Quyển 1 · Chương 607: Giao hết công pháp đ'ễn tịch pháp bảo ra, không thị ta nổ'i nóng!
Ánh nắng tươi sáng, lại một ngày mới đã đến.
Cách trấn nhỏ do Lưu Hải Tông chiếm cứ vài dặm, trong một khu rừng, các tu sĩ nhận được tin tức đều không vội tiến vào, mà ngầm hiểu ý tụ tập lại với nhau.
Bọn họ trao đổi tình báo, chia sẻ tin tức, hòng có được thêm nhiều thông tin hữu dụng.
Nhưng sau một hồi trao đổi, mọi người mới phát hiện tin tức mình biết đều na ná nhau, căn bản không rõ vị đại tu sĩ kia từ đâu xuất hiện, thậm chí tên họ cũng chẳng hay, hoàn toàn bị bao phủ trong sương mù.
Đương nhiên, có một điều có thể chắc chắn, đó là đối phương rất mạnh, và cũng rất bá đạo.
“Tối qua ta đã phái người đi xem, quả nhiên trấn của đám ma tu đó đã bị tàn sát toàn bộ, không một người sống sót, ngay cả đám quỷ và cương thi chúng luyện ra cũng không thấy tăm hơi, đoán chừng đã bị vị đại tu sĩ kia tiện tay dọn dẹp sạch sẽ rồi.”
“Tuy đám người kia chết chưa hết tội, nhưng vị tiền bối này hành sự, e rằng quá mức tàn nhẫn.”
Một gã tu sĩ đầu trọc mặc quân phục, trông như một tên quân phiệt, lên tiếng nói.
Thực tế, gã chẳng hề thấy đám ma tu đó đáng chết, dù sao chúng cũng không động thủ với tu sĩ bọn họ, chẳng qua chỉ giết vài người thường, hơn nữa còn biến những người thường đó thành quỷ và cương thi có sức chiến đấu, đây là chuyện tốt mà!
Ngược lại còn cảm thấy đối phương đang lo chuyện bao đồng.
Đương nhiên, ngoài miệng gã chắc chắn không dám nói ra, ai biết được có kẻ nào sẽ đi ngấm ngầm mật báo hay không?
“Đúng vậy, vốn dĩ mọi người cùng nhau trấn giữ, kết quả vị tiền bối này lại muốn tất cả phải nghe theo mệnh lệnh của hắn, thật là bá đạo quá.”
Vị trung niên đạo sĩ của Tam Hóa Môn cũng hùa theo.
“Hừ, chẳng phải chỉ là một đại tu sĩ thôi sao, nhà nào mà chẳng có truyền thừa, chẳng qua là hiện tại gặp đại nạn, nếu không cũng chẳng tới lượt hắn ở đây kiêu ngạo!”
Đúng lúc này, một thanh niên đạo sĩ mặc đạo bào hoa lệ, tóc tai chải chuốt tỉ mỉ, đứng ra với vẻ mặt khó chịu nói: “Chư vị, nhà nào trong chúng ta mà chẳng từng có đại tu sĩ, không thể bị hắn dọa cho sợ hãi, mặc cho xâu xé được!”
“Lý công tử nói phải!”
“Không sai!”
Dứt lời, những người khác sôi nổi gật đầu tán đồng, tiếng hưởng ứng vang lên không ngớt.
Trung niên đạo sĩ ngẩng đầu nhìn, phát hiện đối phương là người của Thái Hoàng Môn, trước kia ở phương nam cũng được xem là đại môn đại phái, môn nhân đệ tử vô số, cũng có đại tu sĩ tọa trấn, chỉ tiếc các đại tu sĩ trong môn phái họ đều đã ngã xuống trong trận vây công giao long.
Mà vị Lý công tử này, chính là hậu duệ của một trong các vị đại tu sĩ đó, thân phận tôn quý, khó trách trong lời nói không hề để đại tu sĩ vào mắt.
Ngu xuẩn!
Trung niên đạo sĩ thầm cười lạnh trong lòng, nhưng trên mặt lại nở nụ cười nịnh nọt: “Lý công tử, ngài là người có thân phận tôn quý nhất trong chúng ta, vị đại tu sĩ kia dù không nể mặt chúng ta, cũng phải nể mặt ngài vài phần, ngài phải giúp chúng ta ra mặt đó!”
