Quyển 1 · Chương 225: Cảnh giới Tiên Vương, hóa đạo sinh

Tiên Di thành.

Tiên Thai cảnh lão tổ ngã xuống, không chỉ có mỗi Cổ Hoa Tiên Cảnh nội các thế lực cảm nhận được.

Lúc này.

Trần Nặc đang đồng hành cùng Huyền Thanh cũng cảm giác được bên trong Tiên Di thành, địa mạch bạo động, thiên địa lay động.

“Đây là chuyện gì xảy ra?”

Trong lòng Trần Nặc dấy lên một tia nghi hoặc.

Từ khi tới Tiên Di thành, Trần Nặc chưa bao giờ thấy tình huống như hôm nay phát sinh.

Rất nhiều kiến trúc xây dựng bên trong Tiên Di thành đều sụp đổ theo chấn động thình lình xảy ra này, không ít sinh linh sống trong thành đều hoảng loạn chạy trốn.

“Có Tiên Thai cảnh lão tổ ngã xuống!” Trong mắt Huyền Thanh thần mang lưu chuyển, phảng phất như nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài thế giới Tiên Di thành.

Tiên Thai!

Cổ Hoa Tiên Cảnh đã từng cũng có Tiên Thai cảnh lão tổ ngã xuống.

Về điều này, Huyền Thanh rất rõ ràng.

Mỗi một lần Tiên Thai ngã xuống đều có thể khiến cho Cổ Hoa Tiên Cảnh biến hóa.

Mà lần này, Cổ Hoa Tiên Cảnh mở ra, vô số Tiên Thai cảnh lão tổ ùa vào, tình huống như vậy kế tiếp chỉ sẽ phát sinh càng nhiều.

“Tiên Thai cảnh ngã xuống?” Trần Nặc nghe vậy, hơi kinh ngạc.

Cổ Hoa Tiên Cảnh mới mở ra không đến mấy ngày.

Vậy mà đã có Tiên Thai cảnh ngã xuống?

Một đạo thành tiên phương pháp, sợ là đã bức điên những lão đông tây ngủ say muôn đời này rồi.

Mỗi một vị Tiên Thai cảnh đều là nội tình mạnh nhất của 3000 Đạo Châu.

Bất luận một tối cao đạo thống nào tổn thất Tiên Thai cảnh, đều khiến các thế lực này đau đớn hơn cả việc mất đi một vị Hoàng giả.

Càng về sau, sự cạnh tranh này sẽ càng thêm kịch liệt.

Số lượng Tiên Thai cảnh ngã xuống chắc chắn không ít.

“Huyền Thanh Hoàng giả, không biết Cổ Hoa Tiên Cảnh có còn tồn tại các thế lực tương tự Tiên Di thành hay không?” Trần Nặc dò hỏi.

Khoảng thời gian này.

Hắn cũng đã dừng chân ở Tiên Di thành một thời gian dài.

Trong một chỗ di tích còn tồn tại thế lực cổ xưa như Tiên Di thành, Hoàng giả cũng đủ để sánh ngang với bất kỳ đầu sỏ tối cao nào của 3000 Đạo Châu, rất khó nói ngoài Cổ Hoa Tiên Cảnh ra, sẽ không còn thế lực cổ xưa nào khác tồn tại.

“Ta bất quá là lớn tuổi hơn ngươi một chút, gọi ta là Thanh Nhi là được.” Huyền Thanh Hoàng giả cười nói: “Cổ Hoa Tiên Cảnh tự nhiên không chỉ có một phương thế lực là Tiên Di thành ta. Trước khi Cổ Hoa Tiên Tông chưa rách nát, nơi này đã từng xuất hiện cảnh tượng một môn bảy Tiên, lúc ấy vị Chân Tiên cổ xưa nhất đã đăng lâm Chuẩn Tiên Vương cảnh, là tồn tại sắp chứng đạo Tiên Vương vô thượng.”

