Quyển 1 · Chương 36: Hồng Mông Tử Lôi
“Ngươi tưởng gì đâu, ngươi cho rằng những phần thưởng này là tặng không cho ngươi sao?” Hỗn Độn Tháp Linh trợn trắng mắt nhìn Mục Phong nói.
“Ta đã là chủ nhân của cái tháp này, mấy thứ kia chẳng lẽ không nên đều là của ta sao?” Mục Phong đáp.
“Ta còn là Hỗn Độn Tháp Linh đây, hiện tại chẳng phải cũng chỉ có thể ở tầng thứ nhất đợi sao!” Hỗn Độn Tháp Linh tức giận nói.
“Ngươi cũng không thể đi lên phía trên?” Mục Phong nghi vấn.
“Không thể lên được, ta hiện tại vẫn đang trong trạng thái bị thương. Lúc ấy ta bị trọng thương, nếu không phải lão chủ nhân ở khoảnh khắc cuối cùng đem ta phong ấn vào tầng thứ nhất, lấy Hỗn Độn khí thể tẩm bổ linh hồn, ta có lẽ đã tháp hủy linh vong rồi. Mấy tầng phong ấn cấm chế phía trên cũng là do lão chủ nhân thiết lập.”
“Ta hiện tại cũng không thể đi tới mấy tầng trên, cũng không biết lão chủ nhân ở phía trên để lại những gì.” Hỗn Độn Tháp Linh nói.
“Vậy lối vào tầng thứ hai ở đâu?” Mục Phong hỏi.
“Ở bên kia.” Hỗn Độn Tháp Linh chỉ về phía trước.
Chỉ thấy Hỗn Độn nguyên khí phía trước tản ra hai bên, xuất hiện một thông đạo rộng chừng một trượng.
Ở cuối thông đạo xuất hiện một bậc thang đá, nhìn theo bậc thang hướng lên trên, ở cuối bậc thang sừng sững một phiến cửa đá.
“Đi qua bậc thang đá này, phía sau phiến cửa đá kia chính là tầng thứ hai.” Hỗn Độn Tháp Linh bay tới bên cạnh Mục Phong nói.
“Liền đơn giản như vậy?” Có kinh nghiệm leo bậc thang đá ở Thiên Võ Tông, đối với bậc thang trước mắt này, Mục Phong cũng không để trong lòng.
“Đơn giản? Ngươi đi lên thử xem sẽ biết.” Hỗn Độn Tháp Linh nói.
Mục Phong trực tiếp sải bước lên bậc thang, chân phải vừa đạp lên, một luồng áp lực cường đại đã trực tiếp nghênh diện đè xuống.
Trong nháy mắt, Mục Phong liền bay ngược ra vài chục trượng, nện mạnh xuống đất.
Mục Phong bò dậy, không dám tin nhìn bậc thang trước mắt, áp lực trên bậc thang này ít nhất gấp vạn lần so với bậc thang ở Thiên Võ Tông.
“Thế nào? Còn đơn giản không? Thân thể ngươi tuy đã trải qua Hỗn Độn khí thể cùng Hồng Mông Tử Lôi rèn luyện, đạt tới cực hạn của giai đoạn hiện tại, nhưng tu vi cảnh giới của ngươi quá thấp, chỉ dựa vào thân thể lực lượng là không thể đi qua bậc thang này. Giai đoạn này ngươi đừng nên đánh chủ ý vào tầng thứ hai, trước hãy tăng cường thực lực bản thân rồi hãy nói.” Hỗn Độn Tháp Linh nói.
Mục Phong cũng không tiếp tục thử bước lên bậc thang nữa, hiện tại không vội, đúng như Hỗn Độn Tháp Linh nói, tăng cường thực lực bản thân mới là quan trọng nhất.
“Hỗn Đản Tháp, tầng thứ nhất này, ta có thể tùy ý thao tác đúng không?” Mục Phong hỏi.
“Đúng vậy, hiện tại ngươi là chủ nhân của ta, phong ấn cấm chế tầng thứ nhất cũng đã không còn, ngươi tự nhiên có thể tùy ý thao tác.”
“Từ từ, ngươi vừa rồi gọi ta là gì? Hỗn Đản Tháp? Ta là Hỗn Độn Tháp, Hỗn Độn Tháp…!” Hỗn Độn Tháp Linh mới phản ứng lại, hướng về phía Mục Phong gào thét.
“Ngại quá, một chữ khác biệt, ta nói nhịu, gọi sai thôi, ha ha ha.” Mục Phong cười nói.
“Hỗn Đản Tháp, Hỗn Độn Tháp, chẳng phải cũng giống nhau sao.” Mục Phong khẽ lẩm bẩm.
