Quyển 1 · Chương 77: Hãy tung ra át chủ bài mạnh nhất của ngươi

Trong nháy mắt, Mộ Dung Tuyết đâm tới nhất kiếm đã đến trước mặt Mục Phong.

Mục Phong không hề có động tác né tránh, tay phải nắm chặt, trên nắm tay có một tia tím lôi cực kỳ trong suốt quấn quanh, tầm thường tu sĩ rất khó nhận thấy được.

Mục Phong đối với cánh ve nhất kiếm của Mộ Dung Tuyết trực tiếp oanh ra một quyền.

Phanh!

Rắc!

Nắm tay cùng mũi kiếm cánh ve va chạm vào nhau, ngay sau đó một đạo thanh thúy vỡ vụn vang lên.

Một quyền nhất kiếm, chỉ giằng co trong một tức, mũi kiếm cánh ve trong suốt của Mộ Dung Tuyết liền xuất hiện vết rách, sau đó trực tiếp vỡ vụn.

Sau khi làm nát mũi kiếm cánh ve, tím lôi quấn quanh trên nắm tay cũng được Mục Phong thu hồi vào cơ thể.

Mục Phong sau khi phá nát cánh ve, nắm tay tiếp tục hướng tới Mộ Dung Tuyết oanh tới.

Đối mặt nắm tay thẳng tắp đánh tới của Mục Phong, Mộ Dung Tuyết cau mày, ánh mắt co rụt lại, không chút do dự nhanh chóng làm ra tư thế phòng ngự, bội kiếm trong tay đổi công làm thủ, hoành trước người.

Trong khoảnh khắc, nắm tay của Mục Phong liền trực tiếp đánh vào thân kiếm của Mộ Dung Tuyết.

Phanh!

Một cổ uy năng cường đại lấy hai người làm trung tâm bộc phát ra bốn phía.

Mộ Dung Tuyết không chịu nổi kình lực từ một quyền này của Mục Phong, nháy mắt liên tục bạo lui, lui vài chục bước mới ổn định thân hình.

Mục Phong oanh lui Mộ Dung Tuyết xong cũng không thừa thế xông lên, mà là một tay chắp sau lưng, cứ như vậy lẳng lặng đứng thẳng, không hề cố tình phát ra hơi thở tu vi, cả người nhìn qua vô cùng bình thường, nhưng lại cho người ta một cảm giác thâm trầm không gợn sóng.

Mộ Dung Tuyết nghiêng cầm bội kiếm mà đứng, mất mấy phút mới đứng vững bàn tay đang hơi rung động, sắc mặt hơi tái nhợt, lộ vẻ thâm trầm, ngưng trọng nhìn về phía Mục Phong.

“Ha ha ha, tiểu gia hỏa thú vị, khó trách dám lấy thuần thể lực cùng đại đệ tử Nham Phong của ta tiến hành vật lộn, hóa ra là lợi dụng tím lôi trong sâu thẳm Vân Vụ Sơn Mạch để rèn thể. Cô Phong lão nhân, ta không quản nhiều như vậy, ngươi không chịu thả người, vậy để ta làm sư phụ thứ hai của nó cũng được, xem ở mặt mũi tiểu tử Mục Phong này, ta liền không so đo với ngươi nhiều như vậy.” Trên ghế trưởng lão, trưởng lão Bá Viêm của Nham Phong nhìn Mục Phong trên đài luận võ cười to nói.

“Tím lôi rèn thể? Hắn cư nhiên dám đụng vào những tia sét màu tím trong sâu thẳm Vân Vụ Sơn Mạch? Tông chủ, lời Bá Viêm nói là thật sao?” Trưởng lão Tô Thơ của Bích Dao Phong lộ vẻ kinh ngạc hỏi.

Tông chủ Lăng Du mang vẻ thận trọng, gật đầu nói: “Bá Viêm nói không sai, vừa rồi Mục Phong đánh ra một quyền kia, có thể cảm nhận được một tia uy thế của tím lôi trong sâu thẳm Vân Vụ Sơn Mạch, tuy rằng cổ uy thế này rất mỏng manh, rất mịt mờ, nhưng có thể xác định nó giống hệt với uy thế của tím lôi trong Vân Vụ Sơn Mạch.”