“Đúng vậy, đúng vậy!”
“Lý công tử tài năng xuất chúng, anh tuấn phi phàm, sau này có tiềm năng trở thành đại tu sĩ, đối phương nhất định không dám xem thường.”
“...”
Trung niên đạo sĩ vừa dứt lời, những người khác ánh mắt lóe lên, đều hiểu ý hắn, đây là muốn tâng bốc một kẻ ra làm chim đầu đàn, thế là sôi nổi tiến lên, tuôn ra những lời hay ý đẹp như không cần tiền, nói đến mức Lý công tử kia mặt mày hớn hở, vỗ ngực nhận hết mọi việc.
“Các vị yên tâm, cứ giao hết cho ta!”
Sau khi thương nghị xong, đoàn người đông đảo kéo đến trấn nhỏ.
“Hoan nghênh chư vị, mời vào, Tiêu tiền bối đã đang chờ mọi người.”
Vương Hải đã chờ ở cổng trấn, thấy một đám người kéo đến, trong lòng không khỏi giật thót, nhưng trên mặt vẫn tươi cười, dẫn mọi người đi vào trong.
Rất nhanh, mọi người đã tới một gian đại sảnh được dọn dẹp từ sớm, thấy một lão giả râu tóc bạc trắng, gương mặt hiền từ đang ngồi ngay ngắn ở trên, ánh mắt lại sắc bén vô cùng, nhìn chằm chằm từng người bước vào.
Cảm giác áp bức mạnh mẽ như Thái Sơn áp đỉnh, đè nén mọi người đến không thở nổi.
“Vị này là Tiêu Viêm tiền bối, một vị đại tu sĩ du lịch, thấy tình thế của chúng ta ở đây gian nan, nên mới ở lại, cùng nhau đối kháng long nghiệt.”
Vương Hải giới thiệu với mọi người.
“Bái kiến tiền bối!”
Bất kể trong lòng chửi thầm thế nào, nhưng đối mặt với sức mạnh tuyệt đối, đám tu sĩ này vẫn rất tự giác cúi người hành lễ.
“Đứng lên đi, mấy lễ nghi phiền phức này không cần!”
Triệu Thiện đứng dậy, nhìn đám tu sĩ tụ tập đến, khóe miệng hơi nhếch lên.
Tính cả Lưu Hải Tông và những người khác trong trấn, số tu sĩ trước mắt đã có ba bốn mươi người, nếu tính thêm các tông môn, tổ chức đứng sau lưng họ, nói không chừng có thể trực tiếp vượt trăm.
Không hổ là Thần Châu đại lục, quả nhiên nhân tài lớp lớp.
“Lời khách sáo ta sẽ không nói, cái gọi là đoàn kết là sức mạnh, hiện giờ tình cảnh của tu sĩ chúng ta rất nguy hiểm, chỉ có đoàn kết một lòng mới có thể chiến thắng cường địch!”
Hắn mở miệng nói.
“Tiền bối nói phải, Thái Hoàng Môn chúng tôi, nguyện nghe theo hiệu lệnh của tiền bối, răm rắp như Thiên Lôi sai đâu đánh đó!”
Triệu Thiện vừa dứt lời, thanh niên đạo sĩ của Thái Hoàng Môn lập tức đứng dậy, lớn tiếng nói.
Khốn kiếp!
Trong phút chốc, không biết bao nhiêu người thầm chửi trong lòng.
Mẹ kiếp, mọi người tâng bốc ngươi lên làm chim đầu đàn, để đi đấu võ mồm, nói chuyện điều kiện với vị đại tu sĩ này, kết quả vừa gặp mặt ngươi đã đầu hàng luôn rồi sao?
“Một lũ ngu xuẩn!”
Thanh niên đạo sĩ thầm cười lạnh, hắn là hậu duệ của đại tu sĩ, tự nhiên biết rõ thực lực của đại tu sĩ hơn người thường, tồn tại ở cảnh giới này, nói khó nghe một chút, đã có thể xem là hai giống loài khác với nhân loại, mấy thứ tình cảm đạo đức căn bản không đáng nhắc tới.
