Chương 168: Cám Dỗ Của Nữ Hoàng

Hạng Tam tìm đến Kalista để bàn chuyện của An An, không ngoài dự liệu, anh bị từ chối.

“Chuyện này là bình thường, anh không thể quá nuông chiều con bé.

Các anh chị của nó cũng đang đi học, họ hòa nhập vào vòng tròn trường học rất tốt. Nó cần thời gian, anh phải kiên nhẫn, và cũng phải bảo nó kiên nhẫn nữa.

Hiện tại con bé đã bắt đầu không thích nghe tôi càm ràm rồi. Anh tuy đã là Hầu tước nhưng lại nhàn rỗi hơn tôi nhiều, nhất định phải dạy dỗ An An cho tốt, không được để nó làm càn.”

“Không phải chứ, Nữ vương bệ hạ?

Cô thấy tôi có kinh nghiệm nuôi dạy trẻ hơn cô sao? Bạn học của An An không thích nó, chương trình học cũng chẳng có gì khiến nó hứng thú, tôi thấy hoàn toàn có thể cho nó tự học.

Có gì không tốt chứ?”

Kalista hơi tức giận chỉ vào Hạng Tam, rồi đóng sầm cửa văn phòng lại.

“Họ Hạng, anh có biết tại sao tôi lại coi trọng việc học của An An đến thế không? Anh tưởng tôi bắt nó đi học để tiêu khiển à?

Không! Tôi muốn nó học hỏi thêm tri thức của nhân loại, tri thức của người Trái Đất các anh, từ vật lý, hóa học, quan hệ xã hội, nhân văn cho đến địa lý, những môn học đếm không xuể.

Sau này nó sẽ kế thừa vương vị của tôi! Anh hiểu chưa?”

Hạng Tam nghe xong, cả người ngẩn ngơ.

“Kalista, cô có biết mình đang nói gì không?

Truyền vương vị cho An An?”

“Có gì không tốt? Chẳng lẽ anh không muốn sao? Nó là con của chúng ta và An Mạn, dành những điều tốt nhất cho nó chẳng lẽ không nên sao?”

Hạng Tam chậm rãi tiến lại gần Kalista, vươn tay phải định chạm vào gương mặt cô, cô chần chừ một chút rồi không từ chối.

“Vương vị này đối với An An mà nói, chính là một quả bom hẹn giờ trí mạng.

Cô cho rằng truyền vương vị cho nó sẽ được như ý muốn sao? Cô sai rồi, hôm nay tôi mới thực sự hiểu thế nào là người trong cuộc thì u mê, người ngoài cuộc mới sáng suốt.”

Kalista nắm lấy bàn tay đang vuốt ve má mình của Hạng Tam rồi hỏi: “Ý anh là sao? Vương quốc Tinh Linh hiện tại là một trong năm quốc gia mạnh nhất Trái Đất, chúng ta có hợp tác thương mại với Nga và Hoa Quốc, anh thấy làm Nữ vương thì có gì không tốt cho An An?”

“Nếu An An là một Tinh Linh thuần chủng thì đương nhiên là tốt. Nhưng nó là con lai, có phải thuần chủng hay không đến giờ tôi còn chưa dám chắc.

Để nó làm Nữ vương, chỉ riêng đám tộc nhân của cô thôi đã không buông tha cho nó rồi. Đến lúc đó cô bảo nó đối phó thế nào với những chính trị gia thâm trầm, đầy rẫy âm mưu quỷ kế kia, chưa kể còn có những tội phạm chính trị từ thời đại cũ của Trái Đất nữa.

Tôi còn chưa chắc mình đấu lại được họ trăm phần trăm, cô lại bắt An An đối mặt với họ sao?”

Biểu cảm của Kalista cho Hạng Tam thấy cô vẫn chưa từ bỏ ý định.

“Chẳng phải còn có chúng ta sao? Có chúng ta ở đây, không ai có thể uy hiếp được An An.”

Hạng Tam thực sự không muốn đập tan giấc mộng của Kalista, bảo sao người ta thường nói phụ nữ khi chạm vào quyền lực, mười người thì tám người phát điên.

“Giả sử lời cô nói là đúng, thì đến lúc đó tôi lại phải đi đại khai sát giới, nhuộm máu cả vương quốc sao?

Cô đừng bao giờ nghĩ việc tôi ngày càng mạnh lên là chuyện tốt. Khi sức mạnh tăng tiến, tôi dần không còn thích dùng não để giải quyết vấn đề nữa, mà thích dùng vũ lực để đạt được kết quả mình muốn hơn.

Nếu có ngày đó, tôi sẽ vì bảo vệ An An và cô mà giết sạch tất cả những sinh vật xuất hiện trước mắt mình.

Cô chắc chắn đây là điều cô muốn sao?”

Kalista hơi há miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.

Hạng Tam đẩy cô ngồi xuống ghế sofa, kiên nhẫn nói: “Tôi đã mất An Mạn, tôi chẳng làm được gì cả, đến giờ vẫn không biết kẻ nào đã hạ Oán Long Chú lên người cô ấy.

Hiện tại tôi chỉ muốn bảo vệ tốt An An, các anh chị của nó và cả cô nữa.