Nghe đến đó, trừ Bá Viêm trưởng lão, Cô Phong lão nhân và Vương Tiêu trưởng lão, các vị trưởng lão khác đều lộ vẻ kinh ngạc.

Tông chủ Lăng Du tiếp tục nói: “Bởi vì uy thế tím lôi mà Mục Phong hiển lộ ra vô cùng mịt mờ mỏng manh nên rất khó nhận thấy, Bá Viêm trưởng lão sở dĩ có thể thấy được là vì bản thân ông ấy cũng từng lợi dụng tím lôi để rèn thể, nên đối với uy thế tím lôi trong sâu thẳm Vân Vụ Sơn Mạch vô cùng mẫn cảm.”

“Nếu các ngươi đột phá đến đỉnh cảnh giới Nguyên Đan Cảnh thì cũng có thể cảm nhận được uy thế tím lôi ẩn chứa trong một quyền vừa rồi của Mục Phong, Cô Phong lão nhân và Vương Tiêu trưởng lão chắc chắn đã nhận ra.” Bá Viêm trưởng lão nhìn Cô Phong lão nhân và Vương Tiêu trưởng lão cười nói.

“Cút! Chỉ biết tranh giành đệ tử với ta, lúc trước ngươi là người đầu tiên nói không cần, bây giờ lại là người đầu tiên nhảy ra tranh đoạt, da mặt này dày đến mức ngay cả kiếm của ta cũng đâm không thủng.” Cô Phong lão nhân trực tiếp vẻ mặt không vui nói.

“Ha ha, ta vốn là thể tu, da mặt dày là chuyện bình thường. Ta đâu có tranh đệ tử với lão nhân gia ngài, ta chỉ nói là làm sư phụ thứ hai của Mục Phong thôi, ngài vẫn là đại sư phụ của nó mà, ha ha ha.” Bá Viêm không vì Cô Phong lão nhân giận dỗi mà tức giận, ngược lại cười to.

“Tím lôi trong sâu thẳm Vân Vụ Sơn Mạch, uy lực của nó chúng ta đều tự mình cảm thụ qua, cho dù là thực lực đỉnh Nguyên Đan Cảnh cũng không dám trực tiếp chống đỡ hoặc tới quá gần, hơi có sơ suất liền có khả năng trọng thương hoặc trực tiếp bỏ mạng.” Trưởng lão Dược Giới của Dược Phong nói.

“Xem ra Mục Phong này không chỉ thiên phú kinh người, mà gan dạ sáng suốt cũng kinh người như vậy.” Trưởng lão Thiết Minh của Luyện Khí Phong tán thưởng.

“Người này không chỉ thiên phú và gan dạ sáng suốt kinh người, ý chí lực này chắc chắn cũng cứng cỏi hơn tu sĩ tầm thường gấp mấy lần.” Dương Vô Thiên của Kim Dương Phong chậm rãi nói.

Các vị trưởng lão nhìn bóng dáng Mục Phong trên đài luận võ, đều khẽ gật đầu.

“Tê! Mục Phong sư đệ đối đãi với nữ sinh cũng cường hãn như vậy sao? Liền không biết thương hoa tiếc ngọc một chút nào à?” Thạch Trúc nhìn cảnh tượng vừa rồi nói.

“Không cường hãn một chút, chẳng lẽ giống như ngươi dùng mấy chiêu thức hạ lưu vô sỉ sao?!” Táo Giang Ly trực tiếp đáp trả.

Nội tâm Thạch Trúc lúc này: “…… Hóa ra mình nói gì cũng sai, vậy thì mình câm miệng.”

Đối mặt với sự đáp trả của tứ sư tỷ Táo Giang Ly, Thạch Trúc không dám phản kháng, chỉ có thể ủy khuất chạy sang một bên, không dám hó hé nửa lời.

