Quyển 1 · Chương 42: Tôi vẫn luôn rất tôn trọng ngài

Thứ Bảy buổi sáng, Ôn Chiêu Vũ cùng Lương Kỳ sớm tới rồi thị trung tâm thành.

Lương Kỳ muốn mua vài món quần áo, vì đi làm cần chuẩn bị.

Hai người dạo đến 11 giờ, Ôn Chiêu Vũ nhận được tin Cố Bác Ngôn.

[ Ta đi tiếp ngươi. ]

Ôn Chiêu Vũ lập tức hồi âm: [ Ngài không cần khách khí, ta cùng Lương Kỳ đã ở trung tâm thành. ]

Cố Bác Ngôn: [ Tốt, nhà hàng gặp. ]

Ôn Chiêu Vũ: [ Ngài mấy giờ đến? ]

Cố Bác Ngôn: [ 12 giờ. ]

Ôn Chiêu Vũ: [ Tốt, chúng ta đúng giờ đến. ]

Cố Bác Ngôn: [ Chúng ta? ]

Ôn Chiêu Vũ: [ Đúng, ta cùng Lương Kỳ, nàng vẫn luôn muốn gặp mặt cảm tạ ngài. ]

Khung cảnh hiện diện, rồi biến mất.

Cuối cùng, chỉ còn lại một chữ: [ Tốt. ]

Hai người tới trung tâm thương mại, quán rượu kia không xa, cho nên không vội, lại đi dạo một chốc.

Lương Kỳ mua được một chiếc váy ngắn.

Thời gian không sai biệt lắm mới gọi xe hướng tới.

Quả nhiên là lần trước Tống Dư Hành đưa nàng tới quán rượu kia.

Thúy lục sắc “Món ăn trân quý” riêng một góc.

Phòng ở lầu hai, cũng là một gian nhỏ.

Cố Bác Ngôn chưa tới, người phục vụ dẫn các nàng về phòng thì gặp lão bản.

Vẫn là một thân áo xám, trang điểm tinh xảo.

Thái độ giơ tay nhấc chân rất có ý nhị, như quý nhân Thượng Hải ra.

Người phục vụ lão bản tiếp đón, ánh mắt rất tinh tường, liếc một cái đã nhận ra Ôn Chiêu Vũ.

Nụ cười chuyên nghiệp treo trên mặt: “Ôn Tiểu thư, thỉnh bạn tới ăn cơm?”

Ôn Chiêu Vũ mỉm cười: “Đúng vậy.”

Lão bản nương đánh giá Lương Kỳ, không nói thêm.

Chia đôi, Ôn Chiêu Vũ mới sau mới tỉnh, lần trước tới, nàng cũng chưa hỏi tên nàng.

Nàng sao biết nàng họ Ôn?

Vào phòng, người phục vụ hỏi uống trà gì.

Ôn Chiêu Vũ nói chờ một chút.

Người phục vụ ra ngoài, Lương Kỳ đánh giá khắp nơi, cảm khái: “Hoàn cảnh thật tốt.”

“Vừa rồi người kia là lão bản?”

“Đúng vậy.”

Lương Kỳ tò mò: “Nàng là sao nhận ra được em?”

Ôn Chiêu Vũ chỉ bộ trà cụ trên bàn, sứ Thanh Hoa cổ, giống lần trước dùng.

“Lần trước tới đây ăn cơm một lần.”

Khoảng 12 giờ, Cố Bác Ngôn vào phòng, lão bản nương tự mình dẫn vào.

Đầy mặt tươi cười: “Cố Tổng, mời.”

Ôn Chiêu Vũ cùng Lương Kỳ cùng đứng lên, Ôn Chiêu Vũ trước mở miệng: “Cố Tổng.”

Cố Bác Ngôn khẽ gật đầu, thẳng tới chỗ ngồi chủ.

Lão bản nương hỏi: “Cố Tổng, uống trà gì?”

Cố Bác Ngôn dường như khách quen.

“Lão quy củ.”

Lão bản nương cười nói tốt, rời phòng.

Lương Kỳ mới có cơ hội biểu đạt.

“Cố Tổng, thực sự cảm tạ ngài cho em cơ hội công việc, hôm nay bữa cơm này, em thỉnh.”

Cố Bác Ngôn ánh mắt đảo qua, nhàn nhạt: “Không cần khách khí, GR có hoàn thiện quy trình phỏng vấn, em có thể nhận offer, chứng tỏ phù hợp vị trí này, làm tốt.”

Lương Kỳ lập tức tỏ thái độ: “Nhất định, ngài yên tâm.”

Đồ ăn lên, sáu món một canh, món chính là canh cá nấu xương bò.

Cố Bác Ngôn dùng thìa múc cá cho Ôn Chiêu Vũ: “Cá làm đặc biệt, là món đặc sản, toàn Giang Thành độc nhất, nếm thử.”

Ôn Chiêu Vũ nói: “Cảm ơn Cố Tổng, ngài ăn, em tự lấy.”

