Quyển 1 · Chương 56: Bệnh nhân làm kinh động thị trưởng

thị trưởng không muốn quấy rầy Da Lạc dưỡng thương, thấy thời gian cũng không sai biệt lắm, liền đứng dậy chuẩn bị rời đi. "Da Lạc anh hùng, anh cứ ở chỗ này tĩnh dưỡng thật tốt, nếu có yêu cầu gì cứ việc đề ra, chúng tôi nhất định sẽ làm theo!"

"Phi thường cảm tạ!" Da Lạc nói.

Thị trưởng rời đi đồng thời phân phó viện trưởng an bài cho Da Lạc một gian phòng bệnh xa hoa, hơn nữa xứng với hai danh hạng nhất hộ sĩ, 24 giờ bên người phục vụ.

Da Lạc vào phòng bệnh xa hoa, cảnh tượng bên trong khiến Da Lạc cùng mọi người kinh ngạc đến ngây người: Phòng trước tiên rộng rãi sáng ngời, ánh mặt trời dồi dào, một chiếc giường lớn bằng gỗ tử đàn đặt ở giữa phòng, bốn phía bày biện đủ loại đồ điêu khắc gỗ tử đàn, sàn nhà được lót bằng một loại gỗ cực phẩm mà Da Lạc không gọi tên được, dẫm lên rất là rắn chắc và thoải mái. Tường phòng được sơn một lớp sơn màu tím nước, phía trên treo các loại tranh sơn thủy. Đây nơi đâu là phòng bệnh, hoàn toàn là cung điện! Bất quá Da Lạc cũng chẳng thấy lạ, bất kể hắn đến nơi nào, chỉ cần báo đại danh của mình, tổng có thể hưởng thụ đãi ngộ đế vương. Lần này hắn vào Ai Tân thị vốn định hành sự kín đáo, ai ngờ Phỉ Nhã lúc đăng ký trực tiếp sảng khoái viết đại danh của Da Lạc lên, cuối cùng khiến nhà nhà đều biết.

"Da Lạc tiên sinh, ngài xem, còn hài lòng chứ?" Viện trưởng hỏi.

Da Lạc nói: "Ngài thật quá khách khí. Đúng rồi viện trưởng, tình hình chân của em trai tôi Lille thế nào?"

Viện trưởng trả lời: "Ngài yên tâm, Lille tiên sinh đã thoát ly nguy hiểm, tình hình ổn định, tôi đã an bài một gian phòng bệnh xa hoa khác cho cậu ấy tĩnh dưỡng."

"Cảm ơn!" Được hưởng đãi ngộ tốt như vậy, tóm lại cũng nên cảm kích người ta chứ? Da Lạc chỉ chỉ đồ bổ ở mép giường, mượn hoa hiến Phật nói: "Viện trưởng, mấy thứ này tôi không cần đâu, ngài mang đi đi."

Viện trưởng vội vàng xua tay nói: "Sao có thể......"

Nhân sâm trăm năm có thể kéo dài tuổi thọ, linh chi có thể cường thân kiện thể, mấy đồ bổ này trên thị trường rất khó mua được, viện trưởng khó tránh khỏi có chút đỏ mắt.

"Mấy thứ này, người trẻ tuổi như chúng tôi chắc chắn không cần đâu, như lời thị trưởng Đạt Khắc nói, hãy tặng cho người cần đến nó." Nói rồi, Da Lạc đối với Tạp Đặc nói: "Ngươi mang mấy thứ này vận đến văn phòng viện trưởng."

Tạp Đặc không nói hai lời, bế đồ bổ thẳng đến văn phòng viện trưởng.

"Không được, không được nha."

"Được rồi được rồi, cụ ông, nhận lấy đi, ha ha ha ha." Lão nhân đỏ mắt đến thế, Da Lạc sao có thể không nhìn ra.

Hắc hắc...... Viện trưởng xấu hổ cười cười. "Vậy Da Lạc tiên sinh, tôi không làm phiền ngài nghỉ ngơi nữa, có yêu cầu gì cứ việc phân phó, tôi luôn sẵn sàng."

"Cảm ơn!"

