Quyển 1 · Chương 869: Lĩnh vực mặt trăng
“Không cần.” Dạ Nguyệt Tôn Sứ trực tiếp phủ định đề nghị của Chú Nữ, “Đế Nhân hiện ra là bởi vì Tiếu Tẫn soán mệnh đoạt số, chạm vào cấm kỵ nhân quả.”
“Chúng ta chỉ cần lấy mạng Mục Phong, không đụng đến nhân quả của hắn.”
Lôi Ma Tôn cùng Chú Nữ nhìn nhau, tuy trong lòng vẫn còn nghi ngại nhưng vẫn chọn tin tưởng Dạ Nguyệt Tôn Sứ.
Dạ Nguyệt Tôn Sứ là người đứng đầu trong tứ đại Tôn Sứ, rất được Thiên Ma Vương coi trọng và tin tưởng.
Dù là nắm giữ tin tức hay kiến thức, hắn đều vượt xa bọn họ.
Huống hồ ba vị Ma Tôn bọn họ cũng là những nhân vật có địa vị hiển hách trong mạch của Thiên Ma Vương.
Nếu vì một kẻ nửa bước Chí Tôn mà bị dọa đến mức sợ hãi rụt rè, rút quân về, chắc chắn sẽ bị đồng nghiệp chê cười.
Thậm chí còn phải chịu sự trách phạt của Vương.
“Lôi Kiệt, ngươi đi tham dự đại quân công thành, hảo hảo rèn luyện một phen.”
Lôi Ma Tôn quay đầu lại, thấy Lôi Kiệt vẫn đang thất thần, hoàn toàn chưa thoát khỏi sự hoảng sợ vừa rồi.
“Lôi Kiệt!……”
Lôi Ma Tôn nhíu mày, trầm giọng gọi vài tiếng.
Đối với biểu hiện lần này của Lôi Kiệt, hắn vô cùng thất vọng.
Lôi Kiệt bị gọi vài tiếng mới khó khăn lắm hoàn hồn.
“Lôi Kiệt cẩn tuân…… cẩn tuân lão tổ chi mệnh!”
“Vừa rồi đúng là dọa hư tiểu soái ca của chúng ta rồi.” Chú Nữ trêu chọc.
Lôi Ma Tôn thất vọng lắc đầu: “Vẫn là trải qua quá ít a!”
Đột nhiên, ánh mắt hắn nhìn về phía Mục Phong thoáng hiện lên một tia thưởng thức.
Thiên tài xuất sắc như vậy, sao lại không phải hậu bối của Lôi Ma Tôn hắn chứ?
“Người này cứ để bổn tọa tới gặp trước đi.”
Dạ Nguyệt Tôn Sứ cười quỷ quyệt, đồng tử hình trăng khuyết trong mắt xoay chuyển sâu kín, biến thành một vòng trăng tròn thanh lãnh.
Hắn chậm rãi bước ra, thân ảnh biến mất vào hư không.
Mục Phong đang quét ngang bát phương trong đại quân Thiên Ma, đột nhiên mày nhíu chặt, nhìn về phía hư không.
Chỉ thấy trên hư thiên, không biết từ lúc nào xuất hiện hai vòng trăng tròn.
Không đúng, là một vòng.
Mục Phong lắc lắc đầu, hai vòng trăng tròn kia như bóng chồng lên nhau.
Hiện tại tuy sắc trời u ám nhưng không phải thời điểm đêm tối.
Trên bầu trời vì sao lại treo nguyệt tinh?
Không ổn!
Mục Phong có thể khẳng định, vành trăng tròn này lúc trước không hề tồn tại.
Lúc này, Mục Phong phát hiện những ma binh ma tướng xung quanh không biết đã biến mất từ bao giờ.
Cảnh tượng xung quanh phảng phất như bị sai lệch màu sắc, nơi nhìn đến đều là một mảnh màu xám lạnh lẽo.
Ánh mắt hắn chấn động, lập tức phản ứng lại.
Hắn đã vô tri vô giác rơi vào một ảo cảnh quỷ dị nào đó.
“Ảo cảnh sao?” Mục Phong lạnh lùng trầm giọng, “Nhất kiếm phá là xong!”
Ong!
Kiếm ngân vang dội, kiếm quang phụt ra.
Nhưng ngay sau đó, cảnh tượng xảy ra khiến Mục Phong sững sờ tại chỗ.
