Quyển 1 · Chương 156: Vương giả có một không hai

“Cái gì? Cùng ta có liên quan?” Liệp Báo rất khó hiểu, hắn khi nào cùng vong linh kết thù?

“Hắc, tạp đặc soái ca, đã lâu không gặp nha!” Đi theo sau lưng Bạch Phi, Đom Đóm thấy người quen liền ra chào hỏi. Nàng mặc váy dài màu xanh biển, trang điểm đậm nét mạnh mẽ, nhu mì động lòng người.

Tạp đặc cũng không để ý tới Đom Đóm, ánh mắt hắn lạnh lùng như băng sương nhìn chằm chằm Liệp Báo, hắn khao khát quyết đấu, khao khát báo thù lần trước!

Đom Đóm nói tựa hồ làm Liệp Báo nhớ lại điều gì. “Tạp đặc? Chẳng lẽ là tên tóc bạc lần trước? Đáng chết, trí nhớ ta thế nào, hóa ra là ngươi! Hóa ra……”

Giọng Liệp Báo chưa dứt, kiếm lạnh băng của Tạp Đặc đã kề lên cổ hắn.

Có thể là Liệp Báo chưa hoàn toàn nhập trạng thái chiến đấu nên bị thừa cơ mà vào, cũng có thể vì tốc độ Tạp Đặc nhanh hơn trước, Liệp Báo căn bản không ứng phó kịp. Dù lý do gì, uy hiếp kiếm của Tạp Đặc mang lại cho Liệp Báo là thật sự.

Tạp Đặc không khách khí, đá thẳng vào mông Liệp Báo một cước. Liệp Báo ngã nhào về phía trước, chỉ nghe thịch một tiếng, nằm bẹp dí xuống đất.

“Một cước này trả lại ngươi!” Tạp Đặc đầy khí phách nói.

Liệp Báo vội vàng bò dậy, xem ra hắn không phục lắm, vô duyên vô cớ ăn một cước, lại còn là trước mặt nhiều người như vậy. Hắn bá một tiếng rút ra đoản kiếm, quay đầu liền đâm thẳng vào tim Tạp Đặc.

Tạp Đặc đã sớm nắm rõ, trong tay kiếm nhẹ nhàng gạt, đòn Liệp Báo bị hóa giải.

Tốc độ hắn khi nào nhanh như vậy? Nhớ lần trước hắn rõ ràng chỉ là một tên rác rưởi không đáng nhắc tới!

Nếu vậy, vậy thì…… Tinh nguyên màu đen chậm rãi phát ra từ cơ thể Liệp Báo.

Liệp Báo như muốn xuất ra tuyệt chiêu giữ nhà. Một tinh linh tôn giả huyết tộc mà bị một tên mao đầu còn hôi sữa trêu đứng, nói ra còn có thể diện nào!

“Có thể, Liệp Báo, thắng bại không quan trọng thế.” Bạch Phi đột nhiên xuất hiện trước Liệp Báo, chặn lại nói. “Tạp Đặc, hôm nay nể mặt Bạch mỗ, thu tay lại đi.”

Trong hàng ngũ cường giả huyết tinh linh, có thể không biết Liệp Báo, có thể không biết Chim Sơn Ca, có thể không biết Đom Đóm, nhưng tuyệt đối không thể không biết Bạch Phi. Người đàn ông này có đủ thực lực để đối đầu với cường giả vong linh cấp Alsace.

Thù lần trước có thể coi là báo, so đo tiếp cũng chẳng có ý nghĩa. Tạp Đặc hừ lạnh một tiếng, quay về đội ngũ mình.

“Bạch thần, ngươi nhẫn tâm nhìn ta bị sỉ nhục mà không giúp ta sao?” Liệp Báo vẫn vẻ mặt không phục. Nếu không phải Bạch Phi ngăn cản, hắn đã băm Tạp Đặc thành thịt vụn.

Bạch Phi mỉm cười nhẹ, nói: “Bị đá một cước mà không chịu nổi? Vậy ta nếu mù vị kia hiện ra trước mắt, ta mất kiểm soát đi tìm hắn báo thù thì sao?” Bạch Phi chỉ vào A Lỗ Địch Ba nói.

“Nhưng……”

“Không có nhưng, nhận ta làm đại ca thì đừng so đo chuyện vặt vãnh. Nếu ngươi không muốn nghe, ta cũng không ngăn ngươi, đi đi! Chúng ta đi!” Bạch Phi phất tay, dẫn theo bộ hạ khác rời đi.

Tại chỗ chỉ còn lại một mình Liệp Báo.

Liệp Báo do dự một lúc, cuối cùng vẫn đuổi theo Bạch Phi rời đi. Lúc sắp đi hắn hung hăng nói với Tạp Đặc: “Tiểu tử, nhớ cho ta, lần sau gặp mặt sẽ có ngươi đẹp mà xem!”

Hừ! Tạp Đặc hừ lạnh một tiếng.

Ma Ưng nhìn theo bóng Bạch Phi gọi: “Bạch huynh, hai ta bao năm không gặp, hôm nay gặp lại vất vả lắm, không mời ta uống chén nào sao?”

Bạch Phi lắc đầu nói: “Diều Hâu, Bạch mỗ đang có việc quan trọng, lần sau nhé.”

“Vậy không dám làm chậm trễ việc của Bạch huynh.” Ma Ưng nói.

Chúng ta đi!

Chúng ta cũng quay về!

