Quyển 1 · Chương 182: Huynh muội nhà họ Ôn

Nửa ngày qua đi, chiến xa ở một mảnh núi non trước chậm rãi dừng lại.

Núi non trong đó, rất nhiều lầu các che giấu bên trong, như ẩn như hiện, cho người ta một cảm giác giống như tiên cảnh.

“Nơi này chính là Tiêu Dao Lâu của chúng ta, bất quá bên trong không thể phi thiên độn địa, cho nên chúng ta đi bộ vào đi thôi!”

Ôn Lôi cười giải thích nói.

Lâm Vân cùng Ngu Thanh Thiền hai người gật gật đầu, những thế lực lớn kia cơ bản đều có yêu cầu như vậy, như vậy ngoài việc bảo trì uy nghiêm ra, còn có trợ giúp nhanh chóng phát hiện địch tình, rốt cuộc địch nhân xâm chiếm cũng sẽ không tuân theo quy củ của ngươi.

“Tiểu thư!”

“Tiểu thư, ngài đã trở lại!”

……… Dọc theo đường đi, không ít người đều chào hỏi với Ôn Lôi, hiển nhiên nhân duyên của nàng phi thường tốt.

“Hừ, ngươi còn biết trở về sao?”

Đúng lúc này, lại có một đám người đi ra, thanh niên ở giữa mặt mày có vài phần tương tự Ôn Lôi, lúc này nhìn thấy Ôn Lôi liền giả vờ tức giận nói.

“Đại ca, sao anh lại tới đây, chẳng phải anh đã bế quan rồi sao?”

Ôn Lôi chạy tới, cười hì hì ôm lấy cánh tay thanh niên, kiều thanh hỏi.

“Hừ, còn không phải nghe nói người nào đó trộm chạy đến nơi này, còn mang theo một đám người đi ra ngoài, lão cha và lão mẹ lo lắng nên lôi cổ áo ta ra khỏi chỗ bế quan để tìm em!”

Thanh niên có chút tức giận gõ gõ đầu Ôn Lôi, ngay sau đó ánh mắt nhìn về phía Lâm Vân và Ngu Thanh Thiền, thần sắc có chút ngưng trọng.

“Đúng rồi, tiểu muội, em còn không mau giới thiệu với đại ca hai vị bằng hữu này.”

“Hắc hắc, đại ca, đây là bằng hữu em vừa mới quen, vị này chính là Ngu tỷ tỷ, đây là Lâm ca ca!”

Ôn Lôi vội vàng giới thiệu, ngay sau đó lại nhìn về phía Lâm Vân và Ngu Thanh Thiền.

“Đây là đại ca của em, Ôn Ninh!”

“Gặp qua Ôn huynh.”

Lâm Vân và Ngu Thanh Thiền gật gật đầu nói.

“Nguyên lai là Lâm huynh đệ cùng Ngu tiểu thư, hoan nghênh hai vị tới Tiêu Dao Lâu làm khách.”

Trong mắt Ôn Ninh hiện lên một tia kinh ngạc, ngay sau đó cười gật đầu với Lâm Vân hai người.

“Đại ca, anh quen Ngu tỷ tỷ bọn họ sao?”

Ôn Lôi có chút tò mò hỏi.

“Ha hả, lúc bước vào ta nghe phụ thân nhắc qua đại danh của Lâm huynh, thật ra không nghĩ tới nhanh như vậy đã nhìn thấy người thật.”

Ôn Ninh cười nói.

“Cha biết Ngu tỷ tỷ bọn họ?”

Ôn Lôi mở to hai mắt, nhìn từ trên xuống dưới Lâm Vân và Ngu Thanh Thiền.

“Ha hả, Lâm huynh trước đó đã đánh bại cao thủ Vạn Ma Điện, phụ thân và những người khác đều tận mắt nhìn thấy.”

Ôn Ninh cười nói, ngay sau đó trên người dâng lên một cỗ chiến ý, nhìn về phía Lâm Vân.

“Lâm huynh, không bằng ngươi và ta tìm thời gian luận bàn một chút?”

“Ai nha, đại ca, bọn họ chính là khách nhân do em mang về, anh tìm hắn luận bàn như vậy, không tốt lắm đâu?”

Ôn Lôi che ở trước mặt Ôn Ninh nói.

“Khụ, điều này cũng đúng!”

Ôn Ninh có chút xấu hổ cười cười.

“Lại nói tiếp, cho dù muốn luận bàn, cũng phải là ta trước mới đúng!”

Ôn Lôi nói xong, hai mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm Lâm Vân.

Lâm Vân cười khổ một tiếng, hai người kia không hổ là huynh muội, đều là phần tử hiếu chiến, một tiểu loli lấy cây rìu lớn làm vũ khí, một thanh niên thoạt nhìn rất ôn tồn lễ độ nhưng cũng là kẻ hiếu chiến nho nhã.

“Được rồi, hai đứa các ngươi, Lâm tiểu ca từ phương xa tới là khách, các ngươi quên mất ta dạy đạo đãi khách như thế nào rồi sao?”

Một đạo thanh âm nho nhã của trung niên nam tử vang lên, Ôn Lôi và Ôn Ninh tức khắc giống như chuột thấy mèo, chiến ý trên người cũng tan biến trong nháy mắt, trên mặt nở nụ cười.

“Cha, chẳng lẽ cha không ở bên cạnh bồi mẫu thân đại nhân đi ra ngoài chơi sao?”