Kiếm quang thế mà lại hóa đá, định trụ giữa không trung.
“Cái này……!”
“Hoan nghênh đi vào Nguyệt Chi Lĩnh Vực.”
Tiếng chưa dứt, Dạ Nguyệt Tôn Sứ chậm rãi đạp không bước ra, mặt mang nụ cười thương lãnh khiến người ta không rét mà run.
Mục Phong nhíu mày nhìn theo tiếng động, khi nhìn thấy vòng trăng tròn trong đôi đồng tử kia, thần sắc kinh hãi.
Đó chẳng phải là vòng trăng tròn quỷ dị đang treo cao trên hư không sao?
Bỗng nhiên, tâm thần hắn run lên, chợt hoảng sợ.
Bởi vì thân thể hắn đang trở nên cứng đờ, hắn cúi đầu nhìn xuống bản thân.
Chỉ thấy hai tay hắn đã thay đổi màu sắc.
Đầu ngón tay bắt đầu nổi lên màu xám trắng, làn da dần mất đi độ đàn hồi, các khớp xương phát ra tiếng nứt vỡ nhỏ vụn, hơn nữa còn đang nhanh chóng lan rộng lên trên.
“Đôi mắt của hắn có vấn đề!”
Mục Phong lập tức phản ứng, không kịp nghĩ nhiều, liền phóng thích Hỗn Độn pháp tắc ngăn cản sự hóa đá của thân thể.
Hỗn Độn pháp tắc quả nhiên phát huy tác dụng.
Thân thể đang hóa đá dần dần khôi phục bình thường.
Nhìn thấy Mục Phong thế mà có thể chống lại lực hóa đá từ Nguyệt Đồng của mình, nụ cười giả tạo trên mặt Dạ Nguyệt Tôn Sứ lập tức biến mất, thần sắc trở nên cẩn trọng.
“Mục Phong này quả nhiên quỷ dị, không thể thiếu cảnh giác.” Dạ Nguyệt Tôn Sứ thầm nghĩ.
Ngay sau đó, hắn nâng bàn tay lên.
Trong phút chốc, sắc trời trở nên đen kịt, đưa tay không thấy năm ngón.
Tiếp đó, một vòng trăng tròn tỏa ra sắc lạnh lên tới trời cao, ánh sáng lan tỏa ra xung quanh.
Trong tầm nhìn của Mục Phong, vòng trăng tròn chiếu sáng bóng tối kia lại tràn đầy nguy hiểm.
Bởi vì vòng trăng tròn đó đang lao thẳng về phía hắn.
Mục Phong thắt chặt tâm thần, thần sắc lạnh lùng, cổ tay đột nhiên xoay chuyển, Đạo cơ thuận thế vận hành.
Bàng bạc Hỗn Độn Bất Hủ kiếm ý từ trong cơ thể bạo dũng mà ra.
Ong!
Nhất kiếm này sắc bén vô song, bẻ gãy nghiền nát, mang theo sức mạnh Hoang Cổ Bất Hủ.
Kiếm quang tận trời, cắt qua bóng tối, nháy mắt chém đôi vòng trăng tròn lạnh lẽo kia.
Bóng tối tiêu tán, trăng tròn biến mất, Dạ Nguyệt Tôn Sứ kêu lên một tiếng, thân thể lảo đảo lùi lại mấy bước.
Hắn cúi đầu nhìn bàn tay phải.
Trên lòng bàn tay thình lình để lại một vết kiếm máu chảy đầm đìa, trên đó còn tàn lưu Bất Hủ kiếm ý, khiến vết thương không thể khép lại trong thời gian ngắn.
Dạ Nguyệt Tôn Sứ trong lòng hoảng sợ, hắn vẫn là xem nhẹ chiến lực của Mục Phong.
Trong tình huống chiếm hết tiên cơ, hắn vẫn phải chịu thiệt lớn.
“Trảm Không!”
Mục Phong thân hóa lôi đình tím điện, lôi cuốn đại thế kiếm đạo vô cùng, ngang nhiên đánh tới.
Hắn vốn chẳng phải hạng người ngồi chờ chết, tuy mất đi tiên cơ, nhưng trong tay có kiếm, chẳng sợ hãi bất cứ điều gì.
Nhát kiếm này, cường hãn vô cùng.
Dạ Nguyệt Tôn Sứ chau mày, thần hồn bên trong hơi rung động, cảm nhận được nhát kiếm này đang uy hiếp đến thần hồn mình.
