Quyển 1 · Chương 900: Nhà tù hóa Địa ngục, tội ác cuối cùng sẽ bị phán xét!
Đêm đã khuya, tại nhà giam Xích Trụ.
Những hỗn loạn ồn ào bên ngoài chẳng hề ảnh hưởng đến nhà giam kín cổng cao tường này, tất cả mọi người vẫn sống theo quy củ, bất kể là đám tội phạm bị giam giữ hay những cai ngục canh gác họ.
“Đen thật, lại bị điều đến cái nơi quái quỷ này!”
Trên hành lang nhà giam, một cai ngục trẻ tuổi có vẻ ngoài khá điển trai vừa kết thúc ca tuần tra, bất giác thở dài não ruột.
Hắn tên Lý Tự Cường, tuy trùng họ với người giàu nhất Cảng Đảo nhưng chẳng có nửa xu quan hệ, cũng chẳng dính được chút vận may tài lộc nào, và công việc cai ngục này là công việc đầu tiên, nếu không có gì bất ngờ thì cũng là công việc cuối cùng của hắn cho đến lúc về hưu.
Điều này khiến hắn cảm thấy cuộc đời mình còn chưa bắt đầu mà dường như đã đi đến hồi kết.
Chẳng thấy tương lai đâu cả.
Vốn là một học viên xuất sắc của trường cảnh sát, lẽ ra hắn sẽ được phân về các sở cảnh sát ở Cảng Đảo, tuy phải bắt đầu từ vị trí tuần tra nhưng không thiếu lộ trình thăng tiến, thế nhưng chỉ vì ngoại hình khá điển trai mà hắn bị một cô gái nghe nói có gia thế để mắt tới.
Kết quả là hai người còn chưa kịp bắt đầu tìm hiểu thì đã bị kẻ nào đó ngấm ngầm giở trò, điều hắn đến làm cai ngục trong tù.
Đáng buồn là, Lý Tự Cường thậm chí còn không biết ai đang nhắm vào mình.
Có lẽ là người cha có gia thế của cô gái kia, có lẽ là một kẻ theo đuổi cô ta, nhưng dù thế nào, vận mệnh của hắn cũng vì chuyện này mà rẽ sang một hướng khác.
Trong tù thì có cơ hội thăng tiến gì chứ?
Cùng lắm thì lên được chức giám đốc trại giam đã là đỉnh điểm, mà với một kẻ không gia thế, không tiền bạc như hắn, đến tư cách nhận tiền bẩn trong tù cũng chẳng có.
Ngược lại, khi đối mặt với một số tù nhân, dù là cai ngục, hắn cũng đành phải nhẫn nhịn.
Bởi lẽ trong tù giam giữ không ít nhân vật máu mặt, nhiều kẻ có quan hệ với các băng đảng, người thì vào tù rồi nhưng đàn em, đại ca hay bạn bè của chúng vẫn còn hoạt động bên ngoài.
Nếu dám gây khó dễ cho chúng trong tù, chúng sẽ cho người đến tạt sơn, ném chuột chết trước cửa nhà.
Thậm chí là gửi cả đạn, xác động vật chết các kiểu.
Điều này khiến Lý Tự Cường vô cùng hoang mang, lê tấm thân mệt mỏi về ký túc xá, hắn nhanh chóng nằm vật ra giường rồi chìm vào giấc ngủ.
“Lý Tự Cường, Lý Tự Cường...”
Nhưng đúng lúc này, hắn bỗng cảm thấy có tiếng gọi văng vẳng bên tai.
Ban đầu tiếng gọi còn xa xăm, mơ hồ như thể cách một lớp màn, nhưng rồi đột nhiên trở nên rõ mồn một, khiến hắn giật mình tỉnh giấc.
“Ai?”
Hắn mở choàng mắt, ngáp một cái rồi nhìn về phía phát ra âm thanh.
Để rồi phát hiện một bóng đen cao lớn, vạm vỡ, cao hơn hai mét đang đứng ở cửa, cúi người gọi tên mình.
Trong tù làm gì có cai ngục nào cao to thế này?
Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu, hắn đã thấy bóng đen kia tiến lên một bước, hiện rõ hình dáng, suýt nữa làm hắn sợ đến hồn bay phách lạc.
Chỉ thấy bóng đen đó mặt mũi hung tợn, da dẻ đen nhánh, lông lá mọc tua tủa như kim châm, trên người mặc một bộ khôi giáp tựa như thời cổ đại, tay cầm hai chiếc móc sắt, đang trợn đôi mắt to như chuông đồng nhìn hắn.
“Tỉnh rồi thì mau đi theo ta!”
“Nếu làm hỏng việc của bề trên, dù ngươi là người mới cũng khó tránh khỏi bị liên lụy.”
Tuy tướng mạo hung ác nhưng giọng điệu lại dịu dàng đến bất ngờ, nó gật đầu với Lý Tự Cường rồi xoay người đi ra ngoài.
“Mơ, chắc chắn là mình đang mơ!”
Lý Tự Cường nuốt nước bọt, vỗ vỗ mặt mình nhưng chẳng có dấu hiệu gì là sẽ tỉnh lại.
