Quyển 1 · Chương 1090: Yến Xích Hà: Nhục thân chưa chết, nhưng hình như có chút chết!
"Thân thể của ta... ở chỗ các ngươi?"
Yến Xích Hà lập tức mừng rỡ.
Đối với hắn, đây là một tin tốt không thể tốt hơn, hắn sợ nhất là đối phương dùng thân thể của mình lừa gạt lòng tin của Triệu Thiện rồi âm thầm hãm hại, nhưng xem ra nhóm người Triệu Thiện không những nhìn thấu âm mưu mà còn bắt được kẻ đó.
Hèn chi Hạ Hầu kiếm khách vừa gặp đã đòi đánh với hắn một trận, chắc chắn cũng bị kẻ trước đó lừa không nhẹ.
"Hừ, để ta xem là thứ gì mà dám cướp thân thể của ta!"
Nhưng giây tiếp theo, lửa giận trong lòng Yến Xích Hà bốc lên.
Dù sao cũng là thân thể của mình, bị kẻ khác cướp mất, cảm giác này rất khó tả, nhưng không hiểu sao lại có cảm giác như vợ mình bị người ta ngủ cùng, đương nhiên, may là hắn không có vợ, nếu không đối phương mà dùng thân thể hắn đi ngủ thật thì đúng là không chịu nổi.
Yến Xích Hà gầm lên, ra vẻ muốn báo thù rửa hận.
"Chậc, tiếc thật, ngươi đến hơi muộn rồi."
Nhưng Hạ Hầu kiếm khách lại quay đầu đi, chậc một tiếng.
Yến Xích Hà nhíu mày, bản năng cảm thấy có gì đó không ổn, Hạ Hầu kiếm khách rất hiểu hắn, nhưng hắn cũng coi như hiểu Hạ Hầu kiếm khách, trông gã lúc này chẳng có ý tốt gì, khóe miệng còn giật giật như đang nhịn cười.
Kẽo kẹt.
Sau đó, hắn thấy cửa phòng bị đẩy ra, hai nha hoàn dắt một gã đàn ông râu xồm đang cẩn thận nấp sau lưng một người trong số họ đi ra.
"Ô oa ô oa..."
Gã râu xồm thấy Triệu Thiện liền lập tức múa may chân tay, dường như đang nói gì đó, nhưng chẳng ai hiểu.
Ngược lại vì động tác quá mạnh, gã bất cẩn ngã ngửa ra sau, té bịch xuống đất.
"Oa oa oa!"
Trong phút chốc, đối phương không đứng dậy mà ngồi bệt dưới đất, gào khóc.
"Đây, đây là ta, không đúng, đây là thân thể của ta?"
Yến Xích Hà thực sự chết trân, không thể tin vào mắt mình, chỉ hận không thể mù luôn cho xong.
À, thân thể này của hắn đã mù rồi, vậy thì thôi.
Nhưng trơ mắt nhìn thân thể của mình, với gương mặt quen thuộc đó, làm ra những hành vi trẻ con ấu trĩ như vậy, thậm chí khóc lớn trước mặt mọi người, Yến Xích Hà thực sự cảm thấy như chính mình bị, xấu hổ đến độ ngón chân muốn cào nát cả gạch nền.
"Sao lại thành ra thế này?"
Hắn nuốt nước bọt, cố gắng giữ bình tĩnh, cất tiếng hỏi.
"Ai biết được, vốn vẫn bình thường, kết quả nói chuyện với thư sinh một lúc, không biết bị kích thích chỗ nào mà biến thành thế này."
"Thái y nói hắn hiện giờ mất hết ký ức, chẳng khác gì trẻ sơ sinh, ngươi mà đến sớm một chút, còn được xem cảnh đổi tã cho hắn nữa đấy!"
Hạ Hầu kiếm khách nói với vẻ nghiêm túc, nhưng mắt lại không dám nhìn Yến Xích Hà.
Oa, ngươi có biết phải nhịn cười trước mặt chính chủ khó đến mức nào không?
"Đừng nói nữa!"
Yến Xích Hà sa sầm mặt cắt ngang lời hắn, nhìn "chính mình" từ ngồi khóc lóc dưới đất đã chuyển sang lăn lộn ăn vạ, rõ ràng là một gã râu xồm thô kệch mà lại có biểu cảm ngây thơ trong sáng, khóe miệng co giật.
Tuy thân thể hắn chưa chết, nhưng dường như cũng chết rồi.
"Được rồi, dẫn hắn xuống dưới chơi đi!"
Triệu Thiện phất tay.
Hai nha hoàn mới cẩn thận dỗ dành "Yến Xích Hà", nắm tay hắn, dẫn vào bên trong.
"Thế nào, có cách nào trở về không?"
Hạ Hầu kiếm khách cất tiếng hỏi.
Chế nhạo thì chế nhạo, nhưng hắn vẫn rất quan tâm Yến Xích Hà, chủ yếu là nhìn bộ dạng này của thân thể đối phương, trong lòng hắn cũng thấy khó chịu.
"Khó nói lắm, nhưng ta có thể thử xem."
Yến Xích Hà do dự đáp.
Chủ yếu là hắn vẫn chưa rõ, rốt cuộc đối phương đã dùng cách nào để đánh bật linh hồn của mình ra khỏi cơ thể, và làm sao có thể để kẻ khác điều khiển thân thể mình mà không bị phản phệ.