Là kẻ đứng đầu trong tứ đại tôn sứ dưới trướng Thiên Ma Vương, Dạ Nguyệt Tôn Sứ cũng có sự kiêu ngạo của riêng mình.
Phanh oanh!
Một kiện binh khí hình cung bay ra, va chạm trực diện với nhát kiếm trảm không của Mục Phong.
Tức khắc, kiếm quang tạc liệt.
Mục Phong cũng nhìn rõ vật hình cung kia.
Ánh kim loại màu bạc trắng, hình dáng như loan đao cong vút tựa trăng non, cạnh sắc bén, bề mặt lưu động quang văn, tỏa ra hàn quang lạnh lẽo.
Đây chính là bản mạng Chí Tôn Linh Khí của Dạ Nguyệt Tôn Sứ, Nguyệt Bạc Luân.
Lúc này, Nguyệt Bạc Luân xoay tròn tốc độ cao bay tới, lạnh lẽo vô cùng.
Mục Phong rút kiếm bổ ra, binh khí giao tranh, phát ra tiếng kim loại chói tai.
Nguyệt Bạc Luân bị đánh bay ra ngoài.
Mục Phong cũng bị chấn lùi lại mấy trượng.
“Trăng bạc trầm luân!”
Nguyệt Bạc Luân bay lên không trung, đầu đuôi nối liền, biến thành một vòng trăng tròn bằng kim loại, xoay chuyển với tốc độ chóng mặt.
Trong khoảnh khắc, nó hóa thành vòng trăng tròn khổng lồ, hướng thẳng Mục Phong cắt xuống.
Mục Phong thần sắc lãnh trầm, một thanh cự kiếm phóng lên cao.
Thế nhưng, dưới lưỡi đao của vòng trăng kim loại, cự kiếm chẳng trụ nổi nửa hơi đã ầm ầm băng toái.
“Cứng đến vậy sao?”
Mục Phong hừ lạnh một tiếng, quanh thân bất hủ kiếm ý hộ thể, tay cầm Hỗn Độn Kiếm, trực tiếp bạo khởi xông lên.
Leng keng!
Lại một nhát kiếm chém ra, xuyên thủng trời cao, chém chết sao trời.
Nguyệt Bạc Luân bị oanh bay trở về bên cạnh Dạ Nguyệt Tôn Sứ.
Keng!
Kiếm quang Vô Vọng cực nhanh lao tới, đâm thẳng về phía Dạ Nguyệt Tôn Sứ.
Nguyệt Bạc Luân xuất hiện trước người Dạ Nguyệt Tôn Sứ, triển khai thành một mặt hộ thuẫn kim loại, chặn đứng nhát kiếm chí mạng này.
Cùng lúc đó, Dạ Nguyệt Tôn Sứ nhắm nghiền hai mắt, rồi đột nhiên trợn trừng, đôi mắt nháy mắt phụt ra tia chết chóc màu đen, mang theo năng lượng mai một đáng sợ.
Mục Phong tức khắc cảm thấy nguy cơ chí mạng ập đến, lập tức hoành kiếm trước người.
Tia chết chóc màu đen oanh kích lên Hỗn Độn Kiếm.
Trong khoảnh khắc, lực lượng cường đại va chạm khiến Mục Phong bay ngược ra khoảng cách cực xa.
Truyện liên quan
Chín Biến Đồ Thần Quyết
Nuốt Huyền Vũ, nuốt Cửu Anh.. Đạt chín biến, bèn đồ thần!
Yêu Tháp Nghịch Thiên! Mỗi Tuần Bạch Phiêu Tam Tôn Yêu Thú
Tiêu Trần xuyên qua thế giới huyền huyễn, xuyên qua và linh khí sung túc thức tỉnh Cửu U Yêu ...
Bổn Tọa Xác Thật Không Phải Người
Dù không nghĩ tới người khác, nhưng người thật đã giúp tôi vượt qua mọi giới hạn. . Hảo Hảo, ...
Ta Có Một Cái Vạn Vật Không Gian, Còn Có Thể Tự Động Tu Luyện
Xuyên qua về sau, khai cục trói định vạn vật không gian hệ thống.. . "Trong không gian này, thế ...
Ta Ở Thần Thi Thượng Giãy Giụa
Một cỗ thần thi khổng lồ hơn cả sao trời, nâng đỡ toàn bộ Tu Chân giới.. Ngũ tạng thần ...
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...