Quyển 1 · Chương 292: Một trận thành danh
Cố Trần nhìn một hồi, liền không còn hứng thú.
Rốt cuộc thân là đan sư, đấu pháp không phải sở trường của bọn họ, luyện đan mới là.
Dùng nửa ngày thời gian, vòng thứ nhất kết thúc.
Thắng được 35 danh tu sĩ tiến vào đợt thứ hai.
Một lần nữa rút thăm, lần này Cố Trần rút được bát hào.
Thi đấu tiếp tục.
......
“Bát hào!” Thạch trưởng lão lười nhác kêu một tiếng.
Cố Trần nghe vậy lập tức đi lên trước.
“Ha ha ha ha, thật là phong thuỷ luân chuyển, lão tử lần này vận khí không tồi, cư nhiên đụng tới một cái tiểu bạch kiểm.”
Nhìn thấy Cố Trần tiến đến, một tu sĩ béo vạm vỡ cười ha ha nói, rung đầu lắc não, vẻ mặt đắc ý hướng màn hào quang đi đến.
Cố Trần vừa thấy, đúng là tu sĩ lúc trước nói mình dẫm cứt chó vận.
Ở đây tất cả đệ tử Đầu Phong, nhìn thấy Cố Trần lên sân khấu, đều dùng ánh mắt đồng tình nhìn gã mập, đều không cầm lòng được mà nghĩ đến nhị sư huynh, lúc chết đi liền tra cũng không dư thừa.
Trong quầng sáng.
Tu sĩ béo mắt lé nhìn Cố Trần hài hước nói:
“Ta nói tiểu bạch kiểm, ta xem ngươi vẫn là ngoan ngoãn dập đầu nhận thua đi, miễn cho động thủ tới, làm trầy xước gương mặt này, khiến đám đàn bà nuôi ngươi đau lòng. Đến lúc đó hủy dung, không ăn được cơm mềm, ngươi cũng đừng oán ta, a, ha ha ha ha!”
Nói xong, gã tùy ý cười ha ha.
Gã đã thấy, con gái của Đầu Phong phong chủ là Tây Môn Nghiên, lúc nghe những tiếng thét chói tai của đám nữ tu kia, đã khinh thường đến mức không ngừng đảo mắt.
Xem tình hình, tiểu tử này định là tiểu bạch kiểm do Tây Môn Nghiên nuôi.
Cố Trần lạnh lùng cười: “Hừ! Ta nói mập mạp, đừng chửi cho sướng miệng, sẽ toi mạng đấy.”
Nói rồi, hắn từ trong lòng ngực lấy ra lá Chiêu Hồn Cờ lớn bằng bàn tay.
Lời này của Cố Trần vừa ra, khiến tu sĩ béo cười ha ha.
Ngay cả Thạch trưởng lão đang khoanh tay đứng trên không trung, nghe xong cũng âm thầm lắc đầu: Người trẻ tuổi này quá mức cuồng vọng!
“Ha ha ha, tiểu tử, khẩu khí không nhỏ, ngươi cho rằng đấu pháp là kỹ nữ trong lầu tán gái sao? Lớn lên đẹp liền có người cho không, ở chỗ lão tử, khuôn mặt có tuấn đến mấy cũng vô dụng!”
“Tới tới, lão tử liền đứng ở chỗ này, có thủ đoạn gì cứ việc dùng ra, nhìn xem có thể làm khó dễ được ta không?”
Gã mập nói, còn hung hăng phỉ nhổ.
Cố Trần hừ lạnh một tiếng, cũng không đáp lời, phất tay tế ra Chiêu Hồn Cờ, một đạo pháp quyết đánh ra.
Màu đen sương mù từ cờ dâng lên, hỗn loạn vô số âm hồn quỷ vật.
Trong phút chốc, màn hào quang thật lớn tràn ngập hắc khí.
Vô số lệ quỷ ở không trung du đãng, lúc ẩn lúc hiện, phát ra tiếng gào rống nhiếp người.
Tu sĩ béo vừa thấy, sợ tới mức thân mình giật nảy, toàn thân lông tơ dựng đứng.
Vẻ kiêu ngạo ban đầu không còn sót lại chút gì.
Gã cuống quít bấm tay niệm chú, ngưng ra linh lực hộ giáp bao quanh thân thể.
“Chiêu Hồn Cờ!”
Thạch trưởng lão ở ngoài không trung nhìn rõ ràng, không khỏi kinh hô ra tiếng.
