Quyển 1 · Chương 14: Hỗn Độn Thanh Liên
Vù...
Chỉ thấy mảnh ngọc treo trên cổ tiểu gia hỏa lúc này tỏa ra ánh sáng xanh rực rỡ, lơ lửng ngay trước mặt cậu bé.
“Đây là!”
Cành cây xanh non quấn quanh cổ tay tiểu gia hỏa cũng bị dị động của mảnh ngọc đánh thức, một bóng hình mờ ảo xuất hiện trong phòng, tiện tay bố trí một lớp kết giới phong ấn ngăn cản người ngoài nhòm ngó, sắc mặt kinh ngạc nhìn khối mảnh ngọc kia.
Nàng tự nhiên biết sự tồn tại của khối mảnh ngọc này, giống như lão nhân và sư phụ của tiểu gia hỏa, nàng không hề phát hiện trên mảnh ngọc có dấu vết luyện chế nào, thậm chí ngay cả một tia đạo vận cũng không có, nàng vẫn luôn coi nó như phàm vật, không ngờ hôm nay lại xảy ra dị động như vậy, chỉ không biết đây là phúc hay họa đối với tiểu gia hỏa.
Lúc này tâm thần tiểu gia hỏa hoàn toàn chìm đắm vào trong hỗn độn, tựa như một đứa trẻ, muốn cứ thế ngủ thật say.
“Ầm!”
Mảnh ngọc lơ lửng chợt bùng nổ ra ánh sáng chói lọi, rồi lóe lên biến mất.
“Ngươi dám!”
Bóng hình mờ ảo ra tay thi triển một tiểu kết giới bao phủ về phía mảnh ngọc, thế nhưng khối mảnh ngọc này lại phớt lờ mọi sự ngăn cản, trực tiếp lao thẳng vào đan điền của tiểu gia hỏa.
Bóng hình mờ ảo tức thì thần sắc ngưng trọng xuống, bất quá tiểu gia hỏa hiện giờ đang trong quá trình tu hành, nhìn dáng vẻ đã sa vào một loại đạo cảnh, nàng cũng không tiện ra tay quấy rầy cơ duyên của cậu bé.
“Ầm!”
Khi tiểu gia hỏa đang mơ màng buồn ngủ, một tiếng sấm sét vang lên trong hỗn độn, chỉ thấy một luồng ánh sáng xanh biếc tựa như tia chớp bay đến trước người cậu.
“Nha, là khối mảnh ngọc kia!”
Tiểu gia hỏa tức khắc bừng tỉnh, có chút kinh ngạc nhìn mảnh ngọc đang chìm nổi trong hỗn độn.
Lúc này mảnh ngọc đã hoàn toàn đổi khác, lớp vỏ màu xanh thẳm tan chảy, lộ ra vật ở bên trong, thế mà lại là một hạt sen.
“Vù...”
Hạt sen nhanh chóng mọc ra rễ, cắm sâu vào trong hỗn độn. Hỗn độn chấn động, hạt sen này vậy mà lại đang hấp thu hỗn độn chi khí, vô tận hỗn độn chi khí ùa vào trong hạt sen giống như một cái động không đáy.
Sắc mặt tiểu gia hỏa biến đổi, nếu hạt sen này cứ tiếp tục hấp thu như vậy, cảnh giới của cậu nói không chừng sẽ bịụt giảm.
Không biết qua bao lâu, hạt sen giống như đã ăn no, ngừng hấp thu hỗn độn chi khí, lúc này tiểu gia hỏa mới nhẹ nhàng thở phào, có chút tò mò đánh giá hạt sen trước mắt.
Hơn nữa, trong hạt sen, cậu còn cảm nhận được một luồng hơi thở quen thuộc.
“Nha, tâm đầu huyết của ta!”
Tiểu gia hỏa lập tức nhớ ra, ở đại hoang, việc tranh đấu với hung thú vốn dĩ vô cùng nguy hiểm, có một lần cậu bị một đầu hung thú đuổi giết mấy vạn dặm, cuối cùng tuy chém giết được hung thú, nhưng bản thân cũng bị thương nặng, tâm đầu huyết chính là bị dính lên mảnh ngọc vào thời điểm đó.
Tiểu gia hỏa chớp chớp đôi mắt to, không biết hạt sen này sau khi hấp thu tinh huyết của mình sẽ có biến hóa gì.
Lúc này hỗn độn như có sinh mệnh, chấn động theo nhịp đập của hạt sen, giống như nhịp thở của con người.
Tuy không biết điều này có ý nghĩa gì, nhưng trong lòng tiểu gia hỏa dâng lên một tia ngộ đạo, cậu dường như đã bước lên một con đường hoàn toàn khác, cũng không biết đạo thư còn có tác dụng với mình nữa hay không, nhưng dù thế nào đi nữa, trước tiên tìm lại mấy cuốn đạo thư bị rơi rớt chắc chắn không bao giờ sai.