Ôn Lôi cười hì hì hỏi.

“Hừ, nếu chúng ta rời đi, chẳng phải mấy đứa các ngươi muốn nháo tung trời lên à?”

Thanh âm trung niên nam tử hừ lạnh nói.

“Phụ thân nói đùa, có con nhìn chừng tiểu muội, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”

Ôn Ninh lúc này cũng khôi phục dáng vẻ nho nhã điềm đạm.

“Con cũng là một tên không khiến người ta bớt lo!”

Thanh âm trung niên nam tử có chút nghiến răng nghiến lợi.

“Này, đại ca, có phải anh lại gây ra chuyện gì chọc cho cha sinh khí rồi không?”

Ôn Lôi nhỏ giọng hỏi.

“Không có, ta chỉ không cẩn thận tìm ra số tiền tiêu vặt mà phụ thân giấu đi, lại còn không cẩn thận bị mẫu thân nhìn thấy!”

Sắc mặt Ôn Ninh có chút không tự nhiên nói.

Lâm Vân liếc nhìn Ôn Ninh với thần sắc có chút cổ quái, đây cũng là một đứa con trai chuyên hố cha.

“Được rồi, đã Lâm tiểu ca đến Tiêu Dao Lâu làm khách, các ngươi phải hiếu khách cho tốt, nhớ kỹ chưa!”

Thanh âm trung niên nam tử ngay sau đó biến mất, chẳng qua phảng phất văng vẳng truyền đến một tiếng hét thảm.

Lâm Vân và Ngu Thanh Thiền nhìn nhau một cái, bỗng nhiên cảm thấy có chút chột dạ, không tự nhiên dời tầm mắt đi, xấu hổ ho khan một tiếng.

“Anh sao thế?”

Ngu Thanh Thiền có chút lo lắng hỏi.

“Ta không sao.”

Lâm Vân hơi hơi lắc lắc đầu.

Lúc này huynh muội Ôn Ninh cũng đã đi tới.

“Lâm huynh, hôm nay có chút muộn, chúng ta trước tiên sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho các ngươi, còn về tin tức về bằng hữu của các ngươi, ta sẽ truyền lệnh xuống, bảo người phía bên dưới chú ý một chút.”

Ôn Ninh mỉm cười nói.

“Vậy đa tạ Ôn huynh!”

Lâm Vân cười gật gật đầu.

“Tiểu muội, vậy em dẫn Lâm huynh và Ngu tiểu thư đến Thanh Tuyền Phong đi.”

Ôn Ninh cười nói.

“Em biết rồi, lải nhải!”

Ôn Lôi hừ một tiếng, quay sang gọi Lâm Vân và Ngu Thanh Thiền: “Ngu tỷ tỷ, chúng ta mau qua đó thôi!”

“Được! Vậy làm phiền Ôn muội muội.”

Ngu Thanh Thiền cùng Lâm Vân hai người vội vàng đi theo.

"Thiếu gia, có cần hay không phái người đi điều tra một chút?"

Ôn Ninh phía sau, một thiếu niên trông giống khỉ ốm thấp giọng hỏi.

"Không cần, lai lịch của bọn họ phụ thân đại nhân đã có chút suy đoán, bất quá sự không liên quan mình, chúng ta cũng không cần để ý tới bọn họ."

Ôn Ninh nhàn nhạt nói, sau đó ánh mắt hơi sâu thẳm nhìn về phía hư không,

"Chỉ sợ có người sẽ ngồi không yên."

Những người đi theo Ôn Ninh đều có chút khó hiểu, cảm thấy thiếu gia nhà mình hôm nay có chút cao thâm khó lường.

Bên kia, Lâm Vân cùng Ngu Thanh Thiền đi theo Ôn Lôi đi tới Thanh Tuyền phong, đây là một ngọn núi trong dãy núi, trên núi có một ngọn thác nước từ trên trời giáng xuống, đình đài lầu các ẩn hiện giữa núi non, không ít kỳ hoa dị thảo sinh trưởng ở vách núi, tản ra hương thơm thoang thoảng, khiến người ta vui vẻ thoải mái.

"Mấy thứ này có tác dụng thanh tâm tịnh thần, là một vị sư huynh ở Tiêu Dao Lâu dời từ nơi khác đến đây, có thể trợ giúp tu hành."

Ôn Lôi vừa đi vừa giới thiệu cho hai người.

"Đúng rồi, Ôn muội muội lúc trước nói thế giới này có chín đại thế lực, không biết Ôn muội muội có thể giới thiệu cho chúng ta một chút đó là chín đại thế lực nào không?"

Ngu Thanh Thiền ôn hòa hỏi.

"Chẳng lẽ lúc Lâm ca ca và Ngu tỷ tỷ bước vào, trưởng bối không giới thiệu tình hình nơi này cho các anh chị sao?"

Ôn Lôi có chút kinh ngạc hỏi.

"Cũng không có giới thiệu qua!"

Lâm Vân cười khổ nói, vốn tưởng đây là nơi truyền thừa của thần minh, không ngờ lại đi tới một nơi kỳ dị như vậy, hơn nữa nhìn dáng vẻ những cường giả Phong Vương cảnh kia không ở nơi này, bọn họ hẳn là đã đi nhầm chỗ, chỉ là nơi truyền thừa của thần minh này lại vô cùng kỳ ảo, kết nối với không ít thế giới, tính toán sơ qua cũng đã có bốn năm cái.

Truyện liên quan