Quyển 1 · Chương 477: Hiên Viên Hạo

Oanh!

Bỗng nhiên, hư không vỡ vụn, một bàn tay khổng lồ trực tiếp xuất hiện.

Mặc cho đám thị huyết đằng còn sót lại liều mạng giãy giụa nhưng vẫn không làm nên chuyện gì, bị bàn tay to lớn kia tóm gọn trong tay, kéo ngược trở lại.

Này thí luyện bí cảnh cũng quá lớn, cứ tìm tiếp thế này, chỉ sợ rất khó tìm được tung tích của bọn họ!

Lâm Vân bọn họ tìm mấy ngày nay, vẫn không thấy bóng dáng của Hiên Viên Chiến đâu.

Dọc đường đi ngược lại đã thấy không ít thiên kiêu khác, lại có một số người vì gặp nguy hiểm nên đã bóp nát thí luyện lệnh bài, rời khỏi nơi thí luyện.

Oanh!

Lâm Vân tiện tay nổ nát đầu một tên hắc y nhân đánh lén, thuận thế xóa sổ nguyên thần của hắn ta.

Đám hắc y nhân này thật đúng là âm hồn không tan, hôm nay đã gặp phải mười mấy tên rồi!

Tiểu Hắc Ngưu thuận miệng cắn một ngụm linh thảo bên đường, ngay sau đó liền nhổ ra với vẻ mặt đau đớn.

Đến bây giờ vẫn không rõ lai lịch của đám hắc y nhân này, linh hồn của bọn chúng rất cổ quái, giống như những thứ hỗn loạn vô tự vậy, nếu không phải thấy thần trí bọn chúng thanh minh, ta còn tưởng bọn chúng là kẻ điên đấy!

Chu Tước nhíu mày nói, Chu Tước thần hỏa của nàng hình như là khắc tinh của đám hắc y nhân này, chỉ cần dính phải một chút liền giống như dòi bám trong xương, không đốt bọn chúng đến hồn phi phách tán thì tuyệt không dừng lại.

Oanh!

Đúng lúc này, hư không vỡ vụn, một bóng người đẫm máu từ giữa không trung rơi xuống.

Là Hiên Viên Hạo!

Tiên Kỳ phi thân tiến lên, đỡ lấy Hiên Viên Hạo.

Giờ phút này trên người hắn khắp nơi đều là vết thương, máu tươi không ngừng tuôn ra, trước ngực có một vết thương thấu lưng, nội tạng đều đã bị chấn nát.

Nếu không phải hắn đủ cường đại, chỉ sợ đã ngã xuống từ lâu, ngọn lửa nguyên thần trong thức hải lung lay sắp đổ, không những thế, linh lực trong cơ thể hắn cũng đã khô cạn, có thể nói đã đến lúc dầu hết đèn tắt, nếu không phải gặp được bọn họ, e rằng hắn chỉ có thể chờ chết.

Cứu hắn trước đã!

Lúc này Lâm Vân cũng chẳng bận tâm đến chuyện khác, đem nước thuốc của trường sinh tiên dược lúc trước rót vào miệng Hiên Viên Hạo.

Cùng lúc đó, các loại linh dược cũng được bọn họ lấy ra, có loại tẩm bổ thần hồn, cũng có loại chữa trị thương thể, may là mấy thứ này trong phiến bí cảnh này không phải là quá hiếm thấy.

Lâm Vân vận chuyển thần lực, dũng mãnh rót vào cơ thể Hiên Viên Hạo, giúp hắn hấp thu luồng thần lực bàng bạc này, bằng không với lượng dược lực này tràn vào cơ thể, chỉ e hắn chỉ có thể hôn mê trong vô thức rồi từ từ tiêu hóa.

Có hắn hỗ trợ, dược lực mãnh liệt kia nhanh chóng dung nhập vào cơ thể và thức hải, phi tốc chữa lành thương tích cho Hiên Viên Hạo.

Rất nhanh.

Hiên Viên Hạo liền chậm rãi mở mắt.

Tuy thương thế chưa hồi phục, thần hồn vẫn tiêu hao nghiêm trọng, tựa như ngọn đèn dầu trước gió.

Là… Là các ngươi… Mau… Mau đi cứu bọn họ…

Hiên Viên Hạo siết chặt lấy Lâm Vân, khóe miệng lại trào ra một ngụm máu tươi.

Đừng vội, ngươi nói từ từ thôi, thương thế của ngươi quá nặng, không thể nóng vội!

Lâm Vân vội vàng thúc giục thần lực, tạm thời ổn định thương thế cho hắn.

Qua một lúc lâu, thương thế của Hiên Viên Hạo cuối cùng cũng ổn định trở lại.

Hiên Viên huynh, các ngươi đây là gặp phải chuyện gì, sao lại chịu thương thế nặng nề thế này!

Lâm Vân vẫn duy trì thần lực, sợ Hiên Viên Hạo kích động khiến thương thế thêm trầm trọng.

Phía đông nam cách đây ngàn dặm! Mau đi cứu bọn họ!

Thân thể Hiên Viên Hạo vẫn suy yếu, khó mà nhúc nhích, nhưng vẫn gian nan giơ tay, một đạo linh lực đánh ra, chỉ thấy một tấm bản đồ xuất hiện trước mặt mọi người.

