Quyển 1 · Chương 1223: Lấy Linh bảo làm mồi, dụ dỗ lòng người!

Điên rồi sao?

Giờ phút này, trong lòng Minh Hổ Tử như có vạn con thần thú chạy rầm rập, suýt chút nữa đã buột miệng chửi thề.

Phải biết ngay khi nhận được tin, hắn đã dốc toàn lực phong tỏa, rồi chạy tới báo cho Triệu Thiện, thể hiện lòng trung thành tận tụy đến mức chính mình cũng phải cảm động.

Kết quả Triệu Thiện không những không cảm kích, mà ngược lại còn muốn tung tin này ra ngoài?

Đây chính là một món linh bảo đó!

Bọn họ biết tin trước, chiếm được tiên cơ, rất có khả năng sẽ bỏ túi được món linh bảo này, thực lực đại tăng. Một khi tin tức bị lan truyền, ắt sẽ gây ra biến số cực lớn, đến lúc đó có đoạt được hay không, thật khó mà nói.

“Thế gian có câu, muốn bắt cọp con phải vào hang cọp.”

Triệu Thiện nhìn Minh Hổ Tử, giọng vẫn bình thản: “Một món linh bảo cố nhiên quan trọng, nhưng trong tình hình hiện nay, giải quyết kẻ địch trước mắt của ngươi còn quan trọng hơn.”

“Ta phải dùng linh bảo này làm mồi nhử, để bọn chúng tự mình nhảy vào.”

Hắn nói ra kế hoạch vừa nảy ra trong đầu mình.

Thực ra, sau khi nghe Minh Hổ Tử báo tin về linh bảo, ý nghĩ đầu tiên của Triệu Thiện cũng là phong tỏa tin tức, rồi tự mình bỏ túi.

Nhưng ngay sau đó, Triệu Thiện chợt nhận ra, đây là một cơ hội tuyệt vời.

Hiện giờ hai bên đối đầu, phe Minh Hổ Tử rõ ràng đang ở thế yếu, thời gian càng trôi đi, bất lợi càng rõ ràng. Suy cho cùng, Ngụy Tiên Giới là thiên hạ của Nhân tộc, yêu quái dù là số lượng hay chất lượng đều kém xa tu luyện giả Nhân tộc.

Vì vậy, trước đó cần phải tìm một cơ hội, giáng một đòn nặng nề vào thế lực của đối phương.

Nếu trong quá trình này, có thể khiến một lượng lớn tu luyện giả tử thương, cộng thêm vài vị tiên nhân ngã xuống, thì từ trong kiếp khí cũng sẽ có lực lượng phản hồi lại.

Linh bảo chung quy chỉ là ngoại vật, thực lực bản thân mới là quan trọng nhất.

Hơn nữa còn một điểm, đó là Triệu Thiện cảm thấy, dù hắn có phong tỏa tin tức, chiếm được tiên cơ, thì món linh bảo này cuối cùng cũng chưa chắc đã rơi vào tay hắn.

Trong mắt các Tiên Tôn khác ở Ngụy Tiên Giới, hắn vẫn chưa thoát khỏi thân phận kẻ ngoại lai. Nếu không phải vì Đại kiếp nạn giáng xuống, cùng với thân phận ứng kiếp giả, e là giờ này hắn vẫn phải hành sự kín đáo, kẹp đuôi làm người.

Dù vậy, sự cảnh giác của các Tiên Tôn đó đối với hắn vẫn chưa biến mất, nghĩ thế nào họ cũng sẽ không để một món linh bảo dễ dàng rơi vào tay hắn như vậy.

Phải biết rằng giữa các Tiên Tôn, linh bảo cũng không phải ai cũng có một món, đủ để khơi dậy lòng tham của những Tiên Tôn khác.

Thế nên chẳng bằng cứ mượn chuyện linh bảo này, chơi xỏ kẻ địch một vố rồi tính sau.

Hơn nữa, dù tin tức có bị lan truyền, cũng không có nghĩa là Triệu Thiện sẽ từ bỏ món linh bảo này. Đến lúc đó, sau khi giăng bẫy đả thương nặng kẻ địch, hắn vẫn có thể ung dung đến lấy nó.

Thậm chí Triệu Thiện còn tính, nếu không cần thiết, chính mình sẽ không ra tay, mà trực tiếp giao linh bảo cho Minh Hổ Tử sử dụng.

Như vậy, chỉ cần hắn không hiện thân, các Tiên Tôn khác e rằng cũng không hạ mình đi đối phó Minh Hổ Tử, cùng lắm là sai tiên nhân dưới trướng đến cướp đoạt, nhưng điều này lại vừa hay thúc đẩy tiến trình Đại kiếp nạn, hợp ý Triệu Thiện.

“Chậc, xem ra, linh bảo này không xuất thế sớm, không xuất thế muộn, lại cố tình vào lúc này, còn hình thành bí cảnh ở một nơi không xa chiến trường, rõ ràng là muốn đôi bên tranh đoạt chém giết.”