Hắn không ngờ, thiếu niên này thế mà lại sử dụng loại pháp khí quỷ tu ác độc này.
Ngay cả Thông Linh đạo nhân sắc mặt cũng trở nên khó coi, quay đầu nhìn phía Tây Môn Kiệt hỏi:
“Tây Môn sư đệ, sao Cố Trần lại dùng Chiêu Hồn Cờ, ngươi có biết là chuyện như thế nào không?”
“Hồi chưởng môn sư huynh, sự tình là thế này......”
Tây Môn Kiệt đem những lời Mai Tiểu Phong nói với hắn, về việc Cố Trần tao ngộ ở Linh Quỷ Tông, đại thể kể rõ một lần.
Chưởng môn nghe xong, nhìn nhìn Tửu Quỷ, Tửu Quỷ gật gật đầu, tỏ vẻ đồng tình.
“Không biết Cố Trần có thể sử dụng vật quỷ tu này không? Ngàn vạn lần đừng để bị thương chính mình.”
Thông Linh đạo nhân không khỏi lo lắng nhìn phía lôi đài, miệng lẩm bẩm tự nói.
Tây Môn Kiệt ho nhẹ một tiếng, cung kính nói: “Chưởng môn sư huynh không cần lo lắng, Chiêu Hồn Cờ trong tay Cố Trần uy lực không dung khinh thường, nhị đệ tử của phong ta trong lúc đấu pháp, chính là mệnh tang tại dưới cờ này.”
“Cái gì? Hắn mới tu luyện hai năm, sao có thể?” Thông Linh đạo nhân nghi hoặc khó hiểu.
Tây Môn Kiệt chắp tay nói: “Thiên chân vạn xác.”
Nghe Tây Môn Kiệt nói vậy, Thông Linh đạo nhân vội xoay người truyền âm cho Thạch trưởng lão:
“Thạch sư đệ, uy lực Chiêu Hồn Cờ này rất lớn, hãy lưu ý nhiều hơn.”
Vốn dĩ lo lắng Cố Trần bị thương, hiện tại lại phải đề phòng hắn đả thương người.
Thông Linh đạo nhân lộ ra một tia cười khổ.
Bởi vì đấu pháp, đã có một vị đệ tử Trúc Cơ hậu kỳ đại viên mãn rơi xuống.
Nếu lại chết thêm một người, đối với Thanh Vân Môn mà nói tổn thất thật sự quá lớn.
Thạch trưởng lão nghe được chưởng môn truyền âm, không khỏi sửng sốt, xoay người ôm quyền, ý bảo đã rõ.
Trong lòng hắn lại không mấy để tâm, thầm nghĩ, một tiểu tử Trúc Cơ sơ kỳ, cho dù có Chiêu Hồn Cờ thì có thể lợi hại đến đâu!
Trên lôi đài, tu sĩ béo nghe được Thạch trưởng lão nói ra ba chữ Chiêu Hồn Cờ, biết đây là vật quỷ tu, ác độc đến cực điểm.
Tâm sinh sợ hãi, nhưng ngoài miệng vẫn cố chấp, ngoài mạnh trong yếu quát: “Tiểu tử, bớt giả thần giả quỷ ở đây! Nhân lúc còn sớm thu phá cờ nhận thua đi, miễn cho hối tiếc không kịp.”
Khi nói chuyện, một đoàn chân hỏa ngưng tụ trong lòng bàn tay.
Cố Trần đạm đạm cười, xem ra gã mập này so với nhị sư huynh kia kiến thức rộng hơn, biết dùng chân hỏa đối phó âm hồn quỷ vật.
Nhìn chân hỏa trong lòng bàn tay gã mập một cái, hơi cân nhắc, hắn điểm vào sương đen, lại dẫn hướng người gã mập, miệng khẽ quát: “Đi!”
Sương đen trên đỉnh đầu cuồn cuộn, gần trăm con quỷ hồn hóa thành một cái đầu lâu thật lớn, mở miệng rộng táp tới tu sĩ béo.
Gã mập hét lớn một tiếng, chân hỏa trên tay rời khỏi lòng bàn tay.
“Oanh!” Một tiếng.
Đầu lâu nổ tung, trăm con quỷ hồn tản ra, tiếng quỷ kêu từ bốn phương tám hướng đánh tới gã mập.
Gã mập hoảng hốt, đôi tay múa may, liên tiếp đánh ra số đoàn chân hỏa.
