượn lời cát tường của thập tam đệ.”

Truyện liên quan