Quyển 1 · Chương 6: Thứ gọi là bạn trai đầu

Sự tùy tiện này cũng không phải là có lệ, mà là hai người đều bận rộn, căn bản không biết hiện tại có bộ phim nào đang chiếu, mỗi lần đều là điểm mau chạy vào rạp chiếu phim rồi tùy cơ lựa chọn một bộ có suất chiếu gần nhất.

Đẹp hay không đẹp, thuần túy xem vận khí, gặp phải thương nghiệp lạm phiến cũng chỉ đành tự nhận xui xẻo.

Lúc Ninh Ngạn bước vào cửa, đại khái nhận được tin tức gì đó mới, vội vã vẫy tay: "Ta đã hẹn người ta, ở Minh Đỉnh phòng số 3, Ôn Nỉ, cô mang theo phương án thiết kế đi theo."

"Chờ chút, bãi đỗ xe ngầm gặp mặt."

Ôn Nỉ vừa định nói sao lại gấp như vậy, bất quá cũng may tư liệu hồ sơ thiết kế Kim Phong vẫn luôn ở trong máy tính của nàng, đảo cũng sẽ không luống cuống tay chân.

Nàng trở về văn phòng lấy túi xách và máy tính, lúc xuống lầu Ninh Ngạn đã lái xe chờ ở ngã tư.

Ôn Nỉ lên xe, Ninh Ngạn nói: "Người quyết định chuyện này hôm nay mới vừa về nước, ta thật vất vả mới có được tin tức chặn được người ta, đêm nay thu phục được hắn, vụ án Kim Phong chúng ta còn có thể cắn được."

Ôn Nỉ thuận tay đưa túi cho Giản Dư Sâm, nam nhân hiểu ý mà đặt sang một bên.

Ninh Ngạn từ kính chiếu hậu nhìn động tác của hai người, nhíu mày, tổng cảm giác có chỗ nào không đúng?

Thôi, đại khái là mình suy nghĩ nhiều.

Đèn đường theo dòng xe cộ nhanh chóng xẹt qua trước mắt, kéo ra một vệt dài.

Trong xe, điện thoại di động của ba người không ngừng kêu, Ninh Ngạn vừa gọi món cho tửu lầu, vừa nói với Giản Dư Sâm và Ôn Nỉ chút tư liệu của người quyết định chuyện này.

Nói chuyện làm ăn không phải thế mạnh của Ôn Nỉ, bình thường nghiệp vụ công ty đều là Ninh Ngạn đi tìm, sau này Giản Dư Sâm gia nhập, hai người song kiếm hợp bích, coi như là hoa của Lãnh Độ mang đi ra ngoài cũng lấy ra được mặt mũi.

Ôn Nỉ chỉ cần ở dưới hoa dính chút cam lộ, cọ chút thưởng cuối năm là được.

Đến Minh Đỉnh, Ninh Ngạn nhìn thời gian: "May mà chưa trễ, chúng ta đi vào phòng trước."

Ôn Nỉ đi phía trước, Ninh Ngạn liếc nhìn bóng lưng nàng, lại nhìn túi trên tay Giản Dư Sâm...

"Hai người hôm nay quan hệ không tồi a."

Hắn cố ý nhấn mạnh chữ hôm nay.

Rốt cuộc Giản Dư Sâm chịu cầm túi cho Ôn Nỉ, nói ra ngoài thì cả công ty ai tin được.

Cầm cái túi xách nữ như vậy, Giản Dư Sâm cũng không có gì ngượng ngùng: "Việc thuận tay thôi, coi như ta có phong độ quân tử nhé?"

Ninh Ngạn cười mà không nói, tiểu tử ngươi phàm là có phong độ thì mỗi lần sao lại vừa gặp mặt nàng là đấu đến đỏ mặt tía tai?

Ninh Ngạn chọn chỗ, khẩu vị và trang hoàng chắc chắn không tầm thường.

Ôn Nỉ cũng không thích những thứ xã giao trên thương trường, cho nên rất ít tham dự những trường hợp như vậy, Ninh Ngạn bình thường cũng sẽ không bắt nàng đến, đây cũng là nguyên nhân nàng vẫn luôn ở lại công ty này.

Không chỉ vì tiền cảnh của Lãnh Độ, cũng vì Ninh Ngạn là một ông chủ rất tốt, huống chi hai người lại là sư huynh muội thời đại học, có tầng quan hệ này ở đây, Ôn Nỉ cảm thấy phàm là Ninh Ngạn không lái sai xe, không làm công ty đóng cửa, mình còn có thể ở đây làm cả đời.

Phòng là phòng mười người, Giản Dư Sâm ngồi ngay bên tay trái Ôn Nỉ, thuận tay treo túi của nàng vào lưng ghế.

Hai vợ chồng này cũng không cần thông báo cho đối phương buổi tối không về ăn cơm, cứ cọ nhờ Ninh Ngạn đại gia hào phóng này là xong.

Bất quá Ôn Nỉ vạn lần không nghĩ tới, đại khách hàng khiến Ninh Ngạn vội vã chạy đến như vậy, lại là một người quen thuộc lại xa lạ, bạn trai mối tình đầu của mình, Thẩm Hoài Tự.

Hiển nhiên Thẩm Hoài Tự lúc bước vào phòng nhìn thấy Ôn Nỉ, cũng có một lát kinh ngạc.

"Thẩm tổng." Ninh Ngạn đứng dậy cười và bắt tay Thẩm Hoài Tự.

"Ninh tổng, tối nay để anh tiêu pha."

"Đâu có đâu có, mời ngài ngồi."