“Dưới Đại kiếp nạn, nhân quả ràng buộc, dù ta có phong tỏa tin tức, nói không chừng cũng sẽ vì đủ loại sự cố bất ngờ mà bị tiết lộ ra ngoài.”

Triệu Thiện bỗng nhiên lòng chợt rung động, có điều cảm ứng.

......

“Cái này... có phải quá mạo hiểm không?”

Nghe Triệu Thiện nói xong, Minh Hổ Tử nuốt nước bọt, lí nhí hỏi.

Đây chính là một món linh bảo đó!

Dùng nó để giăng bẫy, lỡ đến lúc đó lại thành mất cả chì lẫn chài, thì thật đúng là khiến người ta cười rụng răng.

“Nếu là ngươi nhận được tin tức này, ngươi có nghĩ đây là một cái bẫy không?”

Triệu Thiện cười cười, mở miệng hỏi.

“Chắc là không.”

Minh Hổ Tử suy nghĩ một lát rồi thành thật nói.

Ngay cả Tiên Tôn cũng chẳng có mấy món linh bảo, huống hồ là kẻ dưới Tiên Tôn. Bất kỳ tiên nhân nào nhận được tin này, chắc chắn đều sẽ nghĩ đến việc phong tỏa tin tức, rồi tìm cách đoạt lấy.

Nếu không phải tình thế nguy cấp, ngay cả Minh Hổ Tử cũng chẳng muốn báo tin này cho Triệu Thiện.

Biết đâu sau khi có được linh bảo, mình lại có thể trở thành Tiên Tôn kế tiếp của Ngụy Tiên Giới thì sao?

“Cho nên, ta hữu tâm tính toán kẻ vô tâm, đây chính là cơ hội.”

Triệu Thiện nói.

“Nhưng lỡ họ cũng báo cho Tiên Tôn, và Tiên Tôn ra tay thì phải làm sao?”

Minh Hổ Tử đột nhiên hỏi.

“Nếu các Tiên Tôn khác ra tay, ta cũng sẽ ra tay, đến lúc đó cứ dựa vào bản lĩnh của mình. Nhưng ta thấy, họ sẽ không làm vậy.”

Triệu Thiện thản nhiên cười.

Nguyên nhân rất đơn giản, phe Thanh Vân Tiên và Hợp Hoan Tông hiện đang ở thế thượng phong, họ không có cảm giác nguy cơ như Minh Hổ Tử, nên tự nhiên sẽ không dễ dàng nhường ra một món linh bảo.

Hơn nữa, Thanh Vân Tiên, Hợp Hoan Tông, và các tiên nhân khác vốn không phải người một nhà, vì lợi ích mà hợp lại, thì tự nhiên cũng sẽ vì lợi ích mà nảy sinh mâu thuẫn.

Mà lợi ích từ một món linh bảo, đủ để khiến tiên nhân cũng phải trở mặt vô tình.

“Yên tâm, ta sẽ để bọn Lư Sơn đến giúp ngươi.”

Triệu Thiện nói tiếp, cho Minh Hổ Tử một viên thuốc an thần.

Lư Sơn lão tổ và sáu vị tiên nhân Thần Châu khác vừa mới phi thăng lên Tiên giới, tin tức chưa kịp lan truyền, giờ vừa hay có thể ẩn mình trong tối, đợi sau khi bọn Thanh Vân Tiên rơi vào bẫy, sẽ ra tay bất ngờ, chắc chắn thu được hiệu quả không tưởng.

“Được.”

Việc đã đến nước này, Minh Hổ Tử chỉ có thể gật đầu đồng ý, hành sự theo kế hoạch của Triệu Thiện.

Dù sao nếu cuối cùng có bề gì, đó cũng là vấn đề của Tiên Tôn, không trách đến đầu hắn được.

Huống hồ, nói đi cũng phải nói lại, Minh Hổ Tử cũng thấy kế hoạch này của Triệu Thiện rất có khả năng thành công. Đến lúc đó giải quyết được bọn Thanh Vân Tiên, nguy cơ của bản thân sẽ được hóa giải, lại có thể sống những ngày tháng yên ổn.

“Những ngày tháng nơm nớp lo sợ, như đi trên băng mỏng của ta, cuối cùng cũng đã thấy được ánh rạng đông.”

Minh Hổ Tử lạc quan nghĩ.

......

Minh Hổ Tử hành động rất nhanh, với thực lực và thủ đoạn của tiên nhân, việc lặng lẽ truyền tin đến tai người đã định không phải là chuyện khó.

Bởi vậy, chưa đầy nửa ngày, trên linh phong nơi Hợp Hoan Tông đóng quân, Thanh Vân Tiên đã nhận được tin tức động trời này.

Phát hiện bí cảnh, bên trong có linh bảo đang được thai nghén, sắp xuất thế.

Ngay khi biết tin, Thanh Vân Tiên liền lựa chọn phong tỏa nó, không chỉ với phe Minh Hổ Tử, mà ngay cả với người một nhà cũng vậy, nhưng tin tức vẫn bị rò rỉ ra ngoài.

Nhất thời, sóng ngầm cuộn trào.

Truyện liên quan