Mục Phong không tiếp tục để ý tới Hỗn Độn Tháp Linh, tay phải vung lên, Hỗn Độn nguyên khí tràn ngập khắp nơi trong tầng thứ nhất bắt đầu dồn về phía đỉnh tầng.
Chỉ chốc lát, toàn bộ Hỗn Độn nguyên khí trong tầng thứ nhất hội tụ ở đỉnh, tạo thành một khoảng không.
Lúc này, toàn bộ không gian tầng thứ nhất hiện ra trong tầm mắt Mục Phong, trống trải nhưng vô cùng rộng lớn, nhìn một cái không thấy giới hạn.
Là chủ nhân của Hỗn Độn Tháp, Mục Phong tự nhiên có thể cảm nhận được phạm vi không gian của toàn bộ tầng thứ nhất.
Toàn bộ không gian tầng thứ nhất ước chừng rộng lớn như một trái đất, Mục Phong cũng bị phạm vi không gian này làm cho kinh ngạc.
“Hỗn Độn Tháp, không ngờ ngươi lại lớn như vậy.” Mục Phong cười nói.
“Đó là đương nhiên, cũng không nhìn xem ta là cái tháp gì, ta chính là vũ trụ đệ nhất tháp, ra đời từ trong Hỗn Độn!” Hỗn Độn Tháp Linh đắc ý bay lên.
Mục Phong nhìn cái tháp này, cảm thấy nó thật không đáng tin cậy, ngoài việc đủ cứng, đủ bền thì chỉ thích khoe khoang, còn lại chẳng được tích sự gì.
“Sau này nếu gặp kẻ địch không đánh lại, có thể trực tiếp lấy cái tên Hỗn Đản Tháp này ra đập đối thủ.”
Mục Phong thầm nghĩ trong lòng.
Hỗn Độn Tháp Linh tự nhiên không biết Mục Phong đang nghĩ gì, vẫn còn đang đắm chìm trong sự tự mãn.
“Đúng rồi, vừa rồi ngươi nói tia sét màu tím bên ngoài là Hồng Mông Tử Lôi, đó là cái gì?” Mục Phong hỏi.
“Tia sét màu tím bên ngoài gọi là Hồng Mông Tử Lôi, là tia sét đầu tiên ra đời của vũ trụ, cũng sinh ra từ trong Hỗn Độn. Lúc ấy ta cùng Hồng Mông Tử Lôi theo lão chủ nhân chinh chiến muôn vàn vũ trụ, khắp nơi thần phục, những cường giả đỉnh cao kia thấy chúng ta đều phải xưng hô một tiếng Tháp gia và Lôi gia…” Hỗn Độn Tháp Linh nói rồi lại bắt đầu chế độ tự mãn.
“Dừng, những chuyện oai phong đó để sau hãy nói, Hồng Mông Tử Lôi này nếu giống như ngươi, vậy nó cũng có linh trí sao?” Mục Phong xuyên qua Hỗn Độn Tháp nhìn ra bên ngoài hỏi.
“Nó có linh, lại còn rất chảnh.”
“Ồ! Nghe giọng điệu của ngươi, quan hệ giữa ngươi và Hồng Mông Tử Lôi hình như chẳng ra sao cả.”
“Thiết!” Hỗn Độn Tháp Linh quay đầu phát ra một tiếng khinh thường.
“Vậy ta có thể thu phục Hồng Mông Tử Lôi này không?” Mục Phong hỏi.
“Có thể, nó hiện tại cũng đang trong trạng thái bị thương, thực lực yếu ớt, nhưng với cái tính nết của tên kia, sẽ không dễ dàng bị ngươi thu phục đâu.” Hỗn Độn Tháp Linh nói.
“Vậy là tốt rồi.”
Nói xong, Mục Phong tâm niệm vừa động, trở lại bên ngoài.
Ngẩng đầu nhìn tia sét màu tím không ngừng lóe lên trên không trung.
“Hỗn Đản Tháp, à không, Hỗn Độn Tháp, bản thể của Hồng Mông Tử Lôi ở trong tầng mây kia sao?” Mục Phong hỏi.
Hỗn Độn Tháp: “……!”
“Đúng vậy, tên này thích nhất là trốn trong những tầng mây đó.” Giọng Hỗn Độn Tháp truyền ra.
Mục Phong hơi khuỵu gối, sau đó dùng sức giậm chân, trực tiếp phóng lên cao.
Lúc này, một tia sét tím thô to hướng về phía Mục Phong đánh xuống.
Khóe miệng Mục Phong hơi nhếch lên, trực tiếp tung một quyền oanh về phía tia sét đang rơi xuống.
Oanh!