Thôi thì cứ xem thử là chuyện gì đã.
Thế là hắn cũng bước theo sau bóng ma quỷ dị đó.
Lúc này hắn mới thấy bên ngoài tuy vẫn là nhà giam nhưng đã có nhiều thay đổi, rõ nhất là trên hành lang và mặt đất tràn ngập khí đen, tựa như ảo ảnh, thỉnh thoảng lại có những bóng hình hư ảo lướt qua.
Khi thì là bóng tù nhân đi đi lại lại, khi thì là cai ngục tuần tra, cũng có khi là những bóng người còng lưng kỳ quái trong trang phục cổ xưa.
Xoảng!
Đúng lúc này, hắn bỗng nghe tiếng xiềng xích loảng xoảng, ngẩng đầu lên thì thấy một bóng ma quỷ dị khác mặt mũi hung tợn đang sải bước đi qua, phía sau nó là một đám người bị xích lại.
Lý Tự Cường nhìn kỹ, bất ngờ phát hiện trong số đó có mấy gương mặt quen thuộc.
Toàn là những kẻ khét tiếng trong tù, không thiếu những kẻ thuộc hàng đại ca, bình thường gặp trong tù hắn đều phải cúi đầu lướt qua, vậy mà lúc này lại bị lôi đi xềnh xệch như tù nhân, trông vô cùng thảm hại.
Khoan đã, hình như bọn họ vốn là tù nhân mà.
“Hả?”
Nhưng rồi đột nhiên, Lý Tự Cường lại phát hiện giữa đám tù nhân đó có vài bóng người khác.
“Giám đốc?”
Hắn há hốc miệng, thốt lên.
Trong đám tù nhân bị xích lại đó, còn có mấy vị cấp trên trong trại giam mà hắn chỉ gặp qua lúc huấn luyện, cũng đang sợ hãi bước đi, thậm chí có cả sếp trực tiếp của hắn.
“Lý Tự Cường?”
Khi hắn nhìn thấy những người đó, họ cũng nhìn thấy hắn.
Vốn tưởng ai cũng như ai, nhưng rồi họ phát hiện ra, trong khi mình bị xiềng xích trói chặt lôi đi, thì trên người Lý Tự Cường lại chẳng có gì, mắt họ tức khắc lóe lên tia hy vọng.
“Cứu tôi, mau cứu tôi với, Tự Cường!”
Vị cấp trên trước nay toàn liếc mắt lạnh lùng với hắn, lúc này lại có vẻ mặt như gặp được cha ruột, gào lên với Lý Tự Cường, còn định lao ra khỏi hàng để đến trước mặt hắn.
Bốp!
Nhưng ngay giây sau, một ngọn roi đã quất thẳng vào lưng gã, đánh cho gã run lên bần bật, đau đớn rên rỉ.
“Đi mau, nếu không tội lại nặng thêm một bậc!”
“Tội của các ngươi đã bị phanh phui, giờ không ai cứu nổi các ngươi đâu!”
Con quỷ đang lôi họ đi lạnh lùng nói, vụt roi chưa đã, nó còn dùng bàn tay to như quạt mo đấm đá đám tù nhân, sau khi chỉnh đốn lại hàng ngũ mới kéo dây xích, đi xuống một cầu thang xoắn ốc.
Lý Tự Cường sờ lên mặt, vẫn còn cảm nhận được máu của gã cấp trên bắn lên, bất giác nuốt nước bọt.
Giấc mơ này, thật quá.
Thậm chí có hơi thật quá rồi thì phải!
“Đừng thương hại bọn chúng, tất cả đều tội đáng chết, số kiếp phải xuống địa ngục. Ngươi tốt hơn chúng nhiều, sau này không chừng còn có cơ hội thành đồng nghiệp, tuyệt đối đừng dại dột mà xin tha cho chúng.”
Đúng lúc này, con quỷ đi trước hắn quay đầu lại, thấp giọng nói.
“Bọn họ... bị đưa đi đâu vậy?”
Nỗi sợ trong lòng Lý Tự Cường đã vơi đi nhiều, thậm chí còn thấy nó trông cũng không đến nỗi nào, bèn lên tiếng hỏi.
“Phán xét!”
Con quỷ nháy mắt với hắn: “Ta dẫn ngươi đi xem là biết.”
Truyện liên quan
Tĩnh Mịch Chi Thổ
Tây Mạc, Cát Vàng khởi sinh, Bắc Địa tuyết bay, Đông tới Giang. . Đông Hải, Đằng Long triển bằng ...
Ta Người Đọc Là Lệ Quỷ
Tôi là một nhà văn, không ngại đứng giữa đường để sáng tạo. .
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Đô Thị Âm Dương Nghịch Tập Lục
Lâm Uyên vốn là công nhân dọn gạch xây trên công trường, ngoài ý muốn cứu hào môn thiên kim ...
Dị Án Lục
Ta tên Lâm Thụ Quân, sống tại một khu dân cư gần đây liên tiếp xảy ra hàng loạt vụ ...
Chuyện Xưa Kính Vạn Hoa
(Lưu ý quan trọng: Có thể phần định vị phía trước có sai sót, những câu chuyện chưa đầy đủ ...