Quyển 1 · Chương 12: Cuộc họp thâu đêm

Mưa!

Trận mưa thật lớn.

Hai chị em không biết đã phơi mình trong mưa gió bao lâu. Cho đến khi một bóng hình quen thuộc vội vã chạy lại.

Chân Diệp hơi ngẩng đầu lên, thấy người bố Ô Đức của mình toàn thân ướt đẫm, đang che ô cho hai chị em.

"Bố..." Chân Diệp yếu ớt gọi một tiếng.

Ô Đức không còn lặp lại những câu cửa miệng về Chúa hay Thánh A La nữa, ông đỡ Chân Diệp dậy, người bố vốn nhu nhược chẳng biết lấy đâu ra sức trâu mà một tay nhấc bổng cô con gái lên. "Sao thế, chăng lẽ bờ vai của lão bố đây không cho các con chút ấm áp được à?"

"Bố... con..." Chân Diệp chẳng nói thêm được gì, sà ngay vào lòng Ô Đức khóc lớn.

Cảnh tượng này, làm một người đàn ông, một người bố, có thể làm gì hơn? Thấy Ô Đức không nói lời an ủi nào, chỉ vỗ vỗ vai Chân Diệp, mỉm cười bảo: "Chúng ta cũng nên về nhà thôi." Tiếp đó ông ngồi xồm xuống, ý bảo muốn cõng Chân Long về. "Sợ lão bố không cõng nổi anh bạn à?"

Chân Long do dự một chút, cuối cùng vẫn bò lên lưng Ô Đức. Chân Diệp thì giương ô che mưa cho hai cha con.

Ba người chậm rãi rời đi.

Trong phòng hiệu trưởng, Nô Tạp dựa bên cửa sổ nhìn theo bóng lưng ba người rời đi, trên mặt hiện lên chút thẹn thùng, ông tự nói với mình: "Ô Đức, xin lỗi." Ông châm một tẩu thuốc, phả ra mấy vòng khói, lại tiếp tục lẩm nhẩm: "Kỳ thực ngươi nên xuất hiện từ sớm mới phải, cái chết của Lệnh Kinh đã làm ngươi thay đổi quá nhiều, giờ đây e là ngươi đến kiếm cũng quên mất cách dùng rồi."

"Ông nội, ông làm sao thế?" Phỉ Nhã ngồi trên sofa phòng hiệu trưởng, nhìn người ông từ lúc vào cửa đến giờ cứ liên tục nói những lời khó hiểu.

Nô Tạp hoàn hồn lại, khép cửa sổ vào.

"Nhị Thuận thật sự không sao chứ?" Hiển nhiên, Phỉ Nhã vẫn còn giận dỗi hành vi dã man vừa rồi của Nô Tạp.

Nô Tạp gật đầu đáp: "Quan tâm người ta thế cơ à? Cháu đấy nhé, giấu được ai chứ sao qua mắt được đôi mắt sắc bén này của ông."

"Ông nói gì thế ạ." Phỉ Nhã hiểu ý Nô Tạp, nét mặt không khỏi ngượng ngùng.

Nô Tạp vẫy vẫy tay, ý bảo Phỉ Nhã không cần ngại ngùng, nói: "Ông làm hiệu trưởng bấy nhiêu năm, đâu là nhân tài đâu là kẻ bình thường, trong bụng có chữ nghĩa hay toàn bùn đất, ông nhìn qua là biết ngay. Nói thật đấy, thằng bé Lille đúng là một mầm non tốt."

"Thật thế sao? Nhưng mà cậu ấy..." Phỉ Nhã định nói thành tích của Lille đứng bét lớp, lại còn rất hay gây chuyện, thường xuyên bị ăn hiếp.

"Biết rõ Lille một đống khuyết điểm, sao lại cứ thích nó thế?" Nô Tạp hỏi ngược lại.

Phỉ Nhã cúi đầu suy nghĩ, đây đúng là một câu hỏi khó hiểu, vì ngay cả cô cũng chẳng biết tại sao lại tự nhiên để mắt đến cậu ta. Lille có ưu điểm gì chứ? Trừ cái vẻ ngoài coi như tạm ổn ra thì chẳng có gì cả. Vì là bạn cởi tồng tồng từ nhỏ? Hay vì là thanh mai trúc mã?

Nô Tạp vỗ vỗ đầu Phỉ Nhã, mỉm cười: "Sau này cháu mà đi theo nó, ông sẽ rất yên tâm."