Tia sét tím trực tiếp bị Mục Phong oanh tan.
Mục Phong không hề dừng lại.
Rất nhanh, hắn đã tới trong tầng mây, dưới chân xuất hiện vài sợi Hỗn Độn nguyên khí nâng đỡ hắn.
Mục Phong phóng thích thần hồn cảm giác lực, tìm kiếm bản thể của Hồng Mông Tử Lôi.
“Gâu!”
Đột nhiên, một tiếng chó sủa vang lên từ trong tầng mây.
Ánh mắt Mục Phong ngưng lại, tầm mắt khóa chặt phía trước.
Một con sinh linh khổng lồ toàn thân bao phủ lông màu lam đen, trông giống như loài chó xuất hiện trong tầm mắt Mục Phong, đôi mắt to tỏa ra ánh sáng màu tím đang hung tợn nhìn chằm chằm hắn.
“Đây chính là bản thể của Hồng Mông Tử Lôi.” Giọng Hỗn Độn Tháp vang lên.
Mục Phong nhìn chằm chằm Hồng Mông Tử Lôi thân hình khổng lồ cách đó không xa nói: “Bản thể của Hồng Mông Tử Lôi này cũng quá lớn đi, hơn nữa nhìn tư thế này, nó như muốn ăn tươi nuốt sống ta vậy.”
“Ngươi quen nó, ngươi tới nói chuyện với nó trước đi, ta không muốn động thủ thì tốt nhất.” Mục Phong trực tiếp lôi Hỗn Độn Tháp ra.
Hồng Mông Tử Lôi vốn đang vô cùng phẫn nộ, nhìn thấy Hỗn Độn Tháp xuất hiện, hơi thở cũng thu liễm lại rất nhiều.
Hỗn Độn Tháp rất không tình nguyện bay về phía Hồng Mông Tử Lôi.
Sau đó một tháp một chó bắt đầu ríu rít giao lưu, Mục Phong hoàn toàn không hiểu chúng đang nói gì.
Chỉ chốc lát sau, chỉ thấy Hỗn Độn Tháp đầy vẻ tức giận bay trở về, xem ra hai bên giao lưu không mấy vui vẻ.
“Sao rồi? Hồng Mông Tử Lôi nói thế nào?” Mục Phong hỏi.
“Con chó chết này, dám mắng ta là tháp yếu, Mục Phong, hãy thay Tháp gia dạy cho con chó yếu này một bài học nhớ đời.”
Hỗn Độn Tháp chỉ vào bản thể Hồng Mông Tử Lôi hung hăng nói.
“A?! Ta đánh không lại nó đâu.” Mục Phong nhìn thân hình khổng lồ của Hồng Mông Tử Lôi mà nói.
“Nó hiện tại đang bị thương, rất yếu, tuy ngươi cũng rất yếu, nhưng sức mạnh thân thể vẫn còn ổn, đối phó loại gà mờ trong trạng thái này là đủ rồi. Ngươi không đánh cho nó một trận, nó sẽ không thần phục ngươi đâu.” Hỗn Độn Tháp Linh chống nạnh nói.
Mục Phong thầm nghĩ: “…… Biết ta yếu mà còn bảo đi đánh.”
Mục Phong nhìn Hồng Mông Tử Lôi, trong lòng cũng đầy bất đắc dĩ.
Nhưng nhìn tư thế của Hồng Mông Tử Lôi, nếu không đánh một trận thì không thể thu phục được nó, hơn nữa phải đánh thật hung hăng, đánh tới khi nó chịu thua mới thôi.
Nói thật, hắn vốn chẳng muốn giao thủ với Hồng Mông Tử Lôi chút nào, nhìn thân hình to lớn như một ngọn núi kia, trong lòng Mục Phong cũng thấy chùn bước.
Truyện liên quan
Yêu Tháp Nghịch Thiên! Mỗi Tuần Bạch Phiêu Tam Tôn Yêu Thú
Tiêu Trần xuyên qua thế giới huyền huyễn, xuyên qua và linh khí sung túc thức tỉnh Cửu U Yêu ...
Bổn Tọa Xác Thật Không Phải Người
Dù không nghĩ tới người khác, nhưng người thật đã giúp tôi vượt qua mọi giới hạn. . Hảo Hảo, ...
Ta Có Một Cái Vạn Vật Không Gian, Còn Có Thể Tự Động Tu Luyện
Xuyên qua về sau, khai cục trói định vạn vật không gian hệ thống.. . "Trong không gian này, thế ...
Ta Ở Thần Thi Thượng Giãy Giụa
Một cỗ thần thi khổng lồ hơn cả sao trời, nâng đỡ toàn bộ Tu Chân giới.. Ngũ tạng thần ...
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...