Phải biết, hắn không phải hạng mèo chó tầm thường, mà là một kiếm tu Kim Đan kỳ.
Ngay cả tu luyện giả bình thường nhập xác người thường cũng phải hết sức cẩn thận, huống hồ là lựa chọn nhập xác một tu luyện giả, chuyện này lại càng hiếm thấy.
Bởi vậy, phương pháp đối phương dùng tuyệt đối không tầm thường.
Ngay cả chính Yến Xích Hà vừa nhìn cũng cảm thấy, tuy khó chịu, nhưng linh hồn của đối phương và thân thể của mình lại rất hòa hợp, cứ như là trời sinh một cặp, ngược lại hắn mới giống kẻ ngoại lai, điều này khiến hắn chẳng có chút tự tin nào.
Chuyện này không phải cứ rút linh hồn đối phương ra, rồi để linh hồn mình dung nhập vào là xong.
Nếu không làm rõ được, nhẹ thì lúc rút linh hồn ra, thân thể hắn sẽ bị tổn hại theo, nặng thì dù có rút được linh hồn đối phương ra, hắn cũng không thể dung nhập vào, thậm chí còn bị chính thân thể của mình xem là kẻ ngoại lai mà bài xích.
Nếu thật sự như vậy, thà rằng hắn tạm thời không quay về còn hơn.
Dù sao với tình hình trước mắt, đối phương dùng thân thể hắn cũng chẳng làm được chuyện xấu gì, cùng lắm là tè dầm thôi.
"Vậy thì, kế hoạch của ta chẳng phải là chưa bắt đầu đã thất bại rồi sao?"
Hạ Hầu kiếm khách có chút thất vọng.
Hắn khó khăn lắm mới nảy ra một ý hay, chỉ tiếc sinh không gặp thời.
"Vốn dĩ kế hoạch này, xác suất thành công đã không cao, huống hồ còn bắt Yến huynh tiếp tục mạo hiểm, mất nhiều hơn được."
Lúc này, Triệu Thiện lại lên tiếng.
Giống như Quốc sư không thể ngụy trang thành Yến Xích Hà, với tính tình của Yến Xích Hà, muốn giả làm Quốc sư cũng hoàn toàn không thể.
Huống hồ Triệu Thiện giờ đã biết, Quốc sư thực chất chỉ là một hóa thân, vậy càng không thể qua mắt được đối phương, nếu làm theo kế hoạch của Hạ Hầu kiếm khách thì ngoài đi nộp mạng ra, chẳng có ý nghĩa gì cả.
"Thôi được."
Nếu "bộ não" ngoài đã lên tiếng, Hạ Hầu kiếm khách cũng đành nhún vai, từ bỏ ý tưởng của mình.
"Ngươi vừa nói, chiếc chìa khóa có thể mở ra cánh cửa không biết dẫn tới đâu, đang ở trong tay ngươi?"
Ngay sau đó, hắn nhìn về phía Yến Xích Hà.
"Không sai."
Yến Xích Hà gật đầu, rồi lấy nó ra.
"Nếu đã vậy, chúng ta cứ tương kế tựu kế, trước mở cửa dụ địch tới, sau đó đóng cửa lại, làm một màn đóng cửa đánh chó!"
Triệu Thiện nói.
"Đóng cửa đánh chó?"
Yến Xích Hà nhíu mày, có chút do dự: "Làm vậy, có phải nguy hiểm quá không?"
Đóng cửa đánh chó, nhưng cũng phải chắc là nhốt được cửa, và đánh đúng là chó mới được.
Yến Xích Hà chỉ sợ đến lúc đó vừa mở cửa, bên kia lại xuất hiện một thế lực họ không thể chống đỡ, khi đó từ đóng cửa đánh chó sẽ biến thành tự tìm đường chết, e rằng Phật môn có nằm mơ cũng phải cười đến tỉnh.
"Có nguy hiểm, nhưng đáng để mạo hiểm, rốt cuộc chỉ có ngàn ngày làm giặc, chứ nào có ai ngàn ngày phòng giặc."
Triệu Thiện lại lên tiếng: "Chuyện Bạch Liên Giáo tạm gác lại, nhưng với tác phong của Phật môn, chắc chắn còn có thủ đoạn khác, thay vì chờ đối phương ra chiêu rồi chúng ta đỡ chiêu, chi bằng tương kế tựu kế, ít nhất như vậy, quyền chủ động sẽ nằm trong tay chúng ta."
Truyện liên quan
Tĩnh Mịch Chi Thổ
Tây Mạc, Cát Vàng khởi sinh, Bắc Địa tuyết bay, Đông tới Giang. . Đông Hải, Đằng Long triển bằng ...
Ta Người Đọc Là Lệ Quỷ
Tôi là một nhà văn, không ngại đứng giữa đường để sáng tạo. .
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Quỷ Dị: Chỉ Tay Khai Thiên, Quyền Toái Hết Thảy
Tiên thần khởi, đế triều lạc, trăm triệu tái năm tháng chẳng qua một nét mực.. Vượt thịt kiếp, luyện ...
Từ Thiêu Thi Bắt Đầu Trường Sinh
( Truyền thống, chậm nhiệt!. ) Tỉnh lại, Trần Mùng Một phát hiện chính mình xuyên qua đến yêu ma ...
Đô Thị Âm Dương Nghịch Tập Lục
Lâm Uyên vốn là công nhân dọn gạch xây trên công trường, ngoài ý muốn cứu hào môn thiên kim ...