“Hô...”
Trong phòng, dưới sự quan sát của âm thanh mờ ảo, tiểu gia hỏa chậm rãi mở mắt.
“Tỷ tỷ!”
Nhìn thấy bóng hình mờ ảo kia, trên mặt tiểu gia hỏa tức khắc lộ ra vẻ vui mừng.
“Em bế quan ba ngày rồi, thế nào, có thu hoạch gì không?”
Bóng hình mờ ảo có chút lo lắng hỏi.
“Tỷ tỷ, em không sao cả!”
Tiểu gia hỏa lắc đầu, ngay sau đó đem những biến hóa xảy ra trong đan điền kể lại tường tận cho bóng hình mờ ảo nghe.
“Mảnh ngọc kia thế mà lại là một hạt giống, còn cắm rễ trong thế giới trong cơ thể em?”
Bóng hình mờ ảo tức thì nhíu mày, chuyện thế này nàng chưa từng gặp bao giờ. Khi nàng ở Thái Sơ Cảnh, hỗn độn bên trong cũng trống không một vật, chỉ đến khi đạt đến âm dương cảnh, sau khi lập ra âm dương mới có thể ngưng tụ ra đại lục sơ khai để xuất hiện.
“Sao vậy, chẳng lẽ tỷ tỷ không có ạ?”
Tiểu gia hỏa chớp chớp đôi mắt đen láy nhìn bóng hình mờ ảo trước mặt.
“Không có!”
“Việc này vô cùng quan trọng, em tuyệt đối không được nói với bất kỳ ai khác!”
Bóng hình mờ ảo trầm giọng dặn dò.
“Tỷ tỷ, em biết rồi!”
Tiểu gia hỏa trịnh trọng gật đầu.
“Được rồi, em ra ngoài trước đi, tiểu gia hỏa bên ngoài kia đã đợi em mấy ngày nay rồi!”
Nói xong, bóng hình mờ ảo lại hóa thành cành cây xanh non trở về cổ tay tiểu gia hỏa, cùng lúc đó, kết giới bao phủ căn phòng cũng biến mất không tăm tích.
“Tiểu công tử, ngài có ở bên trong không?”
Tiếng gõ cửa vang lên, giọng nói của người hầu từ ngoài phòng truyền vào.
Tiểu gia hỏa nhảy từ trên giường xuống, mở cửa phòng ra, đúng là người hầu trẻ tuổi đã dẫn cậu vào phủ lúc trước.
“Đại ca ca, huynh tìm ta có việc gì sao?”
“Tiểu công tử, ngài mấy ngày nay không hề ra ngoài, không biết có muốn thuộc hạ chuẩn bị thứ gì cho ngài không?”
Người hầu trẻ tuổi cung kính hỏi.
“Đại ca ca có thể chuẩn bị cho ta chút đồ ăn được không?”
Nghe vậy, mắt tiểu gia hỏa sáng lên, vội vàng lên tiếng.
“Tiểu công tử đợi một lát, thuộc hạ lập tức sai người mang tới ngay!”
Người hầu trẻ tuổi đáp lời, vội vàng đi xuống chuẩn bị.
Chẳng mấy chốc, đủ loại món ăn đã được hơn mười người hầu bưng lên. Tất cả đều là món ăn chế biến từ các loài hung thú, những chất độc hại trong phần huyết nhục này đã bị luyện hóa, chỉ giữ lại tinh khí huyết khí có lợi cho cơ thể con người.
“Oa, cảm ơn đại ca ca!”
Ngửi thấy mùi thơm, mắt tiểu gia hỏa tức thì sáng rực lên, tiến lên vớ lấy một khúc huyết nhục của loài hung thú không rõ tên và ăn ngấu nghiến.
Thể phách của cậu đã đạt đến cực cảnh, vừa tu hành xong rất cần bổ sung một lượng tinh khí huyết nhục khổng lồ, chẳng bao lâu sau, phần huyết nhục được mang lên đã bị cậu nuốt sạch vào bụng.
“Đại ca ca, còn nữa không?”
Tiểu gia hỏa có chút ngượng ngùng hỏi.
Nhìn cách ăn uống của tiểu gia hỏa, đám hạ nhân phục vụ kinh ngạc đến mức trợn mắt há hốc mồm, cho đến khi tiểu gia hỏa hỏi lại lần thứ hai mới hoàn hồn.
“Còn! Vẫn còn! Thuộc hạ sẽ bảo người mang lên cho tiểu công tử ngay!”
Người hầu trẻ tuổi vội vàng đáp lời, đoạn phân phó người lui xuống chuẩn bị.
Chẳng bao lâu, từng đống đồ ăn liên tục được đưa vào.
Tiểu gia hỏa buông mình ăn uống, cho đến khi đống đĩa đựng thức ăn trước mặt chất cao như núi mới chịu dừng lại.