“Cho đến nay, truyền thừa của hắn vẫn bị phủ bụi trong cấm địa trung tâm của Cổ Hoa Tiên Tông.”

“Một tôn Chuẩn Tiên Vương cảnh?”

Trần Nặc nghe vậy, không khỏi ngẩn ra.

Dựa theo những gì biết được từ Bạch Tố Hoàng giả trước đây, phía trên Tiên Thai cảnh có Chân Tiên cảnh, Niết Tiên cảnh, Đạo Tiên cảnh, Chuẩn Tiên Vương cảnh, Tiên Vương cảnh, còn phía trên nữa là cảnh giới mà ngay cả Bạch Tố cũng chưa từng biết tới.

Chỉ là Cổ Hoa Tiên Cảnh xuất hiện ở thế giới Tinh Hải mà cư nhiên đã từng có một đạo thống với Chuẩn Tiên Vương cảnh tọa trấn.

Thời kỳ cường thịnh chưa rách nát của Cổ Hoa Tiên Tông kia lại khủng bố đến mức nào?

Sợ không phải là vạn tiên tới triều, Tiên Thai không bằng chó!

“Không biết vị Chuẩn Tiên Vương kia cuối cùng có thành tựu Tiên Vương không?” Trần Nặc hỏi.

“Thành tựu Tiên Vương khó khăn biết bao. Ông nội ta từng nói, Tiên Vương đã là vương giả trong tiên, có thể tùy ý can thiệp nhân quả, thậm chí mạnh mẽ cướp lấy khí vận, tạo ra mệnh số tử nhân vi. Loại người này trời sinh đã là thiên chi kiêu tử, dù chỉ ngồi trong nhà cũng có cơ duyên từ trên trời rơi xuống.”

“Điều càng khiến người ta sợ hãi chính là ‘Tha Hóa Tự Tại Đạo’ của Tiên Vương.”

Nói tới đây, thần sắc Huyền Thanh Hoàng giả có chút không rét mà run.

“Tha Hóa Tự Tại Đạo?”

Trần Nặc khó hiểu.

“Cái gọi là Tha Hóa Tự Tại Đạo, chính là một chứng tức vĩnh chứng, chẳng sợ bị hoàn toàn tiêu ma đại đạo, chỉ cần có người nhận được linh tinh truyền thừa của vị Tiên Vương này, đều có thể khiến vị Tiên Vương đó từ trong chân linh mất đi mà sống lại, biến người này thành Tha Hóa thân của chính mình.” Huyền Thanh Hoàng giả nói, rồi hỏi: “Ngươi từng nghe nói qua thời gian tuyến, thế giới tuyến chưa?”

“Tự nhiên, quê quán của ta từng có người nhắc tới khái niệm này, nghe nói là người làm ra lựa chọn sẽ tạo thành các thời gian tuyến khác nhau diễn sinh, từ đó hình thành từng cái tôi khác nhau, sau đó đi theo quỹ đạo nhân sinh khác nhau vân vân.” Trần Nặc đáp.

“Không tồi, Chuẩn Tiên Vương cảnh muốn thành tựu Tiên Vương cảnh, cần phải quản lý chung hết thảy vô hạn khả năng trên thời gian, đem những vô hạn khả năng này quy về tự thân, tất cả nhân quả không thêm vào thân, muôn đời vận mệnh khó diệt thần hồn, trừ phi là cùng cảnh trở lên, nếu không rất khó mạt sát.”

“Nhưng dù có mạt sát sự tồn tại, thậm chí chân linh của vị Tiên Vương này, bọn họ vẫn có thể thông qua thủ đoạn ẩn giấu, khiến người có khí vận bất phàm nhận được, cuối cùng mượn đường mà sinh, lại đem vô hạn khả năng của người này hóa thành nhân quả tự thân, lấy người khác hóa đạo của ta mà sinh, lấy nhân quả người khác hóa khả năng của ta.”