Viện trưởng vừa đi, Phỉ Nhã và hai người Ánh Sáng Đom Đóm bắt đầu tỉ mỉ quan sát mọi thứ trong phòng bệnh. Rất nhiều đồ vật đều là bọn họ chưa từng nhìn thấy, chưa từng nghe thấy.

Lần lượt ngắm nghía một lúc, hai người Ánh Sáng Đom Đóm lại quyết định ra ngoài đường đi dạo, tiện thể mua ít đặc sản địa phương.

Đi đi đi! Da Lạc bị làm phiền không thể an tâm tu dưỡng, ước gì hai người kia nhanh chóng biến mất.

"Da Lạc tiên sinh, ngài có yêu cầu gì không?" Hộ sĩ bên người hỏi. Họ là những người được an bài phục vụ 24 giờ bên người.

"Yêu cầu? Có được loại yêu cầu này không?" Da Lạc nói đùa. "Đúng rồi hai hộ sĩ, đến giờ tan tầm của các người rồi đúng không?"

Không sai, hiện tại chắc khoảng 5 giờ chiều.

"Các người có thể tan tầm." Da Lạc nói.

"Sao có thể, công việc của chúng tôi là phục vụ bên người ngài." Hai hộ sĩ đồng thanh nói.

"Như vậy sẽ quấy rầy bệnh nhân nghỉ ngơi." Da Lạc tiếp tục nói: "Yên tâm đi, nếu lãnh đạo các người trách tội, các người cứ nói Da Lạc tôi không thích kiểu phục vụ bên người này."

"Nhưng......"

"Nhưng cái gì? Đều về đi, thật sự không cần ở lại đây." Rõ ràng Da Lạc đang đuổi hai hộ sĩ đi.

"Vậy, Da Lạc tiên sinh, ngài có thể ký tên cho chúng tôi không?" Da Lạc chính là thần tượng của nhân loại, thần tượng của thiếu nữ, hai hộ sĩ hào hứng móc vở đưa đến trước mặt Da Lạc.

Da Lạc: "......"

Cuối cùng, hai hộ sĩ ôm vở có chữ ký của Da Lạc cao hứng phấn chấn rời đi.

......…

Da Lạc vừa định nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, cửa phòng lại bị đẩy ra lần nữa.

Chỉ thấy Tạp Đặc thở hổn hển xông vào.

Da Lạc cả giận nói: "Không biết gõ cửa trước sao?"

Tạp Đặc sửng sốt một lúc, xoay người đi ra ngoài phòng bệnh.

Tiếp theo, truyền đến ba tiếng "thịch thịch thịch" gõ cửa.

Da Lạc bất lực: "Được rồi được rồi, vào đi......"

Tạp Đặc không nói hai lời, đẩy cửa bước vào. "Tướng quân, thương thế của ngài không sao chứ?"

"Không có gì trở ngại. Đúng rồi, Tạp Đặc, còn một việc phiền ngươi."

"Ngài nói."

Da Lạc từ trong túi thi thuật bên gối móc ra một cái kẹp tóc chế từ pha lê màu lam, nói: "Ngươi cầm nó đi tìm bộ trưởng bộ Bảo vệ của Ai Tân thị."

Tạp Đặc nhận kẹp tóc xoay người rời đi.

"Khoan, thay ta chuyển lời nàng, nói rằng sư đệ ta nhớ nàng, mau trở về!"

Tạp Đặc cầm kẹp tóc ra khỏi bệnh viện, thẳng đến bộ Bảo vệ. Bộ Bảo vệ Ai Tân thị nằm trong khu rừng ngoại ô, từ bệnh viện đến bộ Bảo vệ đại khái khoảng 30 phút đi đường. Tạp Đặc hỏi đường xong, lập tức hướng về phía bộ Bảo vệ chạy tới.

......…

......…

......…

Lúc này trời đã tối, màn đêm buông xuống.

Tạp Đặc bước vào khu rừng rậm rạp, đường mòn đi đến đây thì mất hẳn.

Bây giờ đã hoàn toàn trời tối, Tạp Đặc đối với vùng này rất xa lạ, hắn chỉ dựa vào cảm giác để đi tới.