“Nha, no quá!”
Tiểu gia hỏa vỗ vỗ cái bụng của mình, có phần thỏa mãn lên tiếng.
Thấy tiểu gia hỏa đã ăn xong, người hầu trẻ tuổi lúc này mới sai người thu dọn bát đĩa lui xuống.
“Tiểu công tử, vậy chúng em xin lui trước, ngài nếu có phân phô gì có thể trực tiếp sai bảo thuộc hạ!”
Thiếu niên người hầu nói xong, hướng tiểu gia hỏa hành lễ rồi lui xuống.
Khoảng thời gian tiếp theo, tiểu gia hỏa một bên củng cố tu vi của mình, một bên dạo quanh Thương Ngô trấn, những cao thủ ở Thương Ngô trấn đều đã biết sự tồn tại của tiểu gia hỏa, cho nên cũng không có kẻ ăn chơi trác táng nào dám trêu chọc tiểu gia hỏa.
Ba tháng sau.
“Oanh!”
Một đạo khí tức khủng bố phóng lên cao, trấn áp hướng bốn phương tám hướng, phạm vi mấy ngàn dặm, không chỗ không đến.
“Đây là!”
Trong phạm vi mấy ngàn dặm, vô số cao thủ đều dời ánh mắt nhìn sang.
“Phong Vương cảnh!”
Tại phủ Thống lĩnh Thương Ngô trấn, một lão nhân thần sắc phức tạp nhìn về phía hướng Hạ phủ, trong ánh mắt tựa hồ có hâm mộ, bất đắc dĩ.
Bọn họ những người này vẫn đang giãy giụa để đột phá đến Phong Hầu cảnh, không ngờ một vị cố nhân thế mà đã đột phá đến cảnh giới Phong Vương.
“Ha ha, Hạ Thừa U lão già này rốt cuộc cũng đột phá, đất phong Thiên Nam của ta lại xuất hiện thêm một vị cao thủ Vương Hầu cảnh!”
Trong vương phủ Thiên Nam, một lão nhân khẽ vuốt râu dài cười lớn nói.
“Gia gia, người đột phá là Hạ gia gia sao?”
Nói chuyện là một tiểu nữ hài mặc váy dài màu đỏ, khoảng mười một mười hai tuổi, mặt trái xoan, mày ngài cong cong, đôi mắt to lấp lánh như thủy tinh, cái trán đầy đặn trắng ngần, trên người tỏa ra hào quang linh động.
“Không sai, chính là vị Hạ gia gia kia của con.”
Lão nhân hơi gật gật đầu.
“Gia gia, con muốn đi chúc mừng Hạ gia gia, người dẫn con đi đi!”
Tiểu nữ hài là Ngu Thanh Trần, cháu gái của Thiên Nam Vương, là hòn ngọc quý trên tay vương phủ Thiên Nam, đừng nói ở đất phong Thiên Nam, cho dù ở Đại Ngu cổ quốc cũng chẳng có ai dám dễ dàng trêu chọc, dù sao người của vương phủ Thiên Nam nếu đã chọc vào thì thực sự sẽ liều mạng.
Hơn nữa người của vương phủ Thiên Nam một khi đã điên lên thì chẳng có ai dám ngăn cản.
Trước kia, hậu nhân của một vị cường giả Phong Vương thuộc Đại Viêm cổ quốc đến Đại Ngu du ngoạn, không biết thế nào lại chọc giận Ngu Thanh Trần, hậu nhân cường giả Phong Vương kia bị giáo huấn một trận rồi ném thẳng ra khỏi Đại Ngu cổ quốc.
Sau đó cường giả Phong Vương của Đại Viêm cổ quốc tiến đến vấn tội, kết quả bị Thiên Nam Vương hung hăng nện cho một trận, nếu không nhờ có người cầu tình, nói không chừng vị Phong Vương của Đại Viêm cổ quốc kia đã bỏ mạng. Trải qua một trận chiến này, việc tiểu công chúa nhà Thiên Nam Vương không thể trêu chọc đã trở thành quy tắc ngầm trong lòng cao thủ các nước cổ quốc.
Truyện liên quan
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Diệt Thế Thần Kiếp
Thế gian không kiếp nạn, ta liền hóa thân thành kiếp nạn.. Con đường trường sinh đứt đoạn, ta chính ...
Một Tấc Vuông Tiên Vực
Mười tuổi, thiếu niên sơn thôn Cố Trần vì cứu cha lên núi hái thuốc, vô tình có được Càn ...
Càn Khôn Thiên Đế
Kiếm Tiên Lý Khanh Duyên khéo léo gặp cơ duyên, sở hữu long mạch hiếm có thế gian.. Tin tức ...
Hắc Đàm Thuần Dương Tử Sách Mới
Tác phẩm mới ra mắt, kính mời quý độc giả thưởng thức, mong mọi người sẽ yêu thích. Sự ủng ...