Cố Bác Ngôn liếc Lương Kỳ: “Muốn ăn gì tự lấy, đừng khách khí.”

Lương Kỳ đáp lại: “Cảm ơn Cố Tổng.”

Ba người khách khí mà xa cách.

Bữa cơm ăn thật yên lặng.

Ăn gần xong, Lương Kỳ đi toilet, phòng chỉ còn Cố Bác Ngôn và Ôn Chiêu Vũ.

Cố Bác Ngôn lấy khăn ướt trên bàn lau tay, đồng hồ chiết xạ đèn lạnh.

Khóe môi gợn nụ cười nhẹ: “Ta tưởng, hôm nay là em mời ta ăn cơm.”

Ôn Chiêu Vũ cười: “Đúng ra là em thỉnh ngài ăn cơm, chút nữa em trả tiền.”

Cố Bác Ngôn cười, dung mang vẻ bất đắc dĩ: “Em nên biết, ta không phải ý đó.”

Ôn Chiêu Vũ nói: “Cố Tổng, em vẫn luôn rất tôn trọng ngài.”

Cố Bác Ngôn nhìn nàng, ánh mắt ý vị thâm trường: “Ôn Chiêu Vũ, em thông minh thật.”

Ôn Chiêu Vũ đối diện hắn, ánh mắt trong trẻo.

“Ngành sản xuất tài liệu rất đặc thù, bốn năm đại học chỉ là nền tảng, thật sự muốn có thành quả nghiên cứu, ba năm nghiên cứu sinh là then chốt. Mục tiêu của em là không bị ngoại vật nhiễu, chuyên tâm nghiên cứu khoa học.”

Cố Bác Ngôn mắt đen thẳng tắp dừng trên mặt nàng: “Lúc cần, GR có thể cung cấp trợ giúp.”

Ôn Chiêu Vũ tránh ánh mắt hắn, nhìn vào chiếc ly sứ Thanh Hoa trước mặt.

“Mục tiêu ngài là mở rộng dây sản xuất GR, làm lớn công ty. Phương hướng nghiên cứu của em trùng hợp với quy hoạch sản phẩm mới của GR. Sau này, thành quả em rơi xuống đất, đầu tư GR, cơ hội hợp tác rất lớn, song thắng.”

Nàng để lại đường sống trong hợp tác.

Thật thông minh, cũng thật chân thành.

Cố Bác Ngôn từ trước chỉ có vài phần hảo cảm, vài phần hứng thú với nàng, giờ bị thu hút sâu sắc.

Nàng tài giỏi hơn cả vẻ ngoài.

Lương Kỳ đẩy cửa từ bên ngoài bước vào, hai người ăn ý cùng lặng tiếng, không ai nhắc lại chủ đề đó.

Lương Kỳ rất có ý định mời Cố Bác Ngôn uống trà.

Ánh mắt Cố Bác Ngôn dừng trên mặt nàng: “Ăn xong rồi sao?”

Lương Kỳ thụ sủng mà hơi kinh: “Ăn xong rồi, cảm ơn.”

Cố Bác Ngôn gọi người phục vụ bưng trà vào.

“Mua đơn.”

Người phục vụ chỉ chỉ Lương Kỳ: “Vị tiểu thư này đã trả tiền rồi.”

Cố Bác Ngôn liếc nhìn Lương Kỳ: “Ta vẫn là lần đầu thấy một người phụ nữ trả tiền.”

Dường như không được vui, Lương Kỳ chớp mắt có chút bối rối.

Ôn Chiêu Vũ kịp thời lên tiếng cứu vãn: “Lương Kỳ là nhân viên GR chính thức, nhân viên mời lão bản ăn cơm, không liên quan đến giới tính.”

Không biết những lời này chỗ nào chọc trúng Cố Bác Ngôn, hắn bỗng nhiên cười lên.

Không khí căng thẳng thoáng chốc tan biến.

Hắn thu nụ cười, ánh mắt lạnh nhạt, đặt ngón tay lên chén trà sứ Thanh Hoa rồi đứng dậy, nhặt lấy chìa khóa xe trên bàn.

Xuống tầng một, gặp lão bản nương.

Nàng bình thản đánh giá ba người, nụ cười trên mặt không đổi: “Cố tổng, đi thong thả.”

Ánh mắt dừng lại trên người Ôn Chiêu Vũ lúc, nụ cười vẫn không giảm, nhưng đáy mắt lại mang vài phần xem xét.

Ra khỏi cửa tửu lầu, Ôn Chiêu Vũ mở miệng trước: “Cố tổng, tôi với Lương Kỳ đi dạo, mua vài món đồ.”

Cố Bác Ngôn khẽ gật đầu: “Tái kiến.”

Chờ xe hắn đi khuất, Lương Kỳ hỏi: “Thật sự đi dạo, hay là không muốn để hắn đưa?”

“Về cũng không có việc gì, đi dạo thôi.”

Tống Cam tháng sau ăn sinh nhật, tiện thể có thể chọn lễ vật.

Truyện liên quan