Số âm hồn bị chân hỏa bao vây, phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương.
Các quỷ hồn khác thấy thế, sợ hãi rụt rè, không dám tiến lên.
Gã mập thấy vậy không khỏi cười ha ha: “Tiểu bạch kiểm, mấy thứ quỷ quái của ngươi cũng chỉ đến thế thôi.”
Tay áo vung lên, lại là mấy đoàn chân hỏa bay ra, hướng về phía quỷ hồn.
......
Đánh một hồi, gã mập dần cảm thấy chống đỡ không nổi, tốc độ ngưng ra chân hỏa ngày càng chậm.
Cố Trần thấy thế, trong mắt hàn mang chợt lóe, bấm tay niệm chú, lại lần nữa điểm một ngón tay về phía làn sương đen trên đỉnh đầu.
Sương đen cuồn cuộn, những lệ quỷ hung hồn với bộ mặt dữ tợn từ trong sương lao ra, rít gào lao về phía gã tu sĩ béo.
Xét về độ hung lệ, đám này hơn xa đợt quỷ hồn vừa rồi.
Gã tu sĩ béo sắc mặt đại biến, một nỗi nguy cơ sinh tử trào dâng trong lòng.
Hắn liều mạng ngưng tụ một đoàn chân hỏa, đột nhiên vỗ mạnh vào ngực, bức ra một ngụm tinh huyết lớn phun lên trên ngọn lửa.
“Oanh!” Một tiếng, đoàn chân hỏa lớn bằng nắm tay hóa thành ngọn lửa hừng hực cao ba thước.
“Đi!”
Gã béo khóe mắt muốn nứt ra, hét lớn một tiếng, dùng sức chém tới.
Ngọn lửa tản ra, hóa thành đầy trời hỏa vũ, lao về phía đám lệ quỷ.
Tiếng kêu thảm thiết thê lương lần nữa vang lên.
Điểm khác biệt là, những lệ quỷ bị chân hỏa đánh trúng, dù trên người bốc cháy nhưng vẫn dũng mãnh không sợ chết lao tới.
Gã béo lộ vẻ tuyệt vọng, vỗ túi trữ vật lấy ra một thanh phi kiếm, liều mạng chém về phía đám lệ quỷ.
Tiếc rằng số lượng quá đông, chẳng mấy chốc, gã đã bị lệ quỷ tầng tầng vây kín.
“A...! Cứu mạng với!”
Gã béo phát ra tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế, tiếng kêu vang vọng phía chân trời, khiến tất cả tu sĩ có mặt tại đó đều trợn mắt há hốc mồm, không ngừng suy đoán rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trong làn sương đen.
“Thiếu môn chủ! Dừng tay!”
Thạch trưởng lão hét lớn một tiếng, tay áo vung lên, triệt hồi màn hào quang, ngón tay liên tục búng ra, mấy đạo kình khí bay vút đi, nhắm thẳng vào đám lệ quỷ đang vây quanh gã béo.
Cố Trần thấy Thạch trưởng lão ra tay, vội thu Chiêu Hồn Kỳ.
Chiêu Hồn Kỳ lóe lên hắc mang, sương đen bao bọc lấy đám hung hồn lệ quỷ hóa thành luồng sáng đen chui vào trong cờ, biến mất không thấy.
Giữa sân, gã béo cuộn tròn trên mặt đất, run bần bật, toàn thân bị cắn xé đến da tróc thịt bong, máu thịt be bét, lộ cả xương trắng hếu.
Nhìn thấy thảm trạng của gã béo, chúng tu sĩ không khỏi rùng mình, ánh mắt nhìn về phía Cố Trần lộ rõ vẻ sợ hãi.
Truyện liên quan
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...
Diệt Thế Thần Kiếp
Thế gian không kiếp nạn, ta liền hóa thân thành kiếp nạn.. Con đường trường sinh đứt đoạn, ta chính ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Càn Khôn Thiên Đế
Kiếm Tiên Lý Khanh Duyên khéo léo gặp cơ duyên, sở hữu long mạch hiếm có thế gian.. Tin tức ...
Hắc Đàm Thuần Dương Tử Sách Mới
Tác phẩm mới ra mắt, kính mời quý độc giả thưởng thức, mong mọi người sẽ yêu thích. Sự ủng ...
Siêu Phàm Thế Giới
Thiếu niên Giang Vân từ Địa Cầu bước vào thế giới siêu phàm bí ẩn, nắm giữ sức mạnh phi ...