Thẩm Hoài Tự nhìn quanh vị trí, sau đó quyết đoán đi đến bên tay phải Ôn Nỉ.

"Không ngại tôi ngồi ở đây chứ?"

Ôn Nỉ da đầu tê dại, khi còn là thanh mai trúc mã ngây ngô, đối tượng mối tình đầu lỗ mãng như vậy chợt xuất hiện, thật sự là mang lại cho người ta không ít kích thích.

"Được."

Rốt cuộc hiện tại đổi lại tình huống, đối phương là kim chủ ba ba của mình, còn có phương án cầu người ta gật đầu, nàng còn có thể nói không tiện sao.

Thẩm Hoài Tự mang theo trợ lý và bí thư, tiểu bao sương vừa lúc ngồi kín chỗ.

Ninh Ngạn bắt đầu giới thiệu: "Tổng giám thiết kế kim bài của công ty chúng ta, Ôn Nỉ, thiết kế của nàng được vỗ tay khen ngợi."

"Ta biết." Thẩm Hoài Tự nói xong, hướng mọi người giải thích: "Ôn Nỉ là bạn cùng trường cấp ba với tôi, bao nhiêu năm không gặp, hôm nay cũng xác thật không biết nàng sẽ ở đây."

Ninh Ngạn kinh hỉ: "Trùng hợp vậy sao, nàng còn là học muội đại học của tôi nữa, xem ra Ôn Nỉ của chúng ta là nhất định phải đi con đường này, đi đâu cũng là bạn cùng trường."

Ôn Nỉ âm thầm phun tào Ninh Ngạn giỏi kéo quan hệ, bất quá lúc này cũng không thể không nói vài câu lời xã giao.

"Lâu rồi không gặp." Thẩm Hoài Tự dẫn đầu mở miệng.

"Đúng vậy."

Giọng nói của nữ nhân ngọt ngào, qua ngần ấy năm dường như cũng không thay đổi.

Chỉ là rút đi dáng vẻ thiếu nữ, trở nên càng thêm thành thục và có phong vận.

Thẩm Hoài Tự đột nhiên có chút cảm khái, bất quá mình cũng không phải là tiểu tử non trẻ năm năm đó nữa, đặc biệt là khi nhìn thấy Giản Dư Sâm ngồi ở một bên, đôi mắt nam nhân nheo lại.

"Không nghĩ tới Giản sư huynh cũng ở đây."

"Xem ra thế giới đích xác rất nhỏ." Giản Dư Sâm cười cười, nâng chén rượu lên.

Thẩm Hoài Tự lắc lắc chén rượu trong tay, hai nam nhân chạm cốc trong không trung, không biết vì sao, có một loại ảo giác mùi thuốc súng tràn ngập không cần nói cũng biết.

"Các người cũng là bạn cùng trường?"

"Ân, cùng một trường cấp ba, chỉ là khi đó Giản sư huynh chính là nhân vật phong vân trong trường." Đại khái nhắc đến chuyện này, đề tài so với nói về phương án thiết kế Kim Phong nhẹ nhàng hơn, cho nên Thẩm Hoài Tự nói cũng thoải mái, không cần cẩn thận như vậy.

Ninh Ngạn sửng sốt, vậy Giản Dư Sâm và Ôn Nỉ chẳng phải cũng cùng một trường?

Sao chưa nghe hai người kia nhắc qua?

Bất quá lời này cũng không thích hợp nói ở trường hợp này.

"Giản sư huynh hiện tại cũng ở Lãnh Độ?" Thẩm Hoài Tự hỏi.

Giản Dư Sâm cũng không giấu giếm: "Có thể nói như vậy."

Tuy rằng hắn còn có công ty khác, bất quá cũng không cần thiết giải thích rõ ràng với Thẩm Hoài Tự.

Nam nhân bừng tỉnh: "Xác thật là trùng hợp."

"Đồ ăn lên rồi, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện đi, nghe nói Thẩm tổng thích ăn hải sản, món ăn sở trường của Minh Đỉnh chính là hải sản." Ninh Ngạn nhiệt tình tiếp đón.

Thẩm Hoài Tự cười nói: "Đã sớm nghe nói Ninh tổng nhiệt tình hiếu khách, hôm nay coi như kiến thức được rồi."

Trong đầu Ôn Nỉ ong ong vang, tổng cảm giác hình ảnh đương nhiệm trượng phu và bạn trai mối tình đầu giáp công mình từ hai mặt, có chút kích thích.

Bất quá nói chuyện làm ăn, không tới phiên mình mở miệng, Ôn Nỉ chỉ lo ăn của mình.

"Con cá hoa vàng này tươi lắm, cô nếm thử."

Thẩm Hoài Tự vừa dứt lời, chiếc đũa đã gắp thức ăn đặt vào chén nàng.

Cùng lúc đó, chiếc đũa của Giản Dư Sâm cũng đồng thời xuất hiện trong tầm mắt.

Hai nam nhân đối diện tầm mắt, bầu không khí xấu hổ khiến mọi người lại lần nữa ngẩng đầu nhìn về phía ba người.

Ôn Nỉ nâng chén lên, sắc mặt trầm tĩnh gắp lấy miếng thịt cá từ hai chiếc đũa, thần sắc như thường nói lời cảm tạ: "Cảm ơn."

Bất luận vẻ ngoài nàng bình tĩnh cỡ nào, nội tâm đã bắt đầu gào thét bất lực!

Ta không có chiếc đũa sao, làm gì phải làm đến mức xấu hổ như vậy!?

Đừng nhìn ta, đừng nhìn ta!

Truyện liên quan