Huyền Thanh Hoàng giả giải thích.

Tiên Vương cảnh chính là không nói đạo lý như vậy.

Một khi thành tựu Tiên Vương thì rất khó bị hoàn toàn mạt sát.

Mỗi một vị cường giả phía trên Tiên Vương, nếu không phải có thâm cừu đại hận thì cơ bản đều sẽ không chủ động kết thù. Một khi đã kết thù, nhất định phải trong tình huống vạn toàn, phát động đòn chí mạng để xóa sạch tất cả của đối phương.

Nhưng, vị Tiên Vương nào mà chẳng là hạng người lão thành tinh?

Ít nhiều gì họ đều có an bài thủ đoạn sống lại cho bản thân để ứng phó với đủ loại khả năng có thể xảy ra.

Một khi bỏ mình, chẳng qua chỉ tương đương với việc ngủ say trong bóng đêm vạn tái xuân thu, một sớm tỉnh lại liền có thể trọng chứng Tiên Vương tôn vị.

Thậm chí kẻ có cơ duyên mạnh mẽ còn có thể mượn việc người khác hóa đạo mà sinh để đột phá bình cảnh đỉnh cao kiếp trước.

Huyền Thanh Hoàng giả đến nay vẫn còn nhớ rõ, lúc ấy ông nội nàng từng nói, có một vị Tiên Vương chính là mượn người khác hóa đạo mà sinh, từ đó đột phá phía trên Tiên Vương, trở thành một tồn tại quản lý chung mấy cái thời đại.

Tôn hào của vị Tiên Vương kia, thế gian cũng chỉ ghi lại một chữ.

Hồng!

Vận may tề thiên Hồng!

“Tiên Vương cảnh thật sự phiền toái!” Trần Nặc nghe Huyền Thanh Hoàng giả giải thích, cũng cảm thấy một trận vô ngữ.

Nếu là như thế này.

Vậy bảy màu Bổ Thiên Thạch trong đa nguyên vũ trụ của hắn và nữ tử trong Băng Huyền Trường Sinh Quan kia, chẳng lẽ cũng là một vị Tiên Vương?

Công pháp bọn họ truyền ra, chính là vì để đạt được vô hạn khả năng của mình, từ đó mượn đường Tha Hóa Tự Tại Đạo mà sinh?

Tuy nhiên, Trần Nặc suy nghĩ một hồi.

Lại cảm thấy chưa chắc đã là như vậy.

Nếu cả hai đều muốn mượn hắn để sống lại, vậy mình đồng thời tu luyện truyền thừa của cả hai, các nàng thật sự có thể thuận lợi cướp lấy vô hạn khả năng của mình sao?

“Sự đáng sợ của Tiên Vương cảnh, ngay cả ông nội ta cũng không rõ lắm, chẳng qua ông sống lâu hơn người khác mấy trăm triệu năm nên mới biết được một ít ghi chép liên quan đến Tiên Vương cảnh.” Huyền Thanh Hoàng giả nói, ngón trỏ và ngón cái tạo ra một khe hở.

“Bất quá, ngươi cũng đừng lo, ngươi hiện tại mới là Thần cảnh cửu trọng, Tiên Vương chưa chắc đã nhìn trúng ngươi.”

Huyền Thanh Hoàng giả cười nói.

Nghe vậy.

Trần Nặc chỉ có thể dở khóc dở cười.

Tiên Vương chướng mắt?

Chưa chắc!

Ngay cả hai vị tổ tông trong đa nguyên vũ trụ của hắn, rất có thể cũng là những tồn tại ở Tiên Vương cảnh.

Có hai vị đại thần như vậy chống lưng, cộng thêm thiên phú ‘vô hạn thăng duy’ của hắn.

E rằng ngay cả những tồn tại phía trên Tiên Vương, cũng đang thèm khát chính mình.

Truyện liên quan