Quyển 1 · Chương 319: Lên núi
Dọc theo tàn cốt mảnh nhỏ để lại cho hắn đường nhỏ, Lâm Vân vòng qua rất nhiều nơi nguy hiểm, cuối cùng đi tới vị trí trung tâm của núi non, chắn ở trước mặt hắn chính là một tòa cao ngất trong mây màu đen núi lớn.
Đi vào nơi này, chỉ dẫn do tàn cốt mảnh nhỏ lưu lại đã không còn tác dụng.
Thần sắc Lâm Vân có chút ngưng trọng nhìn về phía trước vách núi phía dưới, ở trong đó hắn cảm nhận được một loại khí cơ khó tả.
Trong núi này có cái gì, hơn nữa còn rất khó giải quyết.
Phía trên thân sơn thể màu đen, còn có rất nhiều vết máu, có một số nơi thậm chí còn chưa khô cạn, có vết máu vẫn đang chậm rãi lưu động.
Lâm Vân có chút hoa mắt, tòa đại sơn trước mắt này cao ngất trong mây, đứng ở chỗ này, thậm chí nhìn không tới toàn cảnh của nó, hiện giờ ngọn đại sơn này lại bị máu tươi nhuộm dần, rốt phải cần bao nhiêu sinh linh mới có thể làm được điều này.
“Trấn ma thạch!”
Bỗng nhiên, Lâm Vân nhìn thấy mấy chữ to ở một đống đá vụn.
Cũng không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng, những cục đá này đều đã phong hóa, mấy chữ to này cũng trở nên có chút tàn khuyết, nhưng vẫn mang theo uy thế khủng bố.
“Oanh!”
Lâm Vân phất tay áo quét sạch đám đá vụn này đi, lộ ra một khối bia đá được chôn ở trong đó, trên đó rậm rạp khắc đầy chữ viết, những chữ viết này vô cùng cổ xưa, không phải văn tự của thời đại này.
Chỉ là người khắc văn bia cũng là một vị tồn tại khủng bố, tuy rằng Lâm Vân không nhận biết chữ viết trên đó, nhưng thông qua đạo vận ẩn chứa trong đó vẫn hiểu được ý nghĩa trong văn bia.
Lâm Vân nhíu nhíu mày, lại nhìn về phía thần sơn cao ngất trong mây trước mặt, trên mặt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.
Vốn tưởng rằng tấm bia đá đen nhánh khắc đầy văn bia lúc nãy chính là trấn ma thạch, ai ngờ đây chẳng qua là do hậu nhân khắc lên, trấn ma thạch thực sự lại chính là ngọn núi lớn màu đen cao ngất trong mây trước mắt.
Giới thiệu trên đó cho biết, trấn ma thạch này là pháp khí do đại năng viễn cổ luyện chế, vào thời viễn cổ, có đại ma xuất thế, huyết tẩy thiên hạ, vô số tông môn thế lực hủy diệt trong tay hắn, cường giả ngã xuống như mưa, chúng sinh than khóc.
Cuối cùng, có bảy vị đại năng xuất thế, luyện chế trấn ma thạch, đồng thời lấy sinh mệnh làm đại giới, đem đại ma trấn áp, trả lại sự an bình cho thiên hạ, qua vô tận năm tháng, mọi người sớm đã quên mất đại ma từng tàn sát bừa bãi thiên hạ, cũng quên mất bảy vị đại năng ngã xuống vì trấn áp đại ma, trấn ma thạch vốn dùng để trấn áp đại ma cũng đã thất lạc trong dòng sông năm tháng.
Mà vị cường giả khắc văn bia này trong lúc vô tình đã phát hiện ra trấn ma thạch dùng để trấn áp đại ma, ban đầu hắn cho rằng đại ma đã bị năm tháng ma diệt, cho nên muốn luyện chế lại trấn ma thạch làm pháp khí của mình.
Chỉ là không ngờ rằng thời gian đằng đẵng trôi qua, đại ma vẫn không hề ngã xuống, mà chỉ chìm vào giấc ngủ say, hắn muốn luyện chế lại trấn ma thạch, ngược lại làm cho trận pháp phong ấn đại ma lỏng lẻo, đại ma sống lại, muốn phá tan phong ấn để xuất thế lần nữa.
Hai người bạo phát đại chiến, tu vi của hắn tuy cũng đã đến tuyệt đỉnh, nhưng đại ma tuy bị phong ấn vô tận năm tháng, tu vi tụt giảm, song cả hai đánh nhau vẫn chỉ bất phân thắng bại, thậm chí theo thời gian trôi qua, lực lượng tỉnh lại của đại ma ngày càng nhiều, hắn cũng dần rơi vào thế hạ phong, cuối cùng, để ngăn cản đại ma xuất thế, hắn đã vứt bỏ tu vi bản thân, dùng hết toàn lực ép đại ma quay trở lại vào trong trấn ma thạch để phong ấn.
Để tránh đời sau lại phạm phải sai lầm giống như hắn, khiến đại ma xuất thế, hắn đã thu trấn ma thạch vào trong Huyền Thiên châu mà hắn tình cờ có được trước kia, Huyền Thiên châu có lai lịch thần bí, bên trong tự thành động thiên, giống như một tiểu thế giới vậy. Làm xong những việc này, hắn dốc hết chút sức lực cuối cùng, ném Huyền Thiên châu vào một nơi tuyệt địa, cứ như vậy Huyền Thiên châu và trấn ma thạch ngủ say, vĩnh viễn không xuất thế.
“Đại ma, khí cơ phát ra từ trấn ma thạch này, chẳng lẽ đại ma kia vẫn chưa ngã xuống.”