Paolo, cứu ta!

Hình như có người đang nói chuyện. Khi Tạp Đặc loáng thoáng nghe được có người đang nói.

Paolo, cứu ta ra ngoài!

Tạp Đặc dám khẳng định, trong rừng nhất định có người. Hắn khắp nơi quan sát, chỉ thấy dưới gốc một cây chương thụ đặt một vò rượu. Tạp Đặc nương ánh trăng đi đến gần, trên vò rượu dán một tờ phù vàng.

Paolo, lại đây!

Khi Tạp Đặc tiến lại gần vò rượu, chỉ cảm thấy thân thể bị một lực lượng vô danh kéo đi.

"Giúp ta gỡ tờ phù này xuống."

Đầu Tạp Đặc "oanh" một tiếng, tay như không theo sự sai khiến của mình mà vươn ra, sau đó gỡ tờ phù vàng trên vò rượu xuống.

Đột nhiên, vò rượu bắn ra một đạo ánh sáng màu trắng và tỏa ra mùi rượu nồng đậm. Tạp Đặc thấy có tình huống lạ vội vàng lùi về phía sau mấy bước.

"Ai đó!" Tạp Đặc cảnh giác lên tiếng.

Sau khi ánh sáng biến mất, một giọng nói mang tính chất từ tính vang lên: Paolo đại ca, lâu rồi không gặp.

Tai Tạp Đặc "oanh" một tiếng, tiếp theo ngã nhào xuống đất bất tỉnh.

......…

Đợi đến khi Tạp Đặc tỉnh lại, đã qua một giờ. Hắn ngã trái ngã phải đứng dậy. Cảm thấy toàn thân có một lực lượng vô danh khống chế hành động của hắn, hắn muốn bước chân trái nhưng lực lượng kia lại khiến hắn bước chân phải.

"Paolo, thân thể của ngươi cho ta mượn dùng một chút."

Liên tục nghe mấy lần cái tên xa lạ, Tạp Đặc nói: "Ta không tên Paolo, ngươi nhận lầm người rồi."

Ha hả, ha hả a......

Một tràng tiếng cười khiến người ta rợn cả tóc gáy vang lên. Tiếp theo, thân thể Tạp Đặc hoàn toàn không chịu khống chế, hắn xuyên qua khu rừng, đi thẳng tới, đến trước một tòa kiến trúc gỗ cao bốn tầng.

Kiến trúc gỗ được sơn một lớp sơn màu lam, cổng lớn dựng tấm biển "Bộ Bảo vệ".

Bộ Bảo vệ có binh lính thay phiên trực 24 giờ, chỉ thấy ngoài cổng lớn có hai tên binh lính trẻ tuổi đứng gác.

Binh lính phát hiện Tạp Đặc lén lút ở cửa, bồi hồi vội vàng tiến lên hỏi: "Tiên sinh, nơi này là Ai Tân Thị Bảo Vệ Bộ, phi bên trong nhân viên không được đi vào, cảm ơn phối hợp!"

Tạp Đặc không để ý đến, như cũ bồi hồi.

Một khác binh lính ngửi được Tạp Đặc trên người mùi rượu, tức giận nói: "Đi đi đi, uống rượu cũng không nhìn xem địa phương."

Tạp Đặc tại chỗ dừng lại một lát, tiếp theo, thế nhưng rút ra Băng Sương Kiếm triều binh lính ngực đâm tới.

Này là cái dạng này hành vi không phải Tạp Đặc bổn ý, mà là kia cổ mạc danh lực lượng khống chế được hắn động tác.

Vệ binh tay mắt lanh lẹ trốn rồi qua đi, uống đến: "Ngươi đang làm gì, ngươi biết tập kích bảo vệ bộ nhân viên hậu quả sao?"

Tạp Đặc âm hiểm cười nói: "Không biết."

"Có người xâm lấn, tốc tốc thông tri đại tỷ!" Binh lính kêu lên.

Một khác binh lính quay đầu đi vào kiến trúc bên trong, chắc là gọi người đi.

Truyện liên quan