"Mới không cần nhé, cậu ta có gì tốt đâu." Phỉ Nhã khẩu thị tâm phi sao giấu được mắt Nô Tạp, đáng ra phải nói là: Ông không phản đối thì tốt quá rồi.

Nô Tạp hớn hở rít một hơi thuốc.

.........

.........

.........

Sáng sớm hôm sau.

Mưa vẫn tiếp tục rơi, chẳng có dấu hiệu dừng lại.

Rừng cây xanh biếc Will Hạ Mỗ Đặc huyền bí vẫn vậy, đặc biệt khi được bao phủ bởi màn mưa bụi lại mang một vẻ tình thơ rất riêng, thiên nhiên đẹp đẽ làm sao.

Nhìn ra xa, toàn bộ thành phố Khăn Tề chìm trong làn mưa bụi mờ ảo. Đường lớn trung tâm thành phố, tòa nhà Văn phòng Tòa thị chính, dãy nhà học của Học viện Sa Thành, cùng tế đàn thần thú xây bằng gạch đỏ thấp thoáng ẩn hiện.

Cảnh quan ấy dường như chỉ khi trời mưa mới thể hiện được chất nghệ thuật độc đáo: mặt đường đá phiến, mái ngói trên nóc nhà, dây thường xuân trên bờ tường, những viên gạch đỏ tắm táp giọt sương mưa, tấu lên bản nhạc êm tai.

Trên đường lớn, xe ngựa như nước, người đi bộ khắp nơi. Họ cầm ô, người đi làm, người đi chợ, vô cùng náo nhiệt.

Một nhóm thiếu niên tràn đầy sức trẻ, hăm hở đeo túi phép thuật, hào hứng đến trường.

Trong trường học lại vang lên những tiếng đập "ầm ầm", "bạch bạch".

Lại là một ngày bận rộn!

......

Đèn ở tòa nhà hội nghị Tòa thị chính đã sáng suốt một đêm. Thị trưởng triệu tập toàn bộ cán bộ các bộ Báo tin, Bảo an, Vệ binh, Giáo dục đến để họp bàn công việc. So với sự kiện trọng đại sắp xảy ra thì thức đêm có là gì?

Thị trưởng "đầu trọc" Luân Nhiều Ni là một lão chiến thần đã có tuổi, ông rít thuốc, ngồi chính giữa chiếc bàn hình chữ nhật. Ông phả ra một vòng khói, kỹ thuật nhả khói của ông chẳng kém gì Nô Tạp, ông nhìn chằm chằm vòng khói bay lên không trung một lúc lâu, đột nhiên hào hứng hét lớn: "Các người mau nhìn xem, thấy chưa? Vòng khói đẹp đẽ làm sao!"

Một câu của Luân Nhiều Ni đã làm xua tan không khí căng thẳng trong phòng họp, càng như tiêm một liều thuốc bổ cho một hai lão cán bộ đang buồn ngủ dán mắt lại.

Nô Tạp - Trưởng bộ Giáo dục kiêm Hiệu trưởng Học viện Sa Thành - bĩu môi khinh bỉ: "Lão Ni này, nói về nhả vòng khói thì ngươi sao bằng ta được, nhìn xem, cái ta nhả ra đây là tròn trong có vuông, vuông trong có dẹp, có thể gọi là cảnh giới tối cao... Chà, vòng đẹp quá!" Nô Tạp vừa nói vừa nhả ra một chuỗi khói mây mù mịt.

Đồng tử Luân Nhiều Ni giãn ra, trên mặt đầy vẻ hổ thẹn.

Những người có mặt lại được một trận cười nghiêng ngả.

"Được rồi, nghỉ giải lao giữa giờ kết thúc, chúng ta tiếp tục họp." Luân Nhiều Ni hoàn hồn, gõ rơi tàn thuốc, xốc lại đống tài liệu trên bàn, nét mặt nghiêm túc trở lại. "Bao gồm cả ta là 6 vị lão anh hùng, à không, 5 vị lão anh hùng và 1 vị tiểu anh hùng, các ngươi nghe cho rõ đây. Phương án chấp hành cụ thể chút nữa ta sẽ bảo trợ lý viết ra giấy rồi chia cho từng người, sau khi về các ngươi cũng dùng phương thức tương tự để truyền đạt cho từng cán sự. Nhớ lấy, tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài, không được tuyên truyền đối ngoại, đừng có giả ngơ giả ngơ với ta, càng có tuổi thì càng phải để tâm vào làm việc cho đàng hoàng, nghe rõ chưa?"