Lâm Vân có chút không thể tưởng tượng nổi nhìn ngọn núi lớn đen nhánh cao ngất trong mây trước mắt, lẩm bẩm trong miệng.
Ở bên ngoài, lão nhân vẫn luôn quan sát Lâm Vân cũng vô cùng kinh hãi, không ngờ Huyền Thiên châu này lại có lai lịch như vậy.
Hắn biết Huyền Thiên châu này là do một vị tổ tiên của Đại Ngu cổ quốc năm xưa từng tranh đoạt Huyền Thiên châu với cường giả Thi tộc, cuối cùng lại không địch lại mà bại lui, để cho cường giả Thi tộc cướp đi Huyền Thiên châu.
Chẳng qua vị tổ tiên kia chỉ cho rằng Huyền Thiên châu là một kiện đạo khí hiếm có, không ngờ bên trong Huyền Thiên châu lại có động thiên khác, đây cũng là điều mà Đại Ngu cổ quốc mãi về sau mới phát hiện ra, đồng thời cao thủ Đại Ngu cổ quốc từng bắt được một vị cao tầng Thi tộc, biết được một số tình hình trong Huyền Thiên châu từ miệng hắn ta, đồng thời còn tiết lộ trong Huyền Thiên châu che giấu một cơ duyên tày trời, đang chờ người có duyên đến lấy.
Chỉ là tổ tiên Đại Ngu biết chuyện này lại không tin, rốt cuộc nếu thực sự có cơ duyên như vậy, Thi tộc chắc chắn đã sớm phái người đi lấy rồi.
“Không ngờ rằng, bên trong Huyền Thiên châu này lại phong ấn một tồn tại khủng bố như vậy, Thi tộc quả nhiên không có ý tốt.”
Lão nhân lạnh lùng nói, ánh mắt hắn dừng lại trên người Lâm Vân, chiếc cổ kính trong tay lóe lên kim quang, phun trào thần huy, nếu Lâm Vân gặp nguy hiểm, hắn sẽ lập tức dịch chuyển cậu ta ra ngoài.
Chiếc cổ kính này là do vị tổ tiên kia tạo ra tại nơi tìm thấy Huyền Thiên châu, diệu dụng vô cùng, có thể xuyên thủng bất kỳ không gian, trận văn nào, có nó trong tay, có thể nói thiên hạ này không nơi nào là không thể đi tới, là thần khí để thăm dò bất cứ nơi tuyệt địa nào, chỉ tiếc chiếc cổ kính này tuy có thể xuyên qua khắp nơi, lại không có chút lực lượng công phạt nào.
Trong Huyền Thiên châu.
Thần tử Thi tộc vẫn luôn quan sát nhất cử nhất động của Lâm Vân, tự nhiên cũng nhìn thấy hết thảy mọi thứ ở đây.
“Đại ma, bị trấn áp vô số năm tháng vẫn không bị ma diệt.”
Thần tử Thi tộc thì thào, trong mắt lóe lên một tia dị sắc.
Lâm Vân trầm mặc một lát, ánh mắt nhìn về phía luồng kim quang dẫn đến trấn ma thạch, lối ra của đại trận này chính là đi dọc theo trận văn màu tím kim ấy, ngọn trấn ma thạch đen nhánh này hắn không thể tránh né được.
Sau khi hạ quyết tâm, Lâm Vân không còn do dự nữa, nhấc chân bước đi về hướng đường núi, kim quang lan tràn dưới lòng bàn chân.
Không biết đã đi bao lâu.
Lâm Vân bỗng nhiên dừng bước, thần sắc ngưng trọng nhìn về phía trước.
Không biết từ lúc nào, một đạo thân phận già nua đã xuất hiện ở phía trước, mái tóc như cỏ khô che khuất khuôn mặt hắn.
Trên người hắn mặc một bộ y phục vô cùng cổ xưa, giống như bước ra từ năm tháng viễn cổ.
Đạo thân ảnh này lặng lẽ đứng ở đằng xa, cơ thể không có chút sức sống nào, tử khí trầm trầm, nhưng lại mang đến cho Lâm Vân một cảm giác áp bách cực kỳ mạnh mẽ, khiến hắn có cảm giác ngạt thở.
Lâm Vân lặng lẽ đứng đó, đồng thời muốn triệu hồi tàn cốt mảnh nhỏ ra, chỉ tiếc tàn cốt mảnh nhỏ kia giống như chìm vào giấc ngủ say, mặc dù được triệu hồi ra nhưng không có chút phản ứng nào.
Cứ như vậy, hai bên rơi vào sự giằng co trong trầm mặc.
Gió núi thổi tới, đạo thân ảnh kia giống như hóa thạch, bất động, chỉ có y phục bị gió núi thổi bay phấp phới.
Đợi một lúc lâu sau, thấy thân ảnh cổ xưa này vẫn không có phản ứng gì, Lâm Vân đành phải cất bước đi tiếp, coi như không nhìn thấy đạo thân ảnh này.
Truyện liên quan
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Diệt Thế Thần Kiếp
Thế gian không kiếp nạn, ta liền hóa thân thành kiếp nạn.. Con đường trường sinh đứt đoạn, ta chính ...
Một Tấc Vuông Tiên Vực
Mười tuổi, thiếu niên sơn thôn Cố Trần vì cứu cha lên núi hái thuốc, vô tình có được Càn ...
Càn Khôn Thiên Đế
Kiếm Tiên Lý Khanh Duyên khéo léo gặp cơ duyên, sở hữu long mạch hiếm có thế gian.. Tin tức ...
Hắc Đàm Thuần Dương Tử Sách Mới
Tác phẩm mới ra mắt, kính mời quý độc giả thưởng thức, mong mọi người sẽ yêu thích. Sự ủng ...