Thời đại thần vương Tạp Đặc cũng kéo lên mở màn!

………

………

………

Bên Bạch Phi, Liệp Báo vẫn còn ở đó lải nhải về việc bị sỉ nhục.

“Vì sao lại ngăn ngươi, Chim Sơn Ca, ngươi là nhân viên tình báo, ngươi nói cho hắn đi.” Bạch Phi nói.

Nữ tinh linh Chim Sơn Ca thân hình nhỏ nhắn xinh xắn nhẹ nhàng vỗ vỗ ngực Liệp Báo, cười hì hì nói: “Tạp Đặc này, là người thừa kế của Vong Linh Vương, cũng chính là lãnh tụ thế hệ mới của vong linh tộc. Cho nên, ngươi nếu đắc tội hắn, đừng nói Bạch ca, cho dù tổng tộc trưởng I Phàm cũng không cứu được ngươi, hiểu không?”

Cái gì? Miệng Liệp Báo há hốc thành hình O. Hắn nào dám tin, tên tóc bạc bị hắn chà đạp lần trước lại là lãnh tụ vong linh tộc. Nghe vậy, Liệp Báo hiểu chuyện hẳn lên rất nhiều. Là lão đại vong linh thì nhận đi.

“Đom Đóm, phía trước chính là Thánh Thị, có tìm được Irene cùng đám đó hay không đều nhờ ngươi.” Bạch Phi đặt tay lên vai Đom Đóm, ôn nhu nói.

Sắc mặt Đom Đóm rất khó coi, dù sao nàng hiện tại đang làm là bán đứng Irene. Irene đối xử tốt với nàng, lấy oán trả ơn sẽ bị trời phạt! Lúc này Đom Đóm đang do dự.

Bạch Phi ôm Đom Đóm một lần, để đầu nàng tựa vào ngực rắn chắc của mình, nhẹ giọng thủ thỉ: “Ta đáp ứng ngươi, ta sẽ làm được. Nhưng xin ngươi dù gì cũng giúp ta việc này, vì biết vị trí cụ thể của Irene chỉ có ngươi, được không?”

Đom Đóm mặt vô biểu tình, đẩy lòng dạ Bạch Phi ra, lẻ loi một mình tiếp tục bước về phía trước.

Bạch Phi ra hiệu cho thuộc hạ, ý bảo theo sát Đom Đóm.

Kể từ đó, nhiều huyết tinh linh tụ tập tại thành phố loài người —— Thánh Thị. Một bên là “Nguyệt Tổ Chức” do Irene dẫn đầu, một bên là “Bạch Phi Tổ Chức” do Bạch Phi dẫn đầu, hai bên sắp nổ ra một trận chiến kịch liệt tại đây.

………

(Ngoại truyện vong linh tộc: Trong một khoảng thời gian ngắn, thần vương Tạp Đặc hủy hoại thánh kiếm Ma Linh, đồng thời xé bỏ khế ước hòa bình với loài người, tin tức nổ mạnh này như một trận gió lốc truyền khắp mọi ngóc ngách thế giới.

Tinh Linh tộc Ám Dạ, Tinh Linh tộc Bạch, Tinh Linh tộc Huyết, Thú tộc, tộc Người Lùn… đều cảm thấy khiếp sợ. Những người cai trị tối cao của họ đều bày tỏ rất muốn gặp vị thần vương trẻ tuổi này.

Đặc biệt là Thú Vương Kéo Địch Tư, hắn mừng rỡ như điên. Trước đây hắn từng muốn kết minh với vong linh để cùng đả kích loài người, nhưng bị Vong Linh Vương cự tuyệt, lý do là loài người có thánh kiếm Ma Linh uy hiếp vong linh, mà giờ thánh kiếm đã hủy, khế ước cũng không còn, Thú Vương sao có thể thờ ơ. Hắn phái những thuyết khách biết ăn nói của Thú tộc đến Vực Sâu Hắc Ám, muốn thuyết phục Tạp Đặc đạt mục đích.

Nhóm thuyết khách hao tổn tâm cơ tiến hành đủ kiểu diễn thuyết, thậm chí còn dùng mấy “phong thủy bảo địa” của Thú tộc làm điều kiện để tỏ thành ý. Bởi binh lính vong linh tộc được tạo ra từ thi thể chết, mà nơi nhiều thi thể nhất chính là bãi tha ma, Thú tộc giờ muốn dâng mấy bãi tha ma lớn cho Tạp Đặc.

Nhưng kết quả thường ngoài dự liệu.

Đổi lại là Vong Linh Vương chắc chắn sẽ hứng thú với mấy bảo địa đó. Tạp Đặc lại khác. Hắn trực tiếp sảng khoái cự tuyệt thành ý của Thú tộc, không cho một cơ hội nào.

Vong linh tộc tôn trọng tự do, sẽ không bị ràng buộc bởi bất kỳ minh ước, khế ước nào.)

………

………

………

Sáng sớm.

Căn cứ Nguyệt Tổ Chức, một biệt thự cao cấp ẩn nấp nơi nào đó tại Thánh Thị.

Nhiều binh lính huyết tinh linh đang tập luyện trên sân ngoài biệt thự, trang phục chỉnh tề, huấn luyện có bài bản, động tác quy chuẩn.

Lam và Hồng, hai thành viên Nguyệt Tổ Chức kiêm huấn luyện quan, đang giám sát từng động tác của binh lính có đúng chuẩn hay không.

Truyện liên quan