Ta đi cứu họ, các ngươi ở lại đây trông nom Hiên Viên huynh!

Bọn họ không thể cứ vứt Hiên Viên Hạo ở đây được, vẫn còn một cách nữa là để chính Hiên Viên Hạo bóp nát thí luyện lệnh bài, từ bỏ đợt thí luyện này, chỉ là chuyện này không thể do bọn họ quyết định, bắt buộc phải để Hiên Viên Hạo tự mình lựa chọn.

Không… Không cần đâu…

Hiên Viên Hạo có chút khó nhọc lắc đầu, lấy từ trong ngực ra thí luyện lệnh bài của mình.

Nếu không phải vì muốn chạy ra ngoài cầu viện, hắn sớm đã bóp nát thí luyện lệnh bài để rời khỏi nơi này rồi.

Nơi đó cực kỳ cổ quái, ngay cả thí luyện lệnh bài cũng không thể sử dụng.

Rắc!

Không chút do dự, Hiên Viên Hạo trực tiếp bóp nát thí luyện lệnh bài, tức khắc một đạo thần quang bao bọc lấy hắn, đưa hắn bay vút lên bầu trời, rời khỏi phiến thí luyện bí cảnh này.

Để ta dẫn đường cho, ta rất quen thuộc với nơi vừa rồi, cách vực sâu kia không xa đâu!

Tiên Kỳ trầm giọng nói.

Được!

Đoàn người trực tiếp phóng lên cao, dưới sự dẫn đường của Tiên Kỳ lao về hướng vị trí trên bản đồ.

Bọn họ đều là những thiên kiêu hàng đầu, tốc độ phi hành cực kỳ khủng bố, cách ngàn dặm chẳng qua chỉ trong chớp mắt.

Lệ!

Bọn họ vừa mới đáp xuống đất liền cảm thấy bầu trời tối sầm lại, chỉ thấy một con thần cầm to lớn vô cùng xuất hiện trên không trung, thần uy khủng bố tràn ngập, chính là con thần cầm vượt qua cảnh giới thần minh mà bọn họ từng thấy trên bầu trời.

Rống!

Lại một con mãnh thú dữ tợn mọc hai cánh xuất hiện, tiếng gầm chấn động thiên địa, vô số ngọn núi bị tiếng gầm làm cho vỡ nát.

Lúc này hai đầu hung thú hình như đang giao thủ với một tồn tại đáng sợ nào đó, sương mù màu đen tràn ngập đầy trời.

Trong đó dường như ẩn chứa một tồn tại khủng bố nào đó, hơn nữa làn sương đen cũng có phần kỳ lạ, ngay cả hai đầu hung thú vượt qua cảnh giới thần minh kia cũng không dám dễ dàng chạm vào làn sương đen ấy.

Cách bọn họ không xa phía trước là một vực sâu vô cùng rộng lớn, vắt ngang trên vùng đại địa này, trông giống như thân hình của một con chân long, dù cách một khoảng xa như vậy, vẫn cảm nhận được sát ý buốt giá bao trùm lấy họ, tựa như có binh khí thần thánh liên tục chém xuống người bọn họ vậy.

Vực sâu này có điều kỳ lạ, không biết rốt cuộc được hình thành thế nào!

Chu Tước cảm nhận nhạy bén hơn, làn sương đen này mang lại cho nàng cảm giác rất khó chịu.

Tạm thời đừng bận tâm đến vực sâu này nữa, mau đi tìm Hiên Viên huynh và những người khác thôi!

Lâm Vân trầm giọng nói.

Theo bản đồ của Hiên Viên Hạo, nơi bọn họ gặp nguy hiểm cách đây không xa.

Nhưng hình như nơi đó đã bị đại trận bao phủ, ngay cả thần thức cũng khó lòng dò thấu, bọn họ cũng là vô tình mới lọt vào đó.

Để ta thử xem sao!

Chu Tước xung phong nhận việc nói, đến nơi này, giác quan của nàng dường như được phóng đại vô hạn.

Được! Cẩn thận là trên hết!

Lâm Vân gật đầu, giữa mày hắn, ngọn thần diễm màu vàng đang khẽ nhảy múa.

Âm!

Chu Tước khẽ gật đầu, ngay sau đó bước lên trước, giữa trán nàng, một đốm lửa bập bùng, trông như một con Chu Tước nhỏ, thoắt ẩn thoắt hiện tiếng hót vang vọng của thần cầm.

Những làn sương đen kia dường như gặp phải thiên địch, lần lượt né tránh.

Ở đằng xa, hai đầu hung thú vẫn đang giao thủ với tồn tại không rõ kia, uy áp khủng bố tràn ngập đất trời, vô số khe hở không gian xuất hiện khắp chốn.

Thiếu niên có mùi máu tươi!

Bỗng nhiên, Tiểu Hắc Ngưu hướng về bốn phía ngửi ngửi, nhắc nhở nói.

Lâm Vân có chút cổ quái nhìn Tiểu Hắc Ngưu liếc mắt một cái.

Mấy người dọc theo Tiểu Hắc Ngưu chỉ ra tới phương hướng đi rồi không bao lâu, liền nhìn đến trên mặt đất có mấy thi thể ngã trên mặt đất.

“Là Minh Hoàng Tông thiếu niên thiên kiêu!”

Dao Trì tiên tử sắc mặt có chút ngưng trọng.

Truyện liên quan