Chương 190: Chúng ta

“Tường linh khí có lẽ có thể dùng linh khí phá hủy, nhưng là sau khi Diệu Diệu bọn họ tới……” Trần Cẩm Ngọc giọng nói nhẹ dần, đầu ngón tay vô thức vuốt ve chiếc điện thoại giấy trên cổ tay, “Anh cũng không thể ở lại căn cứ này được nữa.”

Nàng dừng một chút, cổ họng hơi thắt lại.

“Anh là kẻ ăn……” Từ ngữ lăn lộn trên đầu lưỡi, lại bị nàng nuốt ngược vào trong.

Nàng không muốn dùng từ “kẻ ăn thịt người” dơ bẩn như vậy để gọi hắn — người đàn ông khiến cơ thể nàng nóng rực, tim đập loạn nhịp này.

“Nếu bọn họ nói ra những chuyện anh đã làm……” Giọng nàng càng lúc càng thấp, “Anh sẽ không còn nơi dung thân.”

Ôn Chấp Dục bỗng nhiên cười.

Nụ cười ấy như ngọn lửa bùng lên dưới lớp băng, nguy hiểm mà mê hoặc.

Hắn nheo mắt vươn tay, đốt ngón tay nhẹ nhàng lướt qua gương mặt nàng: “Giống hệt những gì ta nghĩ, phu nhân.”

Cách xưng hô của hắn khiến vành tai Trần Cẩm Ngọc nóng bừng.

“Vậy nàng cảm thấy ta nên làm thế nào đây?” Hắn cúi người lại gần, ánh lạnh từ chiếc nhẫn bạc chiếu lên xương quai xanh của nàng, “Bạn của nàng…… vẫn còn đang đuổi theo chúng ta sao?”

Hắn dùng từ “chúng ta”.

“Anh lái xe suốt dọc đường……” Giọng nàng khàn đặc, “Anh cũng biết định vị của em vẫn luôn bật mà.”

Nàng cắn môi dưới, hàng mi run rẩy: “Định vị của Diệu Diệu bọn họ…… em vẫn luôn không dám để điện thoại mở……”

Giao diện định vị trên điện thoại giấy ở cổ tay Trần Cẩm Ngọc tự động mở ra, trên màn hình, vài đốm sáng đang chậm rãi di chuyển.

Ôn Chấp Dục nhướng mày, đáy mắt thoáng hiện tia hứng thú: “Ồ?”

Ngay sau đó hắn khẽ cười, tiếng cười mang theo vài phần khàn khàn tự giễu, nhẹ nhàng quanh quẩn trong không gian chật hẹp của thùng xe.

Khóe miệng hắn cong lên một độ cung gần như dịu dàng, nhưng đáy mắt lại thâm trầm như mực không thể hòa tan.

“Xem ra ta không còn đường trốn rồi.” Khi nói những lời này, yết hầu hắn khẽ lăn, giọng nhẹ như đang lầm bầm một mình.

Hàng mi dài rủ xuống, đổ bóng nhàn nhạt lên mắt, che giấu ánh nhìn nguy hiểm đang lóe lên một cách hoàn hảo.

Trên gương mặt tuấn mỹ ấy lộ ra vẻ yếu ớt bất đắc dĩ, như thể thực sự đã rơi vào đường cùng.

Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy nơi khóe môi kia ẩn giấu vài phần nghiền ngẫm.

Khi hắn ngước mắt lên, đáy mắt thoáng qua tia ám mang khó lòng phát hiện, như dã thú đang ngủ đông quan sát sự giãy giụa cuối cùng của con mồi.

Ngón tay hắn nhẹ nhàng gõ lên vô lăng, tiết tấu lười biếng mà thong dong, tạo nên sự tương phản vi diệu với giọng điệu giả vờ bất đắc dĩ kia.

“Phu nhân cảm thấy……” Hắn bỗng quay đầu, giọng trầm thấp mà ôn nhu, “Ta nên thúc thủ chịu trói sao?”