"Hừm!", "Được, vòng đẹp, vòng đẹp lắm", "Hếch nha hếch nha ~", "Hoắc hoắc", bốn lão cáo già dùng những cách khác nhau để tỏ ý đã nghe rõ. Luân Nhiều Ni đã quá quen với kiểu trả lời của mấy lão già này nên cũng chẳng buồn tức giận. Nhìn họ có vẻ coi thường, mặt mày cợt nhả, nhưng khi thi hành nhiệm vụ thì chẳng hề giảm sút chút nào. Chỉ có Da Lạc là kính cẩn đáp một câu: "Tuân lệnh!"

"Tiểu Da, thương thế thế nào rồi?" Luân Nhiều Ni quan tâm hỏi.

Da Lạc thấy thị trưởng hỏi thăm vết thương, vội vàng cung kính đáp: "An tâm đi ạ, không có gì đáng ngại."

Luân Nhiều Ni gật đầu, nói tiếp: "Thành phố chúng ta không tìm ra ai thích hợp hơn ngươi, cho nên nhiệm vụ lần này của ngươi rất gian khổ, ngươi có yêu cầu gì cứ việc lên tiếng."

Da Lạc lắc đầu đáp: "Yên tâm đi ạ, tôi đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ. Chỉ là..." Da Lạc đột nhiên nghĩ đến một vấn đề rất thực tế: Mỗi tháng tiền lương một nửa nộp cho Chân Diệp, một nửa còn lại vẫn nộp cho Chân Diệp, trong túi anh ta vỏn vẹn mấy đồng vàng đều là tiền quỹ đen mạo hiểm tính mạng mới giấu được. Mấy đồng vàng thì làm được gì cơ chứ?

"Chỉ là cái gì? Chỉ là đi Thánh Thêm không đủ lộ phí đúng không?" Luân Nhiều Ni chẳng cần nghĩ, một lời nói trúng phóc.

Thị trưởng đúng là thị trưởng, thần nhân rồi, Da Lạc hắc hắc cười xòa.

"Họp xong, ngươi đến văn phòng ta nhận 1 Kim Cương Vàng làm kinh phí, đủ chưa?" Luân Nhiều Ni hào phóng nói.

1 Kim Cương Vàng? Da Lạc tưởng mình nghe nhầm. 1 Kim Cương Vàng là khái niệm gì chứ, lương mỗi tháng của Da Lạc là 10 đồng vàng, 1 Kim Cương Vàng tương đương với trọn vẹn 8 năm tiền lương của anh! 10 đồng sắt = 1 đồng đồng, 10 đồng đồng = 1 đồng bạc, 10 đồng bạc = 1 đồng vàng, 100 đồng vàng = 1 Ngọc Xanh, 10 Ngọc Xanh = 1 Kim Cương Vàng, Da Lạc xòe ngón tay ra tính toán. Từ thành phố Khăn Tề đến thành phố Thánh Thêm, dù có đi xe ngựa sang trọng cả quãng đường thì cùng lắm hết 50 đồng vàng, số tiền thị trưởng cho hoàn toàn đủ đi lại 20 chuyến, tính đến đây chảy cả nước miếng.

"Viện quân khi nào tới?" Trưởng bộ Vệ binh đột nhiên thốt ra một câu.

"Tôi đã cho người suốt đêm sang các thành phố lân cận cầu viện rồi, nhiều nhất là hai ngày." Trưởng bộ Báo tin trả lời.

Hoắc hoắc, Trưởng bộ Vệ binh tuy gật đầu gù lưng nhưng trong lòng vẫn ngờ vực, 2 ngày nữa viện binh không tới thì sao? Dưới tay ông ta có tầm 500 con người đã lâu không đánh trận, đa số là trung niên, đám thanh niên lực lưỡng ít đến đáng thương, hơn nữa đám binh này bình thường cũng lười huấn luyện, trong khi đối thủ lại là 300 tinh anh Thú Tộc. Tính theo tình hình này, phải cần tầm 5 binh lính mới chọi nổi 1 tên người thú, trong tay ông ta ít nhất phải có 1500 người mới mong có phần thắng.

Truyện liên quan