Trần Trì nhìn Táo Giang Ly và Thạch Trúc, lắc đầu cười khẽ, cũng không quản bọn họ, Kiếm Phong chính là nhờ có cặp đôi oan gia này mới sinh khí tràn đầy, mấy người bọn họ cũng vui vẻ khi thấy Táo Giang Ly thường xuyên dỗi Thạch Trúc, hơn nữa phải dỗi đến mức Thạch Trúc á khẩu không trả lời được mới là thú vị.

Trên đài luận võ.

“Mộ Dung Tuyết, vẫn là dùng ra át chủ bài mạnh nhất của ngươi đi, chiêu thức tầm thường, ngươi không có phần thắng đâu.” Mục Phong nhìn Mộ Dung Tuyết, nhàn nhạt nói.

“Được, sự cường đại của Mục Phong vượt xa dự đoán của ta, tiếp theo đây chính là át chủ bài mạnh nhất của ta, vốn dĩ sư tôn không cho phép ta sớm hiển lộ ra, nhưng ta vẫn muốn thử một chút, xem thể chất đặc thù của ta có thể chống lại ngươi hay không.” Mộ Dung Tuyết trầm trọng nói.

Trên ghế trưởng lão, tông chủ Lăng Du nhìn về phía trưởng lão Tô Thơ, chậm rãi nói: “Tô Thơ trưởng lão, Tiểu Tuyết là đệ tử của ngươi, vẫn là để ngươi quyết định đi. Nếu ngươi không muốn Tiểu Tuyết sớm bại lộ thể chất đặc thù, vậy để Vương Tiêu trưởng lão dừng trận tỷ thí này lại, đương nhiên, nếu là như vậy thì trận này chỉ có thể tính là Tiểu Tuyết thua.”

Trưởng lão Tô Thơ nhìn Mộ Dung Tuyết trên đài luận võ, trầm tư một hồi, mở miệng nói: “Ai! Thôi, cứ để nha đầu đó tiếp tục đi, nếu bây giờ ra tay ngăn cản, rất có khả năng sẽ khiến nội tâm nó sinh ra tâm ma, như vậy thì nó hoàn toàn phế rồi. Chuyện giữa nó và tiểu gia hỏa Mục Phong kia, các ngươi cũng biết, cứ để nó thi triển toàn lực cùng Mục Phong kết thúc một trận đi, đây cũng là kiếp nạn mà nó cần phải trải qua trên con đường trưởng thành.”

“Tô Thơ trưởng lão, yên tâm đi, cho dù thể chất đặc thù của nha đầu Tiểu Tuyết có bị tiết lộ ra ngoài, còn có mấy lão già chúng ta ở đây, kẻ nào muốn nhắm vào tương lai của Thiên Võ Tông chúng ta, thì phải hỏi qua bộ xương già này trước đã.” Cô Phong lão nhân chém đinh chặt sắt nói.

Tông chủ Lăng Du cùng các vị trưởng lão cũng kiên định gật đầu……

“Tô Thơ thay mặt nha đầu Tiểu Tuyết cảm tạ các vị.” Tô Thơ thành khẩn nói.

“Tiểu Tuyết không chỉ là đệ tử Bích Dao Phong của ngươi, mà còn là đệ tử của các phong chúng ta, càng là tương lai của Thiên Võ Tông, khách khí làm gì.” Trưởng lão Vương Khiếu của Thú Phong cười nói.

“Cô Phong lão nhân, nha đầu Tiểu Tuyết sắp vận dụng thể chất chi lực rồi, tiểu gia hỏa Mục Phong kia sẽ không vẫn không dùng kiếm chứ? Phải biết thể chất đặc thù của Tiểu Tuyết không hề tầm thường, hậu quả của việc coi thường nó là rất khủng khiếp đấy.” Trưởng lão Thương Vân của Thí Luyện Phong vuốt vuốt chòm râu màu xám trắng nói.

“Hãy chờ xem, tiểu gia hỏa đó sẽ không tự cao tự đại đâu, nó sẽ không làm chúng ta thất vọng……” Cô Phong lão nhân không chút lo lắng nói.

Truyện liên quan