Tôi không muốn mất thêm bất kỳ ai trong số các người.

Vì thế, tôi không từ thủ đoạn để tăng cường thực lực, chỉ để đảm bảo các người có thể bình an tồn tại trong cái thế giới quái gở này.”

Đôi mắt Kalista đỏ hoe, cô cố nén nước mắt, tự giễu cười.

Hạng Tam thâm tình ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng nói: “Tôi biết bao năm qua cô kiên trì đến tận bây giờ đều là vì con bé, nếu lời tôi nói làm cô tổn thương, tôi xin lỗi.

Tôi không phủ nhận nỗ lực của cô, ngược lại, tôi sẽ kiên quyết bảo vệ cô, đảm bảo không ai có thể uy hiếp đến uy quyền Nữ vương của cô.

Nhưng An An tuyệt đối không thể đi theo con đường của cô, đó là một lộ trình sai lầm. Tôi nói ra không phải để chỉ trích, mà là để sửa sai.”

Kalista ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương lên, khóe mắt đã lăn dài một giọt lệ. Cô dùng đôi tay xoa gương mặt đầy râu của Hạng Tam, dịu dàng hỏi: “Anh sẽ đối xử với tôi… như cách anh đã đối với An Mạn chứ?”

Hạng Tam sững người vài giây trước vẻ mảnh mai đáng thương ấy.

Lời nói của Kalista như mang theo ma lực, tràn ngập sự quyến rũ chết người.

Hạng Tam không tự chủ được mà bất ngờ hôn lên môi cô. Vài giây sau Kalista mới hoàn hồn, vui vẻ đón nhận sự tấn công dồn dập của anh.

Cơ thể hai người như dính chặt lấy nhau, càng lúc càng sát.

Cả căn phòng tràn ngập hormone và tin tức tố của cả hai. Hạng Tam như con mèo ngửi thấy cỏ bạc hà, điên cuồng nhấm nháp và hít hà trên gương mặt, cổ của Kalista.

Ngay khi ngọn lửa của cả hai sắp bùng cháy dữ dội hơn.

Cộc cộc ~

Tiếng gõ cửa vang lên, hai người lập tức dập lửa, ăn ý chỉnh đốn lại trang phục.

“Vào đi.”

Kalista đã ngồi vào ghế làm việc, còn Hạng Tam thì ngồi trên sofa, biểu cảm quái dị nhìn người vừa bước vào.

“Hầu tước Hạng cũng ở đây sao?”

Hạng Tam không đáp, ánh mắt như loài sói đói chằm chằm nhìn người tới.

“Nữ vương bệ hạ? Hầu tước Hạng đây là…?”

Đại công tước Colovon cảm thấy sống lưng lạnh toát, ánh mắt của Hạng Tam thực sự khiến người ta dựng tóc gáy, tựa như một xác chết biết đi bỗng chốc há miệng đầy máu.

Kalista vẫn chưa thoát khỏi trạng thái vừa rồi, không suy nghĩ mà buột miệng trả lời qua loa: “Hắn, hắn, hắn bị bệnh thần kinh.”

“A?”

Đại công tước Colovon hoàn toàn ngẩn người, Nữ vương bệ hạ bị làm sao vậy?

“Ý tôi là, gần đây hắn ngủ không ngon, lại còn vất vả đường xa đến vương đình, đêm qua cũng không chợp mắt được.

Cho nên tinh thần hắn không tốt, ý tôi là vậy.”

Đại công tước Colovon không biết nên tin hay không, chỉ ậm ừ một tiếng.

“Đại công tước đến đây có chuyện gì?”

“Con trai tôi sắp sinh nhật, muốn tổ chức tiệc tối vào ngày mai, nên đặc biệt đến mời ngài tham dự.

Nếu Hầu tước Hạng cũng ở đây, tiện thể mời Hầu tước ngày mai nhất định phải cùng tham dự.”

Đại công tước Colovon nghi hoặc nhìn thoáng qua Kalista, ánh mắt như đang hỏi: Người này còn sống hay đã chết vậy?

“Khụ ân ~ khụ.”

Kalista cố tình ho khan vài tiếng.

Lúc này Hạng Tam mới cử động cái đầu cứng đờ, thiếu kiên nhẫn đáp: “Nghe rồi, tiệc sinh nhật, chắc chắn sẽ tham gia.”

Thấy Colovon rời đi, Hạng Tam hít sâu một hơi rồi bắt đầu cười phá lên một cách khó hiểu.

Kalista thấy vậy, gương mặt lại bắt đầu đỏ ửng: “Này ~ anh cười cái gì?”

“Cô không thấy vừa rồi… giống như bị bắt gian sao?”

Kalista xấu hổ ném chiếc chén trà không trên bàn về phía anh.

Hạng Tam tùy tay đón lấy, đỡ lấy chén trà rồi đặt lại lên bàn, ánh mắt đầy ám muội nhìn về phía Kalista, khẽ giọng nói: “Ta về trước đây, đêm mai gặp lại ở buổi tiệc nhé.”

“Đi đi, lui ra đi.

Bổn Nữ vương bệ hạ còn phải làm việc, không rảnh tiếp ngươi.”

Truyện liên quan