Chỉ có quỷ mới đem tính mạng mình ra làm trò đùa.
“Chúng tôi cũng vậy!”
“Ta cũng thế!”
Thái Hoàng Môn đã đi đầu, những người này nhìn nhau, cũng chỉ có thể gật đầu theo, tỏ vẻ nguyện ý phục tùng mệnh lệnh của Triệu Thiện.
“Rất tốt, xem ra mọi người đều là người biết đại thể, lo đại cục!”
Triệu Thiện mỉm cười, nói tiếp: “Nếu đã như vậy, lão phu sẽ thành lập Tru Long Minh, mọi người trở về chỉnh lý điển tịch, công pháp của tông môn, còn có pháp khí, pháp bảo không dùng đến, cũng cùng nhau mang tới đây, do bản minh chủ thống nhất phân phối, tuyệt đối công bằng, công chính, công khai!”
“Hả?”
Những lời này khiến tất cả mọi người có mặt đều trợn mắt há mồm, ngỡ như đang ở trong mơ.
“Sao thế, chẳng lẽ những lời nghe theo hiệu lệnh của ta các ngươi vừa nói, đều là giả cả sao, hay là không muốn góp một phần sức để diệt trừ long nghiệt, cứu vớt thế giới?”
Nụ cười trên mặt Triệu Thiện biến mất, giọng nói trở nên lạnh lẽo.
“Cái này, cái này...”
Rất nhiều tu sĩ có mặt đều chết lặng, nhất thời không biết nên nói gì.
Tên khốn này, mọi người nghe lệnh ngươi, đi làm việc vặt cũng thôi đi, thế mà còn muốn nộp cả công pháp điển tịch, pháp khí pháp bảo?
Mẹ kiếp, đây là coi người ta là heo để làm thịt mà!
Điều kiện này, ai dám đáp ứng chứ?
Nhưng đối mặt với Triệu Thiện có khí tức khủng bố, bọn họ lại không dám nói lời từ chối.
“Cho các ngươi một ngày để suy xét, sau một ngày, thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết!”
Triệu Thiện phất tay áo, hất văng tất cả mọi người ra ngoài, giọng nói lạnh như băng vang lên bên tai họ.
Trong đại sảnh, chỉ còn lại Vương Hải.
“Tiền bối, liệu có hơi vội vàng quá không?”
Hắn vẻ mặt khổ sở, cẩn thận hỏi.
Triệu Thiện muốn đoàn kết các tu sĩ lân cận, hắn vốn đồng ý, nhưng lần này bước đi quá lớn rồi, trực tiếp đòi giao ra công pháp thậm chí cả pháp bảo, thử hỏi ai sẽ đáp ứng?
“Loạn thế phải dùng trọng điển, không dùng liều thuốc mạnh, sao có thể phá vỡ thành kiến môn phái?”
Triệu Thiện hừ lạnh một tiếng, nhưng trong lòng lại nghĩ khác, nếu đám tu sĩ này mà ngoan ngoãn nghe lời, hắn lấy đâu ra cớ để nổi điên?
Không nổi điên được, thì làm sao đại khai sát giới?
Truyện liên quan
Tĩnh Mịch Chi Thổ
Tây Mạc, Cát Vàng khởi sinh, Bắc Địa tuyết bay, Đông tới Giang. . Đông Hải, Đằng Long triển bằng ...
Ta Người Đọc Là Lệ Quỷ
Tôi là một nhà văn, không ngại đứng giữa đường để sáng tạo. .
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Đô Thị Âm Dương Nghịch Tập Lục
Lâm Uyên vốn là công nhân dọn gạch xây trên công trường, ngoài ý muốn cứu hào môn thiên kim ...
Dị Án Lục
Ta tên Lâm Thụ Quân, sống tại một khu dân cư gần đây liên tiếp xảy ra hàng loạt vụ ...
Chuyện Xưa Kính Vạn Hoa
(Lưu ý quan trọng: Có thể phần định vị phía trước có sai sót, những câu chuyện chưa đầy đủ ...