Chiếc nhẫn bạc lấp lánh ánh lạnh trong bóng tối, ngón tay thon dài của hắn nhẹ nhàng mơn trớn đôi môi mình, động tác tưởng chừng tùy ý này khiến tim Trần Cẩm Ngọc lỡ một nhịp.

“Hay là nói……” Giọng hắn càng lúc càng nhẹ, mấy chữ cuối gần như hóa thành hơi thở, “Nàng thực sự…… hy vọng ta bị bọn họ bắt lấy hơn?”

“Em……” Yết hầu Trần Cẩm Ngọc thắt lại, giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi kêu, gần như tan chảy dưới ánh nhìn nóng bỏng của Ôn Chấp Dục.

Nàng theo bản năng muốn phủ nhận, muốn nói “Em không muốn”, nhưng lời đến bên miệng lại trở nên mềm yếu:

“Em không……”

Âm cuối tiêu tán trong không khí, như thể chính nàng cũng không xác định được mình muốn nói gì.

Dưới ánh nhìn chăm chú của hắn, nàng chậm rãi cúi đầu, vài sợi tóc buông xuống che khuất gương mặt đang nóng bừng.

Nàng khẽ, rất khẽ lắc đầu — động tác nhỏ bé này gần như đã vắt kiệt toàn bộ dũng khí của nàng.

Đáy mắt Ôn Chấp Dục chợt bùng lên ánh sáng nóng cháy.

“Cẩm Ngọc……” Hắn khẽ gọi tên nàng, trong giọng nói mang theo sự mừng rỡ điên cuồng không thể kìm nén.

Giây tiếp theo, hắn đột ngột ôm nàng vào lòng, lồng ngực rắn chắc kề sát nàng, tiếng tim đập như nổi trống chấn động màng tai nàng.

Trần Cẩm Ngọc cả người nhũn ra, bị hơi thở mát lạnh của hắn bao vây, đầu óc choáng váng như đang dẫm lên mây.

“Vậy chúng ta có nên tắt định vị đi không?” Môi hắn dán sát tai nàng, hơi thở nóng rực, “Như vậy ta sẽ không bị bắt đi nữa……”

Ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve cổ tay nàng, di chuyển trên chiếc điện thoại giấy, động tác dịu dàng như đang nâng niu trân bảo.

“Hai chúng ta……” Hắn thì thầm, lại một lần nữa dùng từ “chúng ta” để xưng hô, “có thể cùng nhau lưu lạc chân trời góc bể.”

Những lời này như ma chú nổ tung trong lòng Trần Cẩm Ngọc.

Đầu ngón tay nàng run rẩy, mặc cho hắn tắt đi định vị.

“Định vị của Cẩm Ngọc biến mất rồi!!!”

Tiếng thét chói tai của Triệu Diệu gần như làm tung nóc xe, nàng đột ngột bật dậy từ ghế ngồi, đầu “đông” một tiếng đập vào trần xe cũng chẳng màng xoa, Vương Tinh Diễn vội kéo nàng ngồi xuống để xoa cho.

Triệu Diệu gắt gao nhìn chằm chằm vào đốm sáng định vị vừa tắt ngấm trên cổ tay, đồng tử co rút dữ dội.

“A! Định vị của Cẩm Ngọc biến mất rồi!!!” Trương Lôi Lôi mở định vị điện thoại mình ra xem, “Tên biến thái đó đã làm gì cô ấy rồi?!”

Sắc mặt Sài Xuân Chi “xoát” một cái trắng bệch: “Không thể nào!!! Định vị của Cẩm Ngọc biến mất rồi sao?!!?!”

Giọng nàng cao vút lên tám độ: “Tên ăn thịt người đó đã ——”

“Bình tĩnh! Bình tĩnh!” Băng phách ngàn cơ của Hạ Chiêu Uẩn nháy mắt hóa thành băng thuẫn ngăn cản Triệu Diệu đang định lao về phía ghế lái, linh khí băng giá lưu chuyển trong lòng bàn tay, mạnh mẽ hạ nhiệt độ trong xe, “Hiện tại hoảng loạn cũng chẳng giúp ích được gì.”

“Bình tĩnh cái đầu anh ấy!” Triệu Diệu đấm một quyền vào băng thuẫn, giọng mang theo tiếng nức nở, “Định vị của Cẩm Ngọc biến mất rồi! Vậy chúng ta làm sao biết bọn họ đi đâu nữa??? Vạn nhất tên biến thái đó đem cô ấy……”

Móng tay nàng bấm sâu vào lòng bàn tay, không dám nói tiếp.

Hạ Chiêu Uẩn đẩy đẩy mắt kính, thấu kính phản chiếu ánh sáng xanh bình tĩnh: "Có hay không một khả năng này," giọng nói của hắn sắc bén như dao phẫu thuật, "Trung tâm nghiên cứu có loại thiết bị che chắn tín hiệu đó?"

Ba đôi mắt đồng loạt nhìn chằm chằm vào hắn.

"Giống như phòng chụp MRI trong bệnh viện sẽ chặn tín hiệu di động," hắn nói tiếp, "Có thể sau khi đi vào, định vị của cô ấy tạm thời biến mất, chờ chúng ta cũng tiến vào trung tâm, cùng nằm trong một mạng cục bộ với cô ấy..."

"Thì định vị sẽ xuất hiện trở lại?" Sài Xuân Chi đột nhiên tiếp lời, xoay người nhìn hắn đầy hy vọng, như thể lời hắn nói là chân lý tuyệt đối.

Hạ Chiêu Uẩn gật đầu: "Giống như phạm vi phủ sóng WiFi vậy."

Trong xe đột nhiên rơi vào sự tĩnh lặng quỷ dị.

"Ồ... Đúng rồi nhỉ." Triệu Diệu như quả bóng xì hơi nằm liệt lại chỗ ngồi, ngón tay vẫn còn hơi run rẩy.

"Ừ, có lý..." Trương Lôi Lôi nặng nề tựa người vào ghế.

Sài Xuân Chi cau mày lẩm bẩm: "À... Chắc là vậy rồi!"

"Vậy hiện tại chúng ta vẫn phải vào trong trung tâm mới biết được..." Giọng Triệu Diệu nhỏ dần, tay nắm chặt lấy vạt áo Vương Tinh Diễn.

Trong xe đột nhiên rơi vào một sự tĩnh lặng quỷ dị, chỉ còn tiếng rì rầm rất nhỏ từ cửa gió điều hòa.

"Vậy nhỡ đâu..." Trương Lôi Lôi há miệng định nói, rồi lại thôi.

Sài Xuân Chi nhìn chằm chằm con đường đen kịt phía trước, giọng nhẹ tựa lông hồng: "Nhỡ đâu..."

"Nhỡ đâu nếu sau khi vào trung tâm," Triệu Diệu đột nhiên ngắt lời cô, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, "Phát hiện tín hiệu của cô ấy vẫn không có thì sao..."

Câu nói này như một tảng băng, nện mạnh vào lòng mỗi người.

Sự im lặng chết chóc lan tràn trong xe.

Đầu ngón tay Hạ Chiêu Uẩn gõ nhẹ lên đầu gối, nhịp điệu chuẩn xác như kim giây đồng hồ, đôi mắt sau thấu kính tối tăm không rõ.

Bình luyện kim của Sài Xuân Chi phát ra tiếng "cách" nhỏ, dược tề bên trong cuộn trào bất an.

Hơi thở của Trương Lôi Lôi gần như ngừng lại, dường như cả không khí cũng đông cứng.

Triệu Diệu gắt gao nhìn cảnh vật lùi nhanh ngoài cửa sổ, cổ họng thắt lại.

Cô không dám nói ra khả năng kia, giờ phút này nó như bóng ma lơ lửng trên đầu mỗi người ——

Nhỡ đâu tín hiệu biến mất, là vì cô ấy đã chết rồi